Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Ta ngẩng đầu liếc nhìn Phủ Quân, mặt đỏ bừng, chỉ muốn tìm cái lỗ nào để chui xuống.

Trên cao, Phủ Quân của phủ Hoàng Tuyền hờ hững lật quyển sổ sinh tử trong tay, giọng điệu vẫn vô cùng thản nhiên.

“Thú vị đấy. Ngươi tên gì?”

Giọng nói của ngài ấy như gãi nhẹ vào lòng ta, khuấy động từng cơn sóng nhỏ.

Ta lí nhí đáp: “Chu Yên.”

“Ừm.” Ngài ấy gật đầu.

“Chu Yên, ngươi còn điều gì muốn nói không?”

Ta há miệng, vốn định nói không có gì nữa.

Nhưng trên cao, đôi mắt đen nhánh như mực của ngài ấy nhìn ta chăm chú.

Trái tim vốn không còn của ta bỗng chốc đập lệch mất một nhịp.

“À, có một điều, nói ra thì thật trùng hợp, tướng công ma của ta, chàng ấy...”

Suýt nữa thì buộc miệng nói ra:

“Rất giống ngài, Phủ Quân, như hai giọt nước.”

5.

Trong đại điện là bầu không khí chết lặng, sự im lặng này kéo dài thật lâu.

Rồi một tiếng cười khẽ vang lên.

“Há há há há!” Tiểu quỷ bên cạnh nắm lấy tay áo ta, nó ra sức đẩy, nước mắt cũng tuôn ra.

“Ngươi ăn nói hàm hồ gì thế hả, sao dám bôi nhọ Phủ Quân! Phủ Quân, ta không quen biết nữ nhân điên này, ta chỉ tình cờ nhặt được nàng ta ở bên bờ Hoàng Tuyền thôi, chuyện này không liên quan đến ta đâu, ta đi đây, ta đi đây!”

...Vừa rồi là ai nói ta cùng tướng công ma của mình mây mưa vần vũ cả đêm nhỉ?

Tiểu quỷ sợ đến mức run cầm cập, tiếng la hét vang trời.

Ta bị nó xô đẩy đến mức đầu óc quay cuồng, nhưng ta đâu có nói sai.

Phủ Quân kia quả thật trông giống hệt Lục Nghiên Chi.

Ta liếc mắt nhìn thật kỹ.

Ngay cả nốt ruồi trên tay cũng y chang.

Ta há miệng định nói, rồi vẫn ngậm lại.

Có lẽ trên đời này thật sự có những người... hoặc là ma giống nhau đến như thế.

Ta buông xuôi, không suy nghĩ thêm nữa.

“Phủ Quân... ta có thể đi đầu thai được không?”

Mệt rồi, chết sớm thì đầu thai sớm vậy.

“Không được.”

Phủ Quân liếc nhìn ta, ngài ấy không cho ta quyền thương lượng, cười nhạt chỉ tay về phía ngoài điện.

“Không tin? Ngươi lên thuyền thử xem.”

Ngài ấy chỉ tay về phía thuyền Hoàng Tuyền.

Mọi linh hồn trên thế gian đều phải trải qua bốn bước: lên thuyền Hoàng Tuyền, uống canh Mạnh Bà, qua cầu Nại Hà, vào gương Nhân Gian.

Hoàn thành tất cả mới có thể bước vào luân hồi.

Nếu ngay từ bước đầu tiên là thuyền Hoàng Tuyền đã không lên được thì đừng nói đến chuyện đầu thai chuyển kiếp.

Thử thì thử!

Thuyền chìm, chìm một cách triệt để.

Không còn cách nào khác, ta lại quay về đại điện.

Ta chán nản hỏi: “Tại sao chứ?”

Phủ Quân không tỏ vẻ gì bất ngờ: “Ngươi tự biết lý do mà, hoặc ta hỏi lại ngươi đi, ngươi chết như thế nào? Nói thật đi.”

Hình như ngài ấy còn khẽ cười một cái.

Trong lòng ta vùng vẫy hồi lâu, cuối cùng không chống cự nổi nữa nên đành rơi nước mắt nói: “Là tướng công của ta, chàng ấy giết ta.”

“Chàng ấy có được một bức họa mỹ nhân, không biết vì sao lại mê muội bức họa đó rồi bị nữ tử trong tranh sai khiến, trong một đêm nọ đã ra tay giết ta.”

Phải rồi.

Ta vẫn nhớ rất rõ từ khi Lục Nghiên Chi mang bức họa mỹ nhân từ phủ huyện lệnh về thì đêm nào hắn cũng nhìn nữ tử trong tranh, yêu thương không rời mắt.

Mà bức họa đó, ban ngày ta tìm mãi nhưng chẳng thấy đâu, càng không thể đốt được.

Ta rất sợ, ta sợ những lời đồn đại về công tử huyện lệnh sẽ trở thành sự thật.

Đêm nào cũng trằn trọc không yên nhưng vẫn không thoát được.

Ta từng nghĩ.

