‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Lúc đó tôi mới biết được, ông bà ngoại của tôi là giáo sư của một trường đại học trọng điểm. Cả cuộc đời bọn họ chỉ có một cặp song sinh trai gái, đối với cô con gái út là mẹ tôi đều luôn yêu thương nâng niu như báu vật.

Ai mà ngờ được, sau khi mẹ tôi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, bà ấy nói muốn đi du lịch sau khi tốt nghiệp. Vậy mà chuyến đi ấy lại kéo dài mãi tận mười bốn năm.

Gặp lại nhau, người con gái từng xuất chúng rạng rỡ ấy giờ đây đã trở thành bộ dạng thế này, cũng khó trách ông ngoại không thể chấp nhận nổi.

Bố kéo tôi và em trai lại, rụt rè đi đến trước mặt ông: “Bố ơi, con xin lỗi. Nhiều năm nay thần trí Tinh Hoa không được tỉnh táo, nếu không, bọn con đã có thể sớm tìm bố để cả nhà được đoàn tụ rồi. Đây là hai đứa con của Tinh Hoa, đều rất ngoan ngoãn."

Ông ngoại thậm chí còn không thèm liếc chúng tôi lấy một cái, ông run rẩy lấy ra một sợi dây chuyền vàng: “Tinh Hoa, đây là món quà con nài nỉ xin mẹ vào ngày tốt nghiệp. Mẹ đã mua sẵn cho con từ lâu, sao con mãi không về để đeo nó?”

“Bố còn sợ rằng đời này, bố sẽ không thể tự tay trao nó cho con nữa.”

Ông ngoại cẩn thận đeo sợi dây chuyền vàng lên cổ mẹ, ngắm nghía trái phải hồi lâu, rồi lẩm bẩm: “Bà ơi, tôi đã làm được rồi. Tôi đã tự tay trao sợi dây chuyền này cho Tinh Hoa của chúng ta. Bà ở dưới suối vàng biết được, cũng có thể yên lòng nhắm mắt rồi.”

Cậu tôi vừa khóc vừa giải thích với phóng viên, bởi vì mẹ tôi mất tích, bà ngoại thường xuyên mất ngủ, tinh thần bất ổn. Trước khi qua đời, bà vẫn luôn còn nhìn chằm chằm về hướng cửa chính, trong tay cầm sợi dây chuyền vàng này, lẩm bẩm: “Tinh Hoa, mẹ đã chuẩn bị dây chuyền vàng rồi, sao con vẫn chưa về nhà? Nếu con không về sớm, mẹ sẽ không chờ con được nữa đâu.”

Hóa ra, người mẹ mà bà nội luôn nói là do bố tôi “tốt bụng” cưu mang, lại là tâm can bảo bối mà bà ngoại tôi đến tận trước lúc lâm chung vẫn không ngừng thương nhớ. Hóa ra, người phụ nữ điên mà bố tôi bảo “không ai cần”, lại là cô con gái mà ông ngoại tôi khổ sở tìm kiếm suốt mười bốn năm trời.

Khi mẹ tôi được ông ngoại đưa về, bố tôi giữ chặt cửa xe không cho đi: “Bố ơi, Tinh Hoa còn có hai đứa con ở đây. Bố không nể tình con đã chăm sóc cô ấy mười mấy năm cũng nên nể tình bọn trẻ, không thể cứ thế mà đi được!”

Bác tôi cẩn thận bế mẹ tôi lên ghế, nhanh chóng đỡ ông ngoại ngồi vào cạnh bà ấy, rồi đẩy bố tôi ra, đóng sầm cửa xe lại.

Bố tôi bị què một chân, thị lực cũng không tốt, vóc dáng thấp bé, căn bản không phải là đối thủ của bác, bị xô đẩy chỉ có thể lảo đảo lùi về phía sau.

Khi xe chuẩn bị lăn bánh, ông ngoại hạ cửa kính xuống, lạnh lùng nói: “Tôi sẽ không bỏ qua đâu, Lý Đại Xuân, món nợ giữa chúng ta, đợi tôi lo liệu cho Tinh Hoa xong, sẽ từ từ tính sổ với cậu.”

Đoàn xe chầm chậm lăn bánh, dần biến thành một chấm đen nhỏ trong tầm mắt.

