Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Mái tóc mẹ rối bù, áo kéo xuống nửa chừng để tiện cho em trai bú, bà ấy nằm nghiêng ở đó nhìn tôi, thần sắc rất phức tạp, giọng khàn khàn hỏi: “Sao con lại khóc? Lớn vậy rồi còn chưa đi được học à?”

Năm đó tôi sáu tuổi, còn chưa bắt đầu đi mẫu giáo. Diệu Tổ và Tiễn Sinh đều đã đi học, nhưng bố lại bảo mẫu giáo chẳng có tác dụng gì, không bằng ở nhà chơi đợi đến khi vào tiểu học là được rồi.

Sau khi kể hết những điều này với mẹ, khóe miệng bà ấy nở một nụ cười chế giễu, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn ra bên ngoài, rồi kín đáo nhét vào tay tôi một mẩu giấy, nhỏ giọng nói: “Con lén mượn điện thoại, gọi cho số điện thoại này. Con nói với người đó, Trần Tinh Hoa muốn về nhà, đọc địa chỉ của chúng ta cho bọn họ.”

Thấy tôi ngơ ngác nhìn mẹ, bà ấy nắm chặt lấy tay tôi, tay tôi bị nắm đến đau nhói.

Ánh mắt mẹ đầy vẻ cầu xin: “Nhất định phải gọi điện thoại cho ông ấy. Ông ngoại sẽ đến tìm chúng ta, đến lúc đó mẹ sẽ đưa con lên thành phố đi học.”

Đi học! Tôi cũng có thể giống như Diệu Tổ, có cặp sách của riêng mình, mỗi ngày còn được cô giáo phát cho một hộp sữa.

Tôi gật đầu thật mạnh.

Dù sao bố mẹ Diệu Tổ không có ở nhà, bà nội Diệu Tổ lại chiều chuộng cậu ấy, lúc nào cũng để điện thoại cho cậu ấy chơi. Tôi xin mượn điện thoại rồi giả vờ đau bụng để vào nhà vệ sinh gọi, chắc chắn rất dễ dàng.

Mọi thứ diễn ra đúng như tôi nghĩ, Diệu Tổ chẳng nghĩ ngợi gì đưa điện thoại cho tôi, tôi giả vờ đau bụng rồi cầm điện thoại vào nhà vệ sinh.

Tay nắm chặt điện thoại, gọi đi gọi lại ba lần nhưng đều nghe giọng nữ dịu dàng thông báo: “Số điện thoại quý khách gọi hiện đã tạm ngừng hoạt động.”

Diệu Tổ ở bên ngoài bắt đầu thúc giục tôi: “Phán Đệ, cậu nhanh nhanh lên, tớ còn chưa xem xông Chú Dê Vui Vẻ đâu.”

Tôi thẫn thờ trả điện thoại lại cho Diệu Tổ, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: “Ôi, mình lại không được đi học rồi, cũng chẳng được uống sữa bò.”

Tối hôm đó, tôi giả vờ muốn trêu chọc em trai, đến gần bên người mẹ. Bà ấy nhìn tôi với ánh mắt sáng ngời nhưng tôi lại không thể không lắc đầu.

Ánh mắt bà ấy ngay lập tức trở nên u tối. Tôi quay người lại, thấy bà nội đang ngồi đan áo len cho em trai, liền nhỏ giọng nói với mẹ: “Ngừng hoạt động rồi.”

Mẹ ngây ngốc nằm ở đó, ánh mắt trống rỗng khép lại, những giọt nước mắt lớn thuận theo khoé mắt chảy dài xuống gối.

Tôi bối rối đứng tại chỗ, nhìn đứa em trai không biết mệt mỏi, tham lam bú sữa trong lòng ngực mẹ, không biết lấy đâu ra can đảm, tôi kéo đầu em trai ra khỏi lồng ngực bà ấy.

Tiếng khóc của em trai khiến bà nội lao vào.

Tôi bởi vì suy nghĩ ma xui quỷ khiến đó mà bị bà nội tát hai bạt tai: “Mày muốn chết à? Em trai của mày đang bú sữa mà mày dám kéo đầu nó ra, làm gì thế?”

Ngày hôm sau, nhân lúc không có ai, tôi lén chạy vào phòng mẹ một lần nữa, hỏi: “Ngoài số của ông ngoại, mẹ không còn số nào khác sao? Cậu? Dì? Hoặc là bà ngoại?”

Nhưng mẹ lại giống như nghe không hiểu, chỉ ngây ngốc nhìn tôi, trong miệng lẩm bẩm: “Chạy!”

“Chạy!”

“Chạy!”