Ta và hắn là phu thê, lẽ nào ta còn không bằng một bức họa rách?

Những đêm say đắm với hắn, những lời yêu thương ngọt ngào hắn trao cho ta, rõ ràng là chân thành, tha thiết đến thế mà.

Nhưng chỉ vì một bức họa mà tất cả đều tan thành mây khói hay sao?

Thế nhưng đêm đó, trong giấc ngủ say, ta bất chợt cảm thấy khó thở.

Ta hoảng sợ mở mắt, nhưng không thể phát ra một tiếng kêu nào.

Nỗi đau lan ra khắp tứ chi rồi nuốt chửng sinh mệnh của ta.

Bên giường, Lục Nghiên Chi cúi xuống nhìn, ánh mắt lạnh lẽo như dòng nước chết.

“Có đau không?”

Ta há miệng muốn cầu xin hắn cứu ta.

Nhưng ta không nói ra được, mà Lục Nghiên Chi vẫn không động đậy.

“Đau không?” Hắn hỏi lại lần nữa.

Bàn tay lạnh như băng của hắn siết chặt cổ ta, từng chút rồi lại từng chút một.

Ta thua rồi.

Người ta nói nếu một người chết trong oan ức, oán khí quá nặng thì nước sông Hoàng Tuyền sẽ không thể chở nổi, nên người đó không thể đầu thai.

Chẳng lẽ ta đã trở thành oán quỷ rồi sao?

Ta ôm mặt, nước mắt “tí tách” rơi xuống đất.

Khi nhìn xuống đất thì nơi nước mắt ta rơi xuống lại mọc lên một đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực đầy yêu mị.

Oán hận lớn đến mức nước mắt cũng có thể nở hoa.

Ta càng khóc to hơn.

Nhưng không thể đầu thai thì ta còn có thể đi đâu được đây?

...Ta muốn quay lại.

Ta ngẩng đầu lên: “Phủ Quân, có thể cho Chu Yên trở lại nhân gian không?”

6.

Phủ Quân quả thật đã để ta trở lại nhân gian.

Thậm chí còn tốt bụng chỉ đường cho ta.

Ta men theo dòng Hoàng Tuyền rồi đi một mạch trở về, ta lo sợ mình sẽ quên đường về nhà cho nên đã đi rất nhanh.

Nhưng đôi chân nặng nề giống như đeo đá, mỗi bước đi đều cực kỳ gian nan.

Ta cứ chậm chạp bước đi, cuối cùng cũng nhìn thấy cánh cửa nhà quen thuộc.

Và cả bóng người quen thuộc ấy.

Tướng công đang đứng trước cửa.

Tay áo của hắn vương tuyết trắng, tóc đen tung bay trong gió giống như đã đợi ta từ rất lâu.

Đôi mắt dài và hẹp của hắn từng khiến ta rung động vô số lần đang khẽ nâng lên.

Ta kiệt sức ngã xuống trước cửa.

Chỉ nghe được hắn nhẹ nhàng nói: “Chu Yên, sao nàng lại trở về rồi?”

Đôi tay từng siết lấy cổ ta giờ đây dịu dàng vuốt ve khuôn mặt ta.

Vì gieo nhân nào gặt quả ấy.

Ta muốn nói.

Ta quay về là muốn đòi lại món nợ từ hắn.

Nhưng môi mấp máy mà chẳng nói được lời nào.

Ta mệt quá, chỉ muốn ngủ một giấc.

Chỉ là ta không ngờ, mới ngủ một giấc mà lại quên tất thảy.

Ta ôm đầu, đầu đau đến mức ta không thốt nên lời, ta chỉ có thể run rẩy nằm trên giường, nước mắt chảy dài.

Khi cơn đau như muốn nuốt trọn thì có vòng tay của ai đó ôm lấy eo ta, kéo sát ta vào lòng.

Những ngón tay mát lạnh lau đi dòng nước mắt dơ bẩn trên má.

Ý thức của ta dần trở lại.

Khuôn mặt đẹp đến mức mê hoặc gần ngay trước mắt.

“Lục Nghiên Chi.”

Ta thốt ra tên của hắn.

“...Rất đau sao?”

Cơ thể của ta run lên, ta đẩy mạnh hắn ra.

Vào cái đêm ta chết, hắn cũng hỏi ta câu này.

Ký ức đau đớn đó đã nhắc nhở ta.

Chính người này đã giết ta.

Bị ta đẩy ra nhưng Lục Nghiên Chi không nổi giận mà chỉ giữ một khoảng cách nhất định, hắn chỉnh lại tay áo rồi đứng dựa vào mép giường.

Hồi lâu sau hắn mới chậm rãi lên tiếng: “Nàng từ Hoàng Tuyền trở về, chắc là đã gặp Phủ Quân Hoàng Tuyền rồi đúng không, có phải ngài ấy trông giống ta như đúc?”

Thấy ta không phản bác gì nên nụ cười trên môi hắn càng sâu hơn.

