Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Về sau, có một hồn ma tốt bụng đã nói với ta, những kẻ như ta, sinh ra đã không có thọ nguyên thì phải đoạt dương hồn của người khác, tích đủ dương nguyên mới có thể đầu thai.

Người nói với ta chuyện này là một ma nữ.

Nàng ta dùng tay che đi đôi môi đỏ mọng rồi thì thầm dạy ta cách đoạt dương hồn của con người.

Nàng ta còn nói cách lấy dương bổ âm này đương nhiên là phải đoạt dương khí từ nam nhân, mà càng là nam nhân khỏe mạnh cường tráng thì càng tốt.

Quả là một tỷ tỷ tốt bụng, ta nghe xong thì gật đầu lia lịa, rồi sau đó đi đến nhân gian.

Nơi đó gọi là thôn Hoán Khê, là một vùng phong thủy hữu tình, núi non kiều diễm, non xanh nước biếc.

Trong thôn có một gia đình họ Lục rất giàu có, chủ nhà là một vị danh sĩ nổi tiếng trong mười dặm tám làng.

Đêm ấy ta ghi nhớ lời dạy của ma nữ tỷ tỷ, xuyên qua các mái hiên để tìm kiếm nam nhân cường tráng.

Khi ngang qua cửa sổ của Lục phủ, ta bỗng nhiên dừng lại, không thể bay tiếp nữa.

Đó là một tiểu công tử mặc áo gấm, tay cầm một ngọn đèn màu vàng nhạt, hắn đang ngồi bên cửa sổ cầm bút vẽ tranh.

Trăng sáng treo cao, hoa xuân rơi rụng, tất cả đều hiện lên dưới ngòi bút của hắn.

Nhưng chính bản thân hắn còn đẹp hơn cả hoa xuân và trăng thu.

Mái tóc đen buông lơi trên vai, làn da trắng như tuyết không rõ là do ánh trăng chiếu rọi hay chính làn da ấy đã chiếu sáng cả ánh trăng.

Ta ngắm nhìn đến ngẩn người, đứng lặng trước cửa sổ.

Một chú chim hốt hoảng bay đi làm lay động nhành hoa.

Hắn nghe thấy tiếng động nên ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt long lanh thấm đẫm cảm tình rồi cứ thế rơi thẳng vào trái tim ta.

“Thật đẹp.”

Thứ phá vỡ sự yên tĩnh không phải là tiếng lòng của ta, mà chính là đôi môi hắn run rẩy khẽ thốt lên khi hắn ngẩn ngơ nhìn ta.

Ánh mắt của hắn phản chiếu bóng dáng của ta.

Còn ánh mắt của ta dừng lại trên đôi môi ấy, ta nuốt khan một ngụm nước bọt.

Ta là một ma nữ, một ma nữ đói khát trong sắc dục.

Lòng ta dao động, lập tức bay vào cửa sổ.

Sau đó, ta đè hắn xuống dưới thân.

15.

Tiểu công tử Lục gia là một kẻ si mê hội họa, nổi danh khắp vùng gần xa.

Hắn rất giỏi vẽ tranh thủy mặc, đặc biệt là tranh mỹ nhân bằng bút lông rất tỉ mỉ.

Tuy có thể vẽ vô vàn mỹ nhân kiều diễm, nhưng hắn lại là một kẻ không gần nữ sắc.

Cái đẹp trên giấy sao có thể so với hương thơm mềm mại thực sự trong vòng tay?

Ta hiểu điều đó rất rõ.

Đêm ấy ta lẻn vào qua song cửa, cởi bỏ lớp y phục trước mặt hắn, ta áp sát vào người hắn rồi khẽ dụ dỗ.

“Công tử, vẽ gì mà vẽ, hay là cùng ta tận hưởng đêm xuân ngắn ngủi này đi.”

Hắn giữ chặt áo, vành tai đỏ bừng, đôi mắt nhắm chặt, hàng mi dài run rẩy.

Thế mà lại không hề dao động.

Chậc chậc, đúng là một con chim non chưa biết chuyện đời, chắc chắn sẽ ngon miệng lắm đây!

Thế là ta càng ra sức quyến rũ.

Đôi mắt của hắn nhìn lướt qua người ta, hai gò má đỏ bừng rồi cuối cùng lại ngất xỉu.

...Thật không chịu nổi đùa cợt mà.

Ma nữ tỷ tỷ từng nói ta có vẻ đẹp trời sinh, chắc chắn nam nhân nào cũng không cưỡng lại được.

Không ngờ ta chưa ra trận đã bại, mấy đêm liền mà vẫn không thể hạ gục được vị tiểu công tử này.

Thật là nỗi nhục của kiếp ma ta mà.

Đêm ấy, lại đến bên cửa sổ, nhưng ta nhìn thấy hắn đỏ mặt rồi định đóng cửa vào.

“Ngươi lại đến làm gì!”