Người mẹ bị giam cầm suốt mười bốn năm của tôi, cuối cùng cũng được trở về nhà.

8.

Đêm mẹ rời đi, bố đã trói tôi vào cột nhà, cầm thắt lưng quật mạnh xuống người tôi.

“Mày giỏi lắm phải không? Mày đi giúp mẹ mày đi tìm người thân, sao mày không đến đồn cảnh sát báo cảnh sát bắt tao luôn đi?”

“Tao cho mày ăn cho mày uống cho mày đi học, để mày trả ơn tao như vậy đúng không?”

...

Bố vừa chửi rủa vừa đánh, bà nội ở bên cạnh thêm mắm thêm muối, cùng với tiếng khóc của em trai, những âm thanh hòa quyện với nhau, cơ thể tôi đau rát nhưng trong đầu lại không ngừng nghĩ về mẹ: Bây giờ có phải mẹ đã đến bệnh viện rồi không?

Nhìn dáng vẻ của bác, chắc hẳn là bác có tiền để chữa bệnh cho mẹ mà?

Nếu như mẹ tỉnh táo lại, biết được trước khi bà ngoại qua đời vẫn còn nhắc đến mẹ, có phải mẹ rất áy náy hay không?

Mẹ sẽ hận tôi và em trai giống như mẹ hận bà nội và bố chứ?

Nước mắt không kìm được mà rơi xuống, sau cả ngày đầy biến cố, có lẽ bố tôi đã đánh đến mệt, thở hổn hển rồi thả tôi ra khỏi cột.

Khi tôi ngã xuống đất, tay chân đầy những vết thương chi chít. Thì ra khi mẹ bị đánh đập cũng sợ hãi và đau đớn như vậy.

Nhưng mẹ rất ít khi khóc than. Phần lớn thời gian chỉ ngơ ngác ngồi ở đó, lặng lẽ, không nói tiếng nào, không suy nghĩ, trống rỗng như một con rối vô hồn.

Tôi tuổi còn nhỏ nhưng đã tự tay thả mẹ đi, người trong thôn đều nhìn tôi bằng ánh mắt rất kỳ lạ. Có đôi khi có một nhóm người đứng lại trò chuyện, nhìn thấy tôi đi tới, bọn họ lập tức im lặng. Chờ khi tôi đi qua lại có thể nghe thấy nội dung bàn tán chuyển về mình.

Có người nói tôi giống mẹ ruột, đầu óc không được minh mẫn.

Cũng có người nói có thể tôi sắp phát điên rồi, bởi vì người bình thường không làm ra được chuyện này.

Một phần do Diệu Tổ cho tôi mượn điện thoại đăng video ngắn nhiều lần, bà nội Diệu Tổ sợ gia đình tôi trả thù nên đã đưa Diệu Tổ vào thành phố sống với bố mẹ đang làm việc ở đó, để cậu ấy tiếp tục học trung học ở trong thành phố.

Chỉ có mẹ Tiễn Sinh là âm thầm để cậu ấy đưa tôi về nhà, chuẩn bị cho tôi cơm và trứng xào cà chua.

“Đứa trẻ ngoan, hôm nay chưa ăn cơm chắc là đói lắm phải không?”

Tôi bưng chén cơm trước mặt mình, nước mắt không kìm được mà rơi xuống, rơi cả vào trong chén.

Mẹ của Tiễn Sinh thở dài một tiếng: “Phán Đệ, cháu là một đứa trẻ ngoan, còn vô cùng dũng cảm, cháu phân biệt được đúng sai, biết rõ thiện ác, đã cho mẹ của cháu có cơ hội tái sinh. Đứa trẻ ngoan, cháu không làm sai.”

Tôi nhào vào trong lòng mẹ Tiễn Sinh, cuối cùng cũng bật khóc nức nở thành tiếng.

Mẹ Tiễn Sinh nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi: “Cho dù dì là hàng xóm láng giềng, không thể bàn tán nhiều, nhưng hành động ép buộc mẹ cháu của bố cháu vốn dĩ đã sai trái. “Cưu mang” gì chứ? Mẹ cháu đâu phải không có nhà, bà ấy có bố có mẹ có anh trai, còn có một tương lai tươi sáng. Tại sao phải cần bố cháu “cưu mang”?”