Giọng điệu của hắn đột ngột thay đổi…

“Không đời nào ngài ấy để nàng trở về mà không có lý do, nhất định ngài ấy đã yêu cầu nàng đổi lại thứ gì đó, nàng quay về thì chứng tỏ nàng đã đồng ý với ngài ấy rồi.”

“Chu Yên, nói đi.”

“Có phải nàng muốn giết ta không?”

7.

Ta nhớ lại lời của Phủ Quân nói bên bờ Hoàng Tuyền.

Phủ Quân cho phép ta trở về, quả thật đã yêu cầu ta đổi lại một điều kiện.

Mà điều kiện đó là gì thì Phủ Quân nói nó nằm trên người tướng công của ta.

Một quân cờ.

Phủ Quân nói, khi ngài ấy đánh cờ với Diêm Vương, một quân cờ đã rơi vào dòng Hoàng Tuyền.

Quân cờ ấy được chế tác từ ngọc quý của Côn Sơn, là linh vật trời sinh đất dưỡng.

Bị nước Hoàng Tuyền gột rửa hàng ngàn năm nên dần sinh ra linh hồn, biến thành hình người.

Về sau khi Phủ Quân hạ phàm lịch kiếp thì quân cờ đó nhân cơ hội xâm chiếm, cướp lấy dương hồn của ngài ấy.

…Chính vì thế mà nó có thể hóa thành hình dạng giống hệt ngài ấy.

Vậy nên ngài ấy mới cho ta trở về trần gian để lấy lại quân cờ ấy.

Nhưng mà…

“...Chàng nói đùa rồi, chàng đã có đạo hạnh ngàn năm, làm sao ta có thể là đối thủ của chàng?”

Quả thực ta không phải là đối thủ của Lục Nghiên Chi, thậm chí còn chưa kịp tránh né thì đã bị hắn dễ dàng khóa chặt cổ tay.

Một lá bùa từ tay ta rơi xuống…

“Thế sao, vậy thứ này là gì?”

Ta im lặng không nói.

Đó là lá bùa mà Phủ Quân giao cho ta, nếu dán lên người hắn thì hắn sẽ mất hết công lực, sau đó hình dạng con người của hắn sẽ biến mất.

Phủ Quân nói làm như thế vừa giúp ngài ấy lấy lại quân cờ vừa xem như giết Lục Nghiên Chi trả thù cho ta.

Ánh mắt của Lục Nghiên Chi rời khỏi lá bùa rồi hắn bật cười chế nhạo: “Chu Yên, quả nhiên nàng không có trái tim.”

...Ta không có trái tim sao?

Ta ngẩng đầu cười lạnh: “Tướng công, không phải chàng cũng giết ta sao?”

Nụ cười trên môi Lục Nghiên Chi lập tức đông cứng lại.

Khuôn mặt của hắn tối sầm, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: “Đó là nàng nợ ta.”

Ta giật mình kinh ngạc, trong lòng dâng lên một ngọn lửa giận.

“Ta nợ chàng cái gì chứ?”

“Chẳng phải ta nuôi cho chàng ăn gạo trắng, để chàng ngủ trên thân thể của ta sao? Như vậy mà chàng lại nhỏ nhen đến mức giết ta rửa hận?”

“Dù ta chỉ là một thê tử tầm thường, nhưng chẳng lẽ ta còn không hơn nổi một bức họa rách nát? Chàng thích bức họa ấy đến thế, nhưng chúng ta đâu phải cùng một giống loài.”

Nước mắt của ta tuôn rơi, mọi ấm ức trong lòng trào ra.

Lần này đến lượt Lục Nghiên Chi ngây người.

Khuôn mặt của hắn trở nên kỳ lạ, không biết hắn đang nghĩ gì.

Hồi lâu sau hắn buông tay ta.

“Nếu nàng muốn dán thì cứ dán đi.”

8.

Lục Nghiên Chi buông tay ta.

Thật sự hắn không làm gì cả mà để ta dán lá bùa.

Ta ngỡ ngàng, vui mừng rồi lại do dự, cuối cùng im lặng.

Ta nhặt lá bùa dưới đất lên, hơi không chắc chắn: “Chàng không ngăn ta lại sao?”

Trong khi ta còn đang lưỡng lự thì Lục Nghiên Chi thậm chí còn thúc giục: “Dán đi, không phải nàng muốn báo thù sao?”

Ta nhìn lá bùa trong tay, lòng tràn đầy nghi hoặc.

Đây đích thực là lá bùa mà Phủ Quân đưa cho ta.

Phủ Quân cũng đã nói, lá bùa này có thể khiến Lục Nghiên Chi trở lại nguyên hình.

Nhưng tại sao hắn lại ung dung như thế?

Ta cầm lá bùa, khi đưa đến trước ngực Lục Nghiên Chi thì tay khựng lại.

Chỉ cần dán lên là ta có thể hoàn thành lời hứa với Phủ Quân.

Ta cũng có thể đi đầu thai.

Nhưng bỗng nhiên nhớ đến những ngày tháng trước khi gả cho Lục Nghiên Chi, khi ta không đủ ăn, không đủ mặc.