Ta nói thôi bỏ đi, ta sẽ không chiếm tiện nghi của hắn nữa, huống hồ gì hắn chỉ toàn ngất xỉu nên có gượng ép cũng chẳng ngọt.

Ta khuyên nhủ mãi thì hắn mới bán tín bán nghi buông tay.

Ta dứt khoát nằm bò ra cửa sổ nhìn hắn vẽ tranh.

Ôi, sắc đẹp thật hiếm có, không ăn được nhưng được ngắm vài lần cũng thấy mãn nguyện.

“Ta là ma đấy, ngươi không sợ ta sao?” Ta trêu hắn.

“Ta từng đọc sách kể về ma mặt xanh nanh dài, nhưng ma như ngươi, vừa vào cửa đã lột sạch y phục thì ta chưa từng thấy.”

Công tử Lục gia đỏ mặt, trả lời rất nghiêm túc.

Ta nghẹn lời chỉ đành cười trừ cho qua.

Ban ngày ánh nắng chói chang nên một âm hồn như ta không thể chịu được dương khí, ta thường trốn vào khu rừng ngoài thành.

Đợi đêm xuống lại lặng lẽ tìm đến Lục phủ.

May mà ta không gây rối nên hắn cũng không xua đuổi ta.

Đôi khi ta vẫn nói: “Công tử, có gì hay mà vẽ.”

“Hay là cùng ta tận hưởng đêm xuân ngắn ngủi này đi.”

Mỗi lần ta nói vậy thì hắn đều đỏ mặt.

Thật thú vị.

16.

Ta không biết mình đã ở đây qua bao mùa xuân thu.

Một đêm nọ, ta chống cằm chỉ vào người trong bức tranh của hắn rồi hỏi: “Đây là ai?”

“Tiểu thư của Liễu gia, mỹ nhân nổi tiếng trong trấn, tháng sau sẽ gả cho công tử của nhà Quân Thủ.”

“Phụ thân của nàng ấy nhờ ta vẽ tranh gửi đến phủ Quân Thủ để thúc đẩy mối hôn sự này.”

Ta chống cằm, tiện miệng hỏi: “Có đẹp hơn ta không?”

Nghe như thế thì hắn khựng lại, ngẩng lên nhìn ta như đang rất nghiêm túc suy nghĩ.

“Không.” Hắn nói.

“Trên thế gian này ta chưa từng nhìn thấy ai đẹp hơn ngươi.”

Hắn thật khéo nịnh mà.

Ngay lập tức ta cảm thấy lòng mình nở hoa, ghé lại gần bàn nhìn ngắm bức họa tiểu thư Liễu gia với vẻ mặt tràn đầy hứng thú.

Nhìn đôi mắt sáng rực và vẻ mặt kiều diễm trong tranh.

Ta nheo mắt cảm thấy hơi không phục.

“Lục tiểu công tử, vẽ cho ta một bức đi.”

“Để ta xem thử ta có khác gì với những nữ tử chốn nhân gian không.”

Hắn nhìn ta hồi lâu, đôi mắt cụp xuống mang theo ý cười, đôi môi khẽ nói: “Được.”

17.

Đêm ấy vẫn như thường lệ, ta đến bên cửa sổ của hắn.

Thông thường mỗi khi ta đến thì hắn đều mở cửa cho ta.

Nhưng lần này ta đợi mãi vẫn không có phản hồi.

Ta đi tìm mãi, cuối cùng nhìn thấy hắn trong nhà kho của Lục phủ.

Ta chưa kịp hỏi ai đã trói hắn thì…

“Chạy mau!” Hắn mở miệng rồi chỉ kịp nói một câu.

Ta giật mình, vội quay đầu lại nhìn.

“Cao tăng! Chính là yêu ma này đã mê hoặc nhi tử ta!”

Lục lão gia bước nhanh vào, khuôn mặt tràn đầy giận dữ.

Theo sau ông ta là một vị cao tăng khoác áo cà sa vàng óng.

Hạt tràng đè lên mặt ta, ngay lập tức ta cảm thấy mình bị thiêu đốt như lửa cháy.

Vị cao tăng kia lẩm nhẩm đọc kinh văn, ta đau đớn ôm đầu hét lên thảm thiết.

“Hả?” Ông ta nhìn ta rồi tỏ vẻ ngạc nhiên.

Lực tay thoáng nhẹ đi, ta nhân cơ hội đó vùng vẫy rồi chạy thoát ra khỏi Lục phủ.

Khoảnh khắc ấy, trời đất bao la mở rộng trước mắt, nhưng ta không thể bay xa hơn được.

Cuối cùng ta ngã quỵ dưới ánh trăng lạnh lẽo.

Đó là một ngôi miếu hoang tàn đổ nát.

Thật sự ta rất muốn mắng người.

Sao lại xui xẻo như thế, ta không chỉ bị hòa thượng trấn áp mà ngay cả hồn phách cũng sắp tan biến ở nơi này.