“Thẳng thắn mà nói, với điều kiện của mẹ cháu, nếu không phải bố của cháu ép buộc thì ông ấy làm sao có thể xứng với nghiên cứu sinh của Đại học Thành phố Tô Châu?”

“Chuyện “cưu mang” này đúng là một trò cười. Rõ ràng là bắt cóc, là cưỡng bức mới đúng!”

Âm thanh đá cửa của bà nội đã cắt ngang lời chỉ trích của mẹ Tiễn Sinh.

Bà nội chống nạnh đứng ở trong sân, nhìn mẹ Tiễn Sinh với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống: “Con đàn bà lẳng lơ này, mày muốn tìm đường chết à, cháu gái ngoan ngoãn của tao chính là bị mày dạy hư! Nghe xem, mày đang dạy dỗ nó cái gì thế này?”

Mẹ Tiễn Sinh hoàn toàn không sợ hãi. Bà ấy bảo tôi ngồi xuống ghế rồi xắn tay áo lên vọt tới trước mặt bà nội.

“Bà chửi ai là đàn bà lẳng lơ? Tôi nói như vậy là đã nhẹ nhàng lắm đấy. Nếu không phải vì có trẻ con ở đây, tôi đã lột sạch da mặt nhà họ Lý các người xuống từ lâu rồi.”

Bà nội không chịu thua: “Cô nói bậy bạ cái gì? Có chứng cứ thì đưa ra đi! Cô ở trước mặt tôi bịa chuyện vu oan ai thế hả?”

“Tôi thấy cô cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Bố Tiễn Sinh đi làm ở nơi khác, cô không được thỏa mãn, cô đơn khó chịu, cho nên thấy nhà chúng tôi tốt đẹp thì không chịu nổi. Cố tình khiêu khích xúi giục trước mặt trẻ con. Bây giờ vợ Đại Xuân nhà tôi chạy rồi, cô phải bồi thường cho chúng tôi. Tôi thấy cô cũng tạm chấp nhận được. Sau này chồng cô không ở nhà, cô cứ sang nhà chúng tôi...”

Bà nội thao thao bất tuyệt, bà ta tuổi đã cao, mắng chửi người rất khó nghe, mẹ Tiễn Sinh hoàn toàn không phải đối thủ của bà.

Mẹ Tiễn Sinh tức giận đến mức toàn thân run rẩy, bờ môi tím tái, trừng mắt nhìn chằm chằm vào bà nội như muốn ăn thịt bà.

“Bà cho rằng chuyện năm đó giấu kín lắm sao? Đại Xuân nhà các người đánh ngất một nữ sinh viên, kéo về nhà trói lại mấy ngày liền.”

“Sau đó không biết xảy ra chuyện gì, qua hơn nửa tháng sau, cô nữ sinh viên bị Đại Xuân nhà bà đánh ngất lại trở thành một người đàn bà điên lang thang, tình cờ được Đại Xuân nhà bà “nhặt về”.

“Kẻ phạm tội lại trở thành người tốt “cưu mang” một người đàn bà điên đi lạc!”

Mẹ Tiễn Sinh nói một câu lại khiên mặt bà nội trắng bệch đi một phần, cuối cùng khi bà nội kéo tay tôi đi, thì gần như là muốn chạy trốn trối chết.

Còn tôi thì bị kinh hãi đến mức toàn thân run rẩy, cuối cùng cũng hiểu tại sao cả bà nội và bố đều nói rằng mẹ từng không phải là người điên.

Bởi vì mẹ chính là bị bọn họ ép đến phát điên.

Bọn họ đã ép mẹ tôi phát điên rồi lại giả vờ nhặt về một người phụ nữ điên loạn từ bên ngoài.

Trong ngôi làng hẻo lánh này, ý thức pháp luật của thôn dân yếu kém, bọn họ cảm thấy bố tốt bụng khi cho một người phụ nữ điên lang thang một mái ấm cho nên cũng không thấy kỳ lạ.

Mà ẩn dưới lớp vỏ bọc “cưu mang” này chính là một sự thật trần trụi: Bắt cóc và cưỡng bức.

