Chương 3
Sau khi gả cho hắn rồi thì những ngày khổ cực ấy đã trở thành ký ức xa xôi.
Hắn đối xử với ta rất tốt, hầu như chuyện gì ta muốn hắn đều đáp ứng, khi tuyết rơi, ta từng nói muốn ăn bánh hoa ở trên phố, thế là hắn chờ lúc ta ngủ trưa mà đội gió tuyết đi mua, khi trở về thì gương mặt đã đỏ bừng vì lạnh.
…Ta không thể ra tay.
Khi định rút tay về thì cổ tay ta lại bị giữ chặt lần nữa.
“Tướng công.”
Ta ngạc nhiên rồi kêu lên thất thanh, chỉ thấy lá bùa ấy thật sự rơi trúng lên người Lục Nghiên Chi.
Ánh sáng tắt dần, trước mắt ta chỉ còn lại một quân cờ đen.
…
Ta cầm quân cờ ấy lên rồi ngồi ngẩn ngơ rất lâu.
Cho đến khi có người gọi tên ta: “Chu Yên.”
Giọng nói ấy lạnh lẽo như băng.
Ta ngẩng đầu thì lại nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đó, trong lòng bất chợt cảm thấy bối rối.
Tướng công.
Đôi mắt không vui không buồn ấy kéo ta trở lại thực tại.
Ta khô khốc cất lời: “... Phủ Quân.”
Ngón tay thon dài của Phủ Quân vươn đến trước mặt ta: “Đưa đây.”
Ta đã hứa với Phủ Quân sẽ trả quân cờ này cho ngài ấy.
Nhưng ta lại do dự, bàn tay đang nắm quân cờ siết chặt rồi rụt lại.
Phủ Quân đợi hồi lâu, ngài ấy cũng không ép buộc mà chỉ nói một câu “Cất giữ cẩn thận” sau đó rời đi.
Ta ngồi ngây ra nửa ngày, ánh mắt lướt qua bức họa mỹ nhân trên bàn.
Bức họa yên lặng nằm đó.
Ta lau khô nước mắt rồi bước tới.
Bàn tay của ta run rẩy, bức họa rơi xuống đất, lặng lẽ lật mở ra.
Đôi môi đỏ thắm, ánh mắt mê người.
Quả nhiên là một mỹ nhân, không trách được Lục Nghiên Chi si mê đến thế.
Ta ngơ ngác, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt của người trong tranh.
Khuôn mặt đó giống hệt ta.
Nhưng không thể nói chuyện, cũng không thể từ trong tranh bước ra.
Khuôn mặt đó mỉm cười nhẹ nhàng, xinh đẹp hơn cả ánh xuân.
Khuôn mặt của ta.
9.
Ta tưởng rằng báo được thù, oán khí trong lòng sẽ tiêu tan.
Nhưng cả sau khi Lục Nghiên Chi biến mất mà ta vẫn không thể lên thuyền.
Ta không muốn trở thành một du hồn.
May thay Phủ Quân tốt bụng nên giữ ta lại bên cạnh để mài mực cho ngài ấy.
Ngài ấy có gương mặt giống hệt Lục Nghiên Chi.
Đôi mắt cũng đẹp đến mức khiến người khác say mê.
Nhưng trong đôi mắt ấy là sự lạnh lẽo sâu thăm thẳm.
Không đa tình như Lục Nghiên Chi.
Cho dù là thế thì khi nhìn vào khuôn mặt đó, ta vẫn không kìm được mà gọi: “Tướng công.”
Khi ngài ấy quay lại rồi dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn ta thì ta mới nhận ra mình gọi nhầm người.
Ta vội vàng cúi đầu sửa lại: “Phủ Quân.”
Trước án thư của Phủ Quân có một đóa bỉ ngạn đang nở rộ.
Ngài ấy cau mày cắt ngang dòng suy nghĩ của ta: “Khóc cái gì.”
Ta hít mũi, ta nói rằng ta nhớ tướng công.
Ngài ấy nhìn ta rất lâu rồi dời ánh mắt đi, sau đó lạnh nhạt nói: “Không phải tướng công của ngươi ở trong lòng ngươi sao?”
Ngài ấy đang nói đến quân cờ trong ngực áo của ta.
Ta luôn giữ nó bên mình, thỉnh thoảng còn lấy ra ngắm.
Quân cờ nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay, đen bóng như mực, nhưng khi chạm vào lại vô cùng lạnh lẽo.
Nhưng quân cờ ấy không còn hóa thành tướng công nữa.
Ta nói: “Phủ Quân, hay là ngài cười đi?”