Trong lúc mơ hồ, ta lại nghe thấy giọng hắn gọi tên ta: “Chu Yên...”

Giọng nói mang theo chút nức nở.

Cảm giác trên gương mặt nói với ta rằng đây không phải là ảo giác.

Không biết hắn đã chạy thoát ra ngoài từ lúc nào mà lại loạng choạng tìm được ta dưới ánh trăng.

Hắn ôm lấy ta, nâng niu như một món đồ sứ dễ vỡ.

Những giọt nước mắt to rơi trên mặt ta, hắn không ngừng nói lời xin lỗi.

Ta nhìn cơ thể mình ngày càng mờ nhạt, yếu ớt thốt lên: “Dương hồn...”

Ta không muốn tan biến, ta cần dương hồn.

Đối với ma quỷ thì thứ đó chính là báu vật, chỉ một chút thôi cũng đủ rồi.

Hắn khựng lại, căng thẳng hỏi tiếp: “Cho bằng cách nào?”

Ta nghe không rõ, ánh mắt của ta rơi trên đường chân trời rồi dừng lại trên đôi môi của hắn.

Đôi môi đỏ hơi mỏng.

Đáng tiếc là ta không thể chạm tới.

Ta nghĩ như thế.

Mà đôi môi xinh đẹp ấy đang khẽ mím lại giống như đã hạ quyết tâm, cuối cùng đôi môi ấy chạm vào môi ta.

Nóng bừng khiến ta tỉnh táo mấy phần.

Sự mềm mại nóng bỏng ấy là do hắn đang nhắm mắt rồi vụng về hôn ta.

Thật lâu sau hắn mới tách rời.

“Thế này có được chưa?”

Hắn thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng, hai hàng lông mi dài khẽ run rẩy.

... Thật say mê mà.

Ta không chịu được nữa, đè hắn xuống rồi áp môi mình lên môi hắn lần nữa.

“Dương hồn không phải cho như thế đâu, Lục tiểu công tử à.”

“Để ta dạy chàng.”

Khi ánh nắng ban mai chiếu xuống, ta có chút sững sờ.

Ta cúi đầu nhìn thân thể rắn rỏi của mình rồi không khỏi vui mừng.

Ta không còn sợ ánh mặt trời nữa.

Dương hồn này quả thực là một thứ tốt.

Ta vừa định đứng lên thì phát hiện không thể…

Eo của ta đã bị ai đó ôm lấy.

“Đêm qua nàng đã hứa với ta thế nào?”

Giọng nói lười nhác uể oải của Lục tiểu công tử vang lên bên tai.

“Không được đi.”

18.

Ta không thể đi được nữa.

Lục tiểu công tử quá bám người.

Kể từ đêm đó, mỗi khi ta tìm đến hắn thì mọi chuyện đều trở nên không thể dừng lại.

Hơn nữa ta còn phải thừa nhận rằng, sau lần đầu tiên đó thì hắn càng trở nên thông thạo chuyện nam nữ hơn.

Thật là được khai sáng mà.

Hửng sáng, ta đẩy ngực hắn ra.

“Ta phải đi rồi.”

Ta không muốn gặp lại Lục lão gia.

Sau lần bị ông ta bắt được thì ta chỉ dám lén lút gặp hắn, không dám tùy tiện hiện hình nữa.

Hắn cúi đầu đặt nụ hôn lên cổ và vai ta, nụ hôn mang theo vài phần kiên quyết.

“Đi đâu thế?”

“Đi tìm nam nhân khác à?”

Hắn nheo mắt lại rồi ôm ta vào lòng.

A, chuyện này à.

Ta biết hắn đang ám chỉ tin đồn về ma nữ đang lan truyền khắp thôn.

Ma nữ ấy thường tìm đến phòng của nam nhân vào ban đêm, khiến những nhà có nhi tử đến tuổi trưởng thành đều cửa đóng then cài.

Đúng, không ai khác, ma nữ đó chính là ta.

Nhưng mà ta đã quen ăn sơn hào hải vị rồi, cho nên những món ăn đơn giản đó ta thật khó mà nuốt trôi.

Ta đã thử tìm vài người.

Nhưng người nào cũng chỉ cần nhìn thấy ta là mất hồn, ngơ ngác như kẻ ngốc, thật sự chán đến mức ta chẳng buồn chạm đến.

Mặc dù thế nhưng ta vẫn nửa đùa nửa thật với hắn.

“Ta là một ác ma nên phải ăn dương hồn của nam nhân, ăn đủ rồi mới có thể đi đầu thai.”

Không ngờ Lục tiểu công tử lại kích động.

“Của ta không đủ sao?”

Ta sững sờ.

Lấy dương hồn của người vốn dĩ sẽ khiến người đó tổn thọ, sao có thể cứ mãi lấy từ một người được.

Ta cũng nổi giận, đẩy hắn ra.

“Chàng có biết, ma và người ân ái sẽ tổn thọ không? Chàng đang nghĩ gì thế?”