Sau khi bà nội nắm lấy eo tôi kéo về nhà, liền nhốt tôi vào căn phòng mà mẹ từng sống.

Tôi nghe thấy bà nội nói chuyện với bố rằng không thể cho tôi ra ngoài đi học nữa, nếu chẳng may tôi lên mạng nói gì đó thì gia đình chúng tôi sẽ xong đời.

Bà nội còn nói cứ nhốt tôi lại một thời gian, đợi mọi chuyện lắng xuống rồi sẽ đưa tôi qua tỉnh khác làm vợ để tích góp chút sính lễ dành cho em trai sau này cưới vợ.

Nhưng tôi năm nay chỉ mới học lớp 7, cả người tôi đều sởn gai ốc, càng hiểu rõ hơn tại sao những cô gái lại không thể ở lại tầng lớp thấp kém này.

9.

Ngày hôm sau, tôi vẫn được đi học.

Bởi vì em trai nói, nếu như tôi không đi học, thằng bé cũng sẽ ở nhà với tôi.

Bố vốn đã bực bội, liền nổi giận với bà nội, trách bà còn ngại chuyện chưa đủ ầm ĩ.

Cuối cùng, bà nội dặn dò: “Nếu như bố của mày bị bắt đi, mày với em trai mày chỉ còn nước uống gió Tây Bắc mà sống thôi. Tao đã già thế này, không nuôi nổi chúng mày đâu. Mẹ mày chắc chắn không cần chúng mày. Cái gì nên nói, cái gì không nên nói, mày tự hiểu lấy đi.”

Bà còn chọc chọc tay vào trán em trai: “Thằng ngốc này chỉ một lòng bảo vệ mày. Nếu trong lòng mày còn có người em trai là nó, thì mày cũng phải nghĩ cho nó một chút. Trẻ con không cha không mẹ, ngay cả ngọn cỏ cũng chẳng bằng.”

Tôi nhìn em trai đeo cặp sách, khăng khăng muốn đi cùng tôi, đành gật đầu bừa với bà.

Cứ như vậy, ngoài việc mẹ không còn ở nhà, mọi thứ trong gia đình chúng tôi dường như đã quay trở lại quỹ đạo vốn có.

Ngoài việc thỉnh thoảng bố tôi sẽ đến nhà của ông Vương dưới chân núi vào ban đêm, phần lớn thời gian gia đình chúng tôi vẫn giống như khi mẹ vẫn còn ở nhà.

Ở trường học, Tiễn Sinh sẽ lén mang cơm hộp cho tôi.

Tôi nhờ cậu ấy thay tôi xin lỗi mẹ cậu. Nhưng cậu ấy chỉ cười xòa và lắc đầu, nói rằng mẹ cậu ấy bởi vì biết những chuyện kia mà không giúp đỡ báo cảnh sát, nên thường bứt rứt trong lòng, ban đêm không ngủ được. Bà ấy đối xử tốt với tôi, thực ra cũng là để chuộc lỗi.

Mẹ Tiễn Sinh vì không báo cảnh sát mà tự trách, sao tôi lại không chứ?

Tôi thường xuyên nằm mơ thấy mẹ đứng ở đầu giường mình, lặp đi lặp lại một chữ “Chạy”.

Khi tôi vừa âm thầm hạ quyết tâm ngày hôm sau sẽ báo cảnh sát, hình ảnh em trai khổ sở, không nơi nương tựa trên đường lại hiện lên trong đầu tôi.

Hai luồng suy nghĩ giằng co với nhau, khiến tôi suốt cả đêm không tài nào ngủ được.

Mãi cho đến sau này, khi bác tôi dẫn theo mẹ cùng cảnh sát quay trở lại nơi này.

Trên người mẹ mặc áo khoác lông dê, mái tóc xoăn gợn sóng sang trọng, thần thái sáng ngời, trông vô cùng xa lạ. Phải đến khi cảnh sát dùng còng tay bắt bố tôi đi, tôi mới nhận ra rằng, người phụ nữ xinh đẹp trước mắt lại chính là người mẹ từng bị giam cầm trong căn phòng tối tăm trước kia.

Ánh mắt mẹ gắt gao nhìn chằm chằm vào bố, lời nói rõ ràng, từng câu từng chữ vạch trần sự thật: Từ đầu là bố đánh ngất bà, nhốt bà vào trong hầm tối, ép buộc bà đến mức phải phát điên.

Mà cái hầm tối đó lại ở ngay trong sân nhà tôi, bên trong vẫn còn lưu lại những dấu vết chứng minh bố đã cưỡng bức mẹ khi ấy.

Tôi không cần phải đấu tranh xem có nên tố cáo bố nữa hay không, bởi vì mẹ, sau khi hồi phục tinh thần, đã dũng cảm quay trở lại đây, tự mình vạch mặt kẻ ác năm xưa.

Cùng lúc đó, người phụ nữ điên bị ông Vương giam cầm dưới chân núi cũng được cảnh sát cứu thoát.

Cho đến khi bố tôi, ông Ba Lưu và ông Vương đều bị bắt giữ, mẹ cũng không nhìn tôi và em trai lấy một cái. Bà ấy dứt khoát quay người ngồi vào trong xe, giống như muốn xóa bỏ hoàn toàn tất cả những điều ô uế, đầy đau khổ mà ngôi làng nhỏ bé này từng mang lại ra khỏi cuộc đời mình.

Sau khi đoàn người rời đi, bà nội khóc đến không đứng dậy nổi, ngồi bệt xuống đất than thở số phận ngang trái.

Khóc mệt rồi, nhìn thấy tôi và em trai vẫn còn đứng ngơ ngác tại chỗ, bà liền giơ tay giáng một cái tát vào mặt tôi: “Đồ sao chổi này! Bây giờ thì tốt rồi, bố mày cũng đã bị bắt đi, bà già như tao sống nay chết mai, sau này mày tự kiếm tiền mà nuôi em trai đi! Đồ bất hiếu không có lương tâm.”

Em trai đứng chắn trước tôi: “Là bố đã làm sai. Nếu như bố không phạm pháp thì đã không bị bắt đi, có liên quan gì đến chị của cháu? Nếu muốn trách thì phải trách bà. Bà trơ mắt nhìn bố phạm tội, bà mới là nguồn cơn của tất cả!”

Bà nội tức đến mức ngất xỉu, chờ đến khi thôn dân tốt bụng đưa bà nội vào bệnh viện kiểm tra, mới phát hiện bà đã bị ung thư gan giai đoạn cuối, nhiều nhất chỉ còn sống được ba tháng.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bà cho đến lúc chết cũng không thể đợi được người con trai mà mình yêu thương nhất về tiễn biệt.

10.

Người trong thôn đã nói với tôi rằng, đợi đến khi bà nội qua đời, họ sẽ đưa tôi và em trai vào trại trẻ mồ côi.

Nhưng tôi không ngờ mình lại được gặp bác một lần nữa ở ngôi làng nhỏ sâu trong núi này.

Bác đến, là để đón tôi và em trai.

Thấy ánh mắt chúng tôi sáng rực, lấp lánh nhìn mình, bác thở dài một tiếng: “Bác đến đón các cháu, là lén lút sau lưng mẹ các cháu.”

“Mẹ các cháu quá đau lòng, oán hận đối với bố các cháu đã rất sâu. Mặc dù các cháu không làm gì sai, nhưng bà ấy cũng không muốn nhìn thấy các cháu nữa. Những năm qua bà ấy đã chịu quá nhiều khổ sở, cả bác và ông ngoại đều không muốn bà ấy phải chịu thêm bất kỳ kích thích nào, nên bác mới giấu mẹ các cháu, đến đón các cháu đi.”

“Về phần nơi ở của các cháu sau này, bác có một người đồng đội không có con, nghe nói về hoàn cảnh của các cháu thì đã đồng ý nhận nuôi. Nhưng ông ấy sống ở nước ngoài, sau này có lẽ sẽ không trở về nước. Bác là bác ruột, chỉ có thể giúp các cháu được một cơ hội như vậy.”

“Nếu các cháu đồng ý, ngày mai gọi điện thoại cho bác. Nếu như không gọi điện thoại, bác coi như các cháu không muốn, sau này cũng sẽ không đến tìm các cháu nữa.”

Bác vừa quay người định đi, tôi lần đầu tiên mở miệng gọi: “Không cần đâu. Chúng cháu đồng ý, chúng cháu có thể đi bất cứ lúc nào.”

Vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt của bác dịu lại một chút: “Các cháu chào tạm biệt mọi người xung quanh đi, ngày mai giờ này bác sẽ đến đón.”

Tôi lắc đầu: “Không cần phiền phức như vậy đâu. Bác chờ chúng cháu mười phút, mười phút sau chúng cháu sẽ đi cùng bác.”

Nói xong, tôi kéo em trai chạy đến nhà Tiễn Sinh.

Mẹ Tiễn Sinh nhìn thấy chúng tôi thở hổn hển chạy đến, bà ấy mỉm cười lau mồ hôi cho chúng tôi: “Sao lại chạy gấp như vậy?”

Em trai tôi chu môi: “Mẹ Tiền, chúng con sắp phải đi rồi, sau này sẽ không quay trở lại nữa.”

Tôi vội giải thích cho mẹ Tiễn Sinh nghe những điều bác vừa nói.

Bà ấy mỉm cười: “Đây là chuyện tốt, từ nay, cuối cùng các cháu cũng thoát khỏi nơi này rồi.”

Tôi gật đầu thật mạnh: “Cháu cũng nghĩ như vậy. Vì thế, chúng cháu chỉ có hai phút, bây giờ đến lúc phải đi rồi. Mẹ Tiền, Tiễn Sinh, hai người giữ gìn sức khoẻ.”

Chúng tôi cùng nhau ngồi lên xe, nhìn sơn thôn nhỏ ở phía sau lưng càng lúc càng xa, dần biến thành một bóng mờ ảo.

Xe chạy lên đường cao tốc, phía trước là con đường rộng thênh thang.

Sau khi tôi và em trai định cư ở Mỹ, tôi thử đăng nhập trên nền tảng video ngắn, dựa vào trí nhớ, tìm được tài khoản của Diệu Tổ, không ngờ cậu ấy vẫn tích cực hoạt động.

“Chào em gái!” Tiễn Sinh nói, bố cậu ấy đã mua nhà ở thành phố, đón cậu ấy và mẹ cùng lên thành phố lớn, sau này chắc cũng không quay lại sơn thôn nhỏ đó nữa.

Thấy chúng tôi đứng trước ngôi nhà rộng lớn tráng lệ, Tiễn Sinh mỉm cười dịu dàng: “Phú Hào sau này thật sự là người cũng như tên rồi.”

Ba người chúng tôi gọi video, trò chuyện vui vẻ, đến cuối cùng Tiễn Sinh kể rằng, bà nội biết tin chúng tôi đi, ngay hôm sau đã uống thuốc trừ sâu rồi qua đời.

Thấy sắc mặt tôi vẫn bình thường, Tiễn Sinh tiếp tục: “Người kia cũng bị phán quyết rồi, vụ án của mẹ cậu, thêm tội cưỡng bức người phụ nữ dưới chân núi trước đây, tất cả tội danh cộng lại, đã bị kết án mười hai năm tù.”

Diệu Tổ vụng về nói sang chuyện khác: “Tiễn Sinh, bố cậu mua nhà ở khu nào vậy? Chúng ta ở cùng một thành phố, vài ngày nữa tớ đến tìm cậu đi chơi nhé!”

Chúng tôi nói chuyện lan man rất lâu, tôi nghiêm túc nói với hai người bạn từ nhỏ đã luôn sẵn sàng bên cạnh mình hai tiếng: “Cảm ơn.”

Cảm ơn vì khi mọi người đều gọi tớ là đồ điên, các cậu vẫn sẵn lòng chơi cùng tớ.

Cảm ơn vì đến tận bây giờ, các cậu vẫn là bạn tốt của tớ.

Mãi cho đến khi kết thúc cuộc gọi video, tôi cũng chẳng hỏi về tình hình của mẹ. Tôi tin rằng, bà ấy có khả năng để tự mình vươn lên.

Còn việc tôi cần làm, là sống thật tốt cho cuộc sống của mình và em trai.

Em trai ở tầng dưới đang bắt đầu luyện đàn piano như quỷ khóc sói gào, còn tôi cũng đã đến giờ tập vẽ rồi.

Chúng tôi đều sẽ ngày càng tốt hơn.

(Hoàn toàn văn)