Chương 1
Nếu nói người mà tôi biết ơn nhất trong cuộc đời này là bố thì người mà tôi căm ghét nhất chính là mẹ.
Bà ấy là một người phụ nữ điên loạn lang thang đến thôn của chúng tôi, bố tôi tốt bụng nhận nuôi bà ấy, cho bà ấy một mái ấm.
Nhưng bà ấy thì sao?
Hoặc là thần trí không tỉnh táo, co ro ở góc nhà, hoặc là điên cuồng tấn công mọi người.
Tôi nhớ rõ nhất có một lần, đó là năm bà ấy sinh em trai.
Giữa mùa đông lạnh giá, mẹ nằm trên giường đau đớn quằn quại, bà nội bảo tôi nhanh chóng đi nấu nước nóng, khi bố mang nước nóng đi vào trong phòng, bà ấy đột nhiên phát điên, hất đổ hết nước nóng xuống đất, gào khóc nói rằng mình không phải là công cụ sinh con.
Mẹ nói bố là tội phạm hiếp dâm, bà ấy không muốn sinh ra đứa con của tội phạm hiếp dâm, bà ấy không muốn.
Bố tức giận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng vẫn tìm dây thừng trói mẹ lại trên giường, sợ rằng bà ấy sẽ cắn vào miệng mình, bố còn nhét khăn mặt vào trong miệng bà ấy.
Bà nội nhẹ nhàng vuốt ve tóc của mẹ, dỗ dành: “Con gái à, con nghe lời đi, sinh ra đứa con trai này rồi mẹ sẽ đưa con về nhà tìm bố con. Con gái à, con nhìn xem, đầu đứa trẻ sắp ra rồi, đây cũng là một sinh mệnh. Con hãy để lại cho chúng ta một hy vọng, chúng ta sẽ đưa con đi, có được không?”
Tôi đứng bên ngoài rèm cửa nhìn mẹ không còn sức lực nằm lại trên giường, nghĩ thầm, hoá ra mẹ cũng có bố à? Bố của mẹ có thương mẹ không?
Nhưng suốt bao nhiêu năm qua, tại sao tôi chưa bao giờ gặp bố của bà ấy?
Đưa về nhà là có ý gì?
Nhà của ông ngoại ở xa lắm sao?
Tôi nhớ Diệu Tổ và Tiễn Sinh nhà hàng xóm đều có ông ngoại. Tôi đã từng hỏi bố tại sao tôi không có ông ngoại.
Lúc đó không phải bố đã nói rằng mẹ là một người phụ nữ điên loạn không ai cần đến sao?
Cuối cùng thì lời của bà nội là sự thật hay lời của bố mới là sự thật?
Dù sao đi nữa thì sự dụ dỗ của bà nội đã có hiệu quả, mẹ sau khi cố gắng hết sức đã sinh cho gia đình họ Lý chúng tôi một bé trai.
Bà nội vui mừng quỳ xuống đất hô to: “Cảm ơn tổ tiên phù hộ! Gia đình họ Lý chúng con đã có người nối dõi rồi!”
Tôi cảm thấy rất khó hiểu, chẳng phải tôi cũng là hậu duệ của gia đình họ Lý sao?
2.
Một hôm sau khi sinh em trai, mẹ vừa tỉnh lại liền chống người ngồi dậy tìm quần áo để mặc.
Quần áo của mẹ hầu hết đều cũ nát, vá chằng vá chịt, thậm chí còn có những lỗ thủng lớn. Bố không biết may vá, bà nội thì quá bận rộn, chẳng ai lo liệu cho mẹ.
Mẹ lục lọi một hồi trong đống quần áo cũ nát đó, cuối cùng cũng tìm được một cái áo bông không quá rách rưới, rồi mặc thêm một cái quần bông đỏ chói, nghe nói là bố nhặt được từ bên ngoài mang về.
Mẹ vui vẻ buộc tóc, thấy tôi ngơ ngác nhìn, bà ấy vẫy tay gọi tôi lại.
“Phán Đệ, mẹ phải đi rồi. Sau này con nhớ học hành thật tốt, con gái nhất định phải đi học, phải cố gắng thoát khỏi tầng lớp dưới đáy xã hội này.”
Ánh mắt mẹ sáng rực, khuôn mặt mệt mỏi vì kiệt sức cũng nhờ ánh mắt trong trẻo ấy mà trở nên rạng rỡ hơn rất nhiều.
Mẹ ngoài bộ quần áo đang mặc và sợi dây buộc tóc màu đỏ thì không định mang theo bất cứ thứ gì, kể cả tôi.
Trong lòng tôi tràn ngập nỗi hoang mang sợ hãi, lo lắng hỏi: “Mẹ muốn đi tìm ông ngoại sao? Mẹ có thể đưa con cùng đi tìm ông ngoại được không? Cho tới bây giờ con chưa từng gặp ông ngoại!”