Tướng công thích cười, nếu Phủ Quân cười sẽ giống hệt như tướng công. Nhưng Phủ Quân không cười.
Khuôn mặt của ngài ấy lạnh như băng, ngài ấy nói mình không phải Lục Nghiên Chi.
10.
Thỉnh thoảng ta lại mơ thấy vài giấc mơ.
Thật kỳ lạ, một hồn ma như ta mà cũng biết mơ.
Trong mơ luôn có một tiểu công tử, mày mắt cong cong, tóc đen buộc nhẹ.
Đôi mắt ấy vô cùng đẹp, đen láy như mực.
Chỉ cần đôi mắt ấy khẽ nâng lên thì đã xuất hiện vẻ đẹp trên thế gian chỉ có một không hai.
Ngay cả một ma nữ xinh đẹp như ta cũng hổ thẹn không bằng.
Ta không kìm lòng được mà gọi: “Tướng công.”
Vì đó, là khuôn mặt khuôn mặt của Lục Nghiên Chi.
Nhưng cũng có đôi nét khác biệt với hắn.
Khuôn mặt ấy trông non nớt hơn hắn nhiều.
Nhưng hình như tiểu công tử ấy không nghe thấy tiếng ta gọi, hắn chỉ nghiêng đầu lặng lẽ nhìn ta.
Ta nghe thấy tiếng nói của hắn.
“Chu Yên, nàng sắp đi rồi sao?”
Ta hỏi hắn vì sao ta phải đi, nhưng hắn không trả lời.
Đôi mắt của hắn xinh đẹp như thế, nhưng lại đỏ hoe chứa đầy ánh lệ, trong đôi mắt đong đầy đau khổ.
“Nhưng ta còn chưa vẽ xong bức họa của nàng, nàng không được đi.”
Hắn mắng ta giống hệt như Lục Nghiên Chi.
“Chiếm được thân xác ta rồi mà còn muốn bỏ đi sao? Nàng đừng hòng, nàng là đồ không tim không phổi.”
Tỉnh lại rồi mà ta vẫn còn hơi mơ màng.
Khuôn mặt trong mơ dần tan biến như mây khói.
11.
Ta ngồi bên bờ Hoàng Tuyền, thất thần cầm quân cờ trên tay.
Mài mực là một công việc nhẹ nhàng, phần lớn thời gian, Phủ Quân không cần ta phải làm gì cả.
Tiểu quỷ kéo ta từ bên bờ Hoàng Tuyền lên, nó tặc lưỡi ngạc nhiên: “Thế mà Phủ Quân lại giữ ngươi lại.”
“Thật sự tướng công của ngươi trông giống hệt Phủ Quân sao?”
“Đúng vậy.” Ta cất quân cờ đi, sau đó lại cầm bức tranh mỹ nhân lên ngắm nhìn thật kỹ.
Ta luôn cảm thấy bức tranh này rất quen thuộc, cho nên đã mang theo bên mình.
Ngoài việc nữ nhân trong tranh có gương mặt giống hệt ta thì nó cũng chỉ là một bức tranh bình thường, chẳng thể nói chuyện cũng chẳng thể mê hoặc lòng người.
“Thật kỳ lạ!” Tiểu quỷ kêu lên.
Ta nghi hoặc hỏi: “Có gì kỳ lạ chứ?”
Theo lời Phủ Quân nói thì do Lục Nghiên Chi nuốt dương hồn của ngài ấy nên hắn mới có dung mạo giống ngài ấy như thế.
Tiểu quỷ trợn tròn mắt rồi tặc lưỡi nói: “Ngươi nói sai rồi sao?”
“Lúc Phủ Quân chuyển thế lịch kiếp đã mất đi dương hồn.”
“Nhưng dương hồn của ngài ấy là bị một ma nữ cướp đi.”
“Chuyện này cả Hoàng Tuyền đều biết, lúc ngài ấy lịch kiếp xong quay về thì đã phát điên rồi đi tìm ma nữ đó rất lâu.”
12.
Hôm đó, Diêm Vương đến tìm Phủ Quân chơi cờ.
Hai người liên tục sát phạt nhau trên bàn cờ, Diêm Vương cười nói: “Ngươi đã lấy lại được dương hồn rồi sao?”
Phủ Quân khẽ “ừm” một tiếng, rồi bình thản đi một nước cờ.
Diêm Vương thở dài chỉ vào ta đang bưng trà đứng bên cạnh.
“Vậy ngươi còn giữ nàng ta lại làm gì?”
…Chuyện này thì liên quan gì đến ta?
Phủ Quân không đáp lời Diêm Vương.
Sau khi ván cờ kết thúc, ngài ấy mới chậm rãi thốt ra hai chữ: “Thích thế.