Bà ấy giống như một cái máy, chỉ lặp đi lặp lại một từ “chạy”. Tôi sợ hãi vội vàng lấy tay bịt miệng mẹ lại. Lần trước bà ấy nói muốn về nhà, bố đã rút thắt lưng ra. Nếu để bố nghe thấy, mẹ sẽ lại bị đánh.

4.

Năm tôi bảy tuổi, bố phải chạy ngược chạy xuôi nhờ cậy người ta, đem quà cáp biếu xén, cuối cùng cũng giúp tôi nhập học cấp 1 vào kỳ học mới. Tôi đã có thể đi học.

Trong giờ học, thầy cô không chỉ một lần nhấn mạnh với chúng tôi về sự vất vả của bố mẹ.

Tôi nghĩ đến dáng vẻ bố lê cái chân què khập khiễng ra đồng làm việc, nghĩ đến bố rõ ràng bị mù một mắt vẫn nhận thêm việc dán hộp giấy để kiếm sống.

Bà nội bảo bố đừng làm việc quá sức như vậy, bố lại nói gánh nặng trên vai mình rất lớn, nói tôi và em trai vẫn còn nhỏ, ông ấy phải kiếm thêm tiền để lo cho chúng tôi.

Tôi bắt đầu học cách chia sẻ công việc nhà, giặt quần áo, nấu cơm, cho lợn ăn, cố gắng giảm bớt gánh nặng cho bố.

Bà nội rất hài lòng, bà nói đời này bố tôi là người hiền lành, chân chất, tâm nguyện duy nhất của bố chính là mong tôi và em trai sau này trưởng thành có một tương lai tươi sáng.

Bà dặn đi dặn lại rằng sau này lớn lên, tôi nhất định phải hiếu thảo, nếu không sẽ bị trời đánh.

Sự mới mẻ của việc đi học, bài vở nặng nề, còn có việc nhà không bao giờ hết, cộng thêm em trai cứ luôn tè dầm ra quần, khiến cuộc sống mỗi ngày của tôi đều bị lấp đầy bởi sự bận rộn.

Còn mẹ lại cứ năm này qua năm khác chỉ co quắp trên giường, hoặc đi vòng quanh trong căn phòng lạnh lẽo ẩm thấp.

Bà nội khinh bỉ nói vọng với mẹ ở căn phòng phía Tây: “Cả ngày chỉ ăn với ngủ, chẳng được tích sự gì. Còn học thạc sĩ làm chi không biết.”

Năm ấy, tôi chín tuổi, học được rất nhiều kiến thức, cũng đọc được rất nhiều tin tức, lần đầu tiên lớn tiếng cãi lại bà nội.

“Mẹ con học cao như vậy, làm sao có thể gả cho bố được? Chắc chắn là các người lừa bán hoặc giam cầm mẹ rồi! Các người làm vậy là phạm pháp!”

Lời tôi nói đúng lúc bị bà nội của Diêu Tổ tới nhà tôi nghe được. Bà ấy nhìn tôi giống như nhìn một kẻ ngốc:

“Đứa trẻ này, cháu nói bậy bạ gì thế? Mẹ cháu có bệnh tâm thần, nếu không nhờ bố cháu nhận nuôi, bà ấy sớm đã chết cóng ở ngoài đường rồi.”

“Bố cháu là người hiền lành, thật thà, nhặt một người điên mang về nuôi, còn cho ăn ngon uống lành. Sinh ra cháu với em trai cháu rồi bố cháu cũng không bỏ rơi bà ấy. Cả thôn chúng ta đều biết bố của cháu là người tốt bụng hiền lành.”

Bà nội tôi cũng hùa theo: “Nếu không phải nhà chúng tao làm phước, mẹ mày giờ không biết đã lang thang đến chỗ nào rồi. Người đàn bà điên này ngoài việc sinh hai đứa con ra thì chẳng được tích sự gì!”

Thật sự là vậy sao? Bố là người tốt bụng cưu mang mẹ sao?

Với khối lượng việc nhà ngày càng nặng nề, cuối tuần tôi cũng phải ra đồng làm việc, bà nội thì cứ lải nhải không ngớt bên tai: “Tất cả là tại mẹ mày, cả ngày nằm lì trên giường, nếu không phải tại cô ta, mày còn nhỏ như vậy đâu cần vất vả ra đồng làm việc cùng tao.”

Ở nhà Tiễn Sinh, cậu ấy chẳng cần làm việc gì. Còn Diêu Tổ thì ngày nào cũng uống sữa bò ăn bánh quy. Chỉ có tôi là miễn cưỡng được ăn cơm no nhưng công việc thì chẳng bao giờ hết.

Tôi bắt đầu tin vào những lời bà nội nói, cảm thấy tất cả đều là tại mẹ, người đàn bà điên ấy.

Nếu không phải vì bà ấy điên điên khùng khùng, tuổi thơ của tôi và em trai đã không phải khổ sở như vậy.

Những công việc bận rộn, nặng nề làm mờ đi ký ức của tôi. Tôi dần dần quên mất mẹ cũng từng có bố, tôi bắt đầu bị bà nội tẩy não, cảm thấy mẹ chính là gánh nặng của gia đình chúng tôi.

Và lần tôi ghét mẹ nhất là khi trường tổ chức cuộc thi viết văn về đề tài: “Mẹ của em”.

Trong bài viết, tôi miêu tả mẹ là người dịu dàng, thân thiện, thường ôm tôi, kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích rất hay. Bài văn này đã được gửi đi dự thi ở thành phố và giành được cơ hội tham gia cuộc thi cấp tỉnh. Ban giám hiệu nhà trường rất tự hào, để tôi đứng trên bục đọc bài văn này và chia sẻ với mọi người.

Tuy nhiên bạn nữ luôn cạnh tranh với tôi, nhưng không đạt thành tích tốt bằng vừa hay lại là người cùng thôn tôi, đã đứng trước hàng ngàn học sinh trong trường tố cáo tôi gian lận:

“Lý Phán Đệ đi thi viết văn gian lận. Mẹ của cậu ấy rõ ràng là một người phụ nữ điên, là bệnh nhân tâm thần, làm sao có thể ôm cậu ấy kể chuyện cổ tích được? Bài văn này không phải do cậu ấy viết, không biết là chép được từ chỗ nào, em không phục khi thua một bài viết như vậy!”

Một viên đá làm nổi lên ngàn cơn sóng, mọi người dưới sân khấu bắt đầu bàn tán xôn xao, bọn trẻ ở độ tuổi này nói năng không hề kiêng dè, đầy ác ý và thành kiến. Rất nhiều bạn học lớn tiếng hỏi tôi:

“Lý Phán Đệ, mẹ của cậu đúng là người điên sao? Bình thường bà ấy có đánh cậu không? Có phát bệnh không?”

“Cậu đã từng đến bệnh viện kiểm tra chưa? Cậu có bị bệnh điên không?”

“Chậc, mọi người không biết hả? Mẹ cậu ấy chẳng bao giờ ra khỏi nhà, ngày ngày trốn ở trong phòng, chẳng thể tự làm được việc gì. Lý Phán Đệ là con của một người phụ nữ điên, làm sao có thể viết được bài văn hay như vậy, chắc chắn là đạo văn. Cậu ấy còn không biết đến tình thương của mẹ là gì nữa cơ!”

Tôi đứng trên sân khấu nắm chặt micro, lớn tiếng phản bác: “Tôi biết tình thương của mẹ là gì. Đây chính là bài viết tôi viết, tôi không hề đạo văn!”

Tôi không nói dối. Tôi đã vô số lần nhìn thấy được tình thương của mẹ từ mẹ Tiễn Sinh. Bài văn tôi viết cũng không phải là nói dối.

Mẹ của Tiễn Sinh thực sự rất dịu dàng, thân thiện, biết kể những câu chuyện hay và rất yêu thương Tiễn Sinh.

Chỉ là, bà ấy không phải mẹ của tôi mà thôi.

Cuối cùng, suất tham gia của tôi vẫn bị hủy. Thầy giáo lắc đầu nói với tôi: “Lý Phán Đệ, thầy biết em viết văn rất hay, bài văn này cũng rất thú vị. Nhưng sau khi thầy cô họp bàn, nhà trường quyết định chọn Trương Nhiễm đại diện cho toàn trường đi thi...”

Từ đó về sau, tôi càng trở nên chán ghét mẹ hơn. Tôi nghĩ bà ấy chính là gánh nặng của cả gia đình mình.

5.

Có một khoảng thời gian dài, tôi cố ý phớt lờ cảm giác bất an trong lòng, tô vẽ lên sự yên bình giả tạo cho cái gia đình nhỏ bé rách nát của mình.

Dưới sự giáo dục về sự cơ cực của bà nội, em trai tôi cũng hiểu chuyện và ngoan ngoãn giống như tôi.

Khi rảnh rỗi thằng bé thường sẽ ra ngoài nhặt vỏ chai nước khoáng, mỗi ngày gom nhiều chai lại có thể bán được khoảng mười lăm tệ.

Nhưng em trai ngay cả cây kem que 5 tệ cũng không nỡ bỏ tiền ra mua ăn.

Thằng bé nói bố làm việc quá cực nhọc, nên số tiền này phải dành dụm để giúp đỡ gia đình.

Tình trạng của mẹ tôi ngày càng tệ hơn, đôi khi bà ấy sẽ la hét om sòm, đôi khi lại lợi dụng lúc người ta không để ý đánh người bằng sức mạnh đáng sợ.