Bàn tay đang buộc tóc của mẹ khựng lại, sau đó chậm rãi lắc đầu: “Mẹ không thể mang con theo. Ông ta ép buộc mẹ, hủy hoại cuộc đời mẹ, tất cả chỉ vì hai đứa các con. Nếu mẹ mang con đi, mẹ sẽ không bao giờ thoát khỏi chỗ này được!”
Tôi không hiểu lời mẹ nói có ý gì, nhưng tôi biết bà ấy không cần mình nữa.
Mặc dù mẹ lúc nào cũng ngơ ngẩn, co rúm lại một chỗ, mặc dù mẹ chẳng bao giờ quan tâm đến tôi nhưng ít nhất tôi vẫn còn có mẹ. Nếu mẹ đi, tôi phải làm sao đây?
Nỗi lo của tôi hóa ra đã thừa thãi rồi.
Mẹ còn chưa kịp buộc tóc xong, bà nội đã bế em trai đang khóc thét nhét vào trong lòng mẹ: “Thằng bé đói bụng rồi!”
Mẹ sợ hãi lùi lại phía sau, bàn tay run rẩy không buộc nổi tóc, lắp bắp nói: “Đói thì uống sữa bột. Đã bàn rõ với nhau rồi mà, tôi sinh đứa con trai này cho các người xong, các người sẽ đưa tôi về nhà tìm bố tôi. Chính miệng bà đã nói!”
Em trai khóc đến khàn cả giọng. Lúc này bố từ ngoài ruộng trở về, trên tay đang cầm theo cái xẻng. Nghe thấy tiếng cãi vã trong nhà, ông ấy cẩm xẻng đi thẳng vào.
“Thằng bé đói bụng, cô không nghe thấy à? Uổng cho cô còn là thạc sĩ tiến sĩ, đến cả những người đàn bà ít học nhất trong thôn này cũng biết yêu thương con cái. Đứa con cô sinh ra đang đói bụng, cô không cho bú thì muốn làm gì nữa hả?”
Bàn tay mẹ run rẩy mãi không thể buộc nổi dây buộc vào mái tóc, bị bố mắng một trận, dây buộc tóc rơi xuống đất, mái tóc vừa được mẹ chải gọn lại lần nữa xoã tung ra.
Đôi môi của mẹ run rẩy, há miệng mấy lần mới gào khóc được: “Hôm qua đã nói rồi, đưa tôi về nhà! Tôi muốn về nhà! Tôi muốn về nhà!”
Bố tức giận ném cái xẻng xuống đất, vang lên một tiếng “keng”, doạ cho em trai khóc càng dữ dội hơn. Bố mặt lạnh như băng, cánh tay đưa xuống rút dây lưng bên hông ra, vung mạnh đánh lên người mẹ: “Tôi cho cô về nhà!”
“Tôi cho cô về nhà!”
“Đây chính là nhà của cô! Con trai, con gái cô đều ở đây, chồng cô cũng ở đây, cô muốn về đâu nữa?”
Tôi sợ hãi, co rúm ngồi xổm ở sau bàn, toàn thân run rẩy, cho dù thế nào cũng không dám tin người đàn ông hung dữ đang đánh mẹ kia lại là bố tôi, người được cả thôn ca tụng là rất tốt bụng.
Mẹ bị đánh đến thương tích đầy mình, cái áo bông trên rách toạc, bông vải kém chất lượng bay tứ tung khắp nơi hòa lẫn với tiếng la hét chói tai của mẹ, bà nội giả vờ can ngăn bố.
Bà bế đứa trẻ đang gào khóc kia nhét vào trong lòng mẹ đang nằm dưới đất, kéo quần áo đã rách như xơ mướp của mẹ xuống, nhét miệng em trai vào trước ngực mẹ.
Tôi cảm thấy sinh linh bé nhỏ đỏ hỏn ấy giống như ma cà rồng mà tôi từng nghe kể, nó ghé vào trên người mẹ, hút cạn sinh lực của bà ấy.
Mẹ ngất lịm đi nhưng đứa bé trong lòng vẫn liên tục bú sữa không biết mệt mỏi.
Sau ngày hôm đó, tôi bị sốt cao một trận, chờ đến khi tỉnh lại, hình ảnh mẹ ngồi buộc tóc, nói sẽ về nhà tìm ông ngoại, lại giống như một ảo giác chẳng có thật.
Mẹ tôi không còn bình thường nữa.
Mỗi ngày mẹ đều co quắp ở trên giường, em trai đói bụng thì bà nội lại bế qua để mẹ cho bú.
Sau đó, ở nhà hàng xóm, tôi xem được một phóng sự trên ti vi, nói rằng sữa của người điên có vi khuẩn bệnh điên.
Diệu Tổ sợ hãi tránh xa tôi, nói: “Phán Đệ, cậu bú sữa của người điên để lớn lên, không lẽ cậu cũng sẽ bị điên sao?”
Tôi hoảng sợ, chạy về nhà khóc lóc cầu xin bà nội đừng cho em trai bú sữa của mẹ nữa.
“Bà ơi, trên ti vi nói rồi, bú sữa của người điên sẽ bị điên, bú sữa của người khờ sẽ bị khờ. Bà ơi, lớn lên con có trở thành người điên không? Còn em trai nữa, em trai không thể bú nữa, nếu không thì em cũng sẽ giống như người đàn bà điên kia mất!”
Những lời tôi nói bị bố mới làm xong việc về nhà nghe thấy, ông ấy kéo tay tôi qua, kín đáo nhét vào tay tôi một cây kẹo mút, cười bảo: “Phán Đệ nhà chúng ta bây giờ biết nhiều kiến thức như vậy rồi cơ đấy.”
Ánh mắt bố đầy vẻ tự hào và yêu thương.
Tôi vẫn còn đang sợ hãi, vội vàng hỏi: “Bố ơi, con cũng sẽ biến thành một người điên sao?”
Bố lại quả quyết lắc đầu: “Không đâu.”
“Mẹ con cũng không phải bẩm sinh đã là người điên.”
Vậy tại sao bây giờ mẹ lại trở thành người điên?
Tôi muốn hỏi tiếp nhưng không biết vì sao, hình ảnh bố vung thắt lưng lại đột nhiên hiện lên trong đầu khiến tôi lạnh sống lưng. Cuối cùng, không dám hỏi thêm gì nữa.
Cây kẹo mút ngày hôm đó chẳng ngọt ngào một chút nào.
3.
Đám trẻ con trong thôn thường chế nhạo tôi là đứa con của một kẻ điên, ngoài Tiễn Sinh và Diệu Tổ, không có đứa trẻ nào muốn chơi cùng, bọn chúng còn ném đá vào người tôi.
Tôi càng lúc càng chắn ghét mẹ mình, tôi ghét việc bà ấy bị bệnh, lại còn sinh ra tôi.
Tôi ghét bà ấy đã không thể kiếm tiền lại không thể chăm sóc tôi, cũng chẳng thể kể cho tôi những câu chuyện cổ tích.
Chính vì bà ấy mà lũ trẻ trong thôn mới gọi tôi là đứa điên. Sau đó, đến cả người lớn cũng bắt đầu bảo tôi bị bệnh.
Mẹ của Tiễn Sinh rất dịu dàng, bà ấy luôn kể chuyện cổ tích cho Tiễn Sinh nghe. Tôi biết những câu chuyện đó là mẹ của Tiễn Sinh kể cho cậu ấy nghe, không phải dành cho tôi, vì vậy bình thường tôi luôn biết ý mà ngồi rất im lặng, sợ rằng mẹ Tiễn Sinh sẽ không vui mà đuổi tôi đi.
Nhưng khi mẹ Tiễn Sinh kể đến truyện Ngưu Lang Chức Nữ, tôi lại không nhịn được mà lên tiếng phản bác:
“Chức Nữ đang tắm, tại sao Ngưu Lang lại ăn trộm quần áo của Chức Nữ?”
“Chức Nữ tìm quần áo, tại sao Ngưu Lang lại ép Chức Nữ phải gả cho anh ta?”
“Anh ta chỉ là một người nông dân nghèo rớt mồng tơi, bị anh cả chị dâu đuổi khỏi nhà, dựa vào cái gì mà cưới được tiên nữ?”
Có lẽ những câu hỏi của tôi quá nhiều và dồn dập, làm phiền đến mẹ Tiễn Sinh, bà ấy gấp cuốn truyện lại, vẻ mặt không còn vui vẻ nữa.
Từ nhỏ tôi đã hy vọng mẹ Tiễn Sinh là mẹ của mình, nhưng bây giờ tôi lại khiến bà ấy không vui.
Tôi không dám ở lại lâu hơn, ra khỏi nhà Tiễn Sinh rồi, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Bố tôi từ ngoài đồng về đúng lúc nhìn thấy tôi, ông ấy hỏi vì sao tôi lại khóc.
Tôi càng nói càng ấm ức, kể hết mọi nỗi băn khoăn trong lòng mình cho bố nghe. Ai ngờ, người bố vốn luôn hiền hòa của tôi lại lần đầu tiên tát tôi một bạt tai.
Trên mặt tôi đau rát, tôi suy nghĩ mãi vẫn không hiểu mình đã làm sai điều gì.
Người sai rõ ràng là Ngưu Lang tham lam xấu xa kia, tại sao tất cả mọi người đều không hiểu tôi?
Tôi ôm mặt chạy vào phòng mẹ khóc. Mẹ vẫn luôn đờ đẫn không phản ứng nhưng lần này lại vẫy tay gọi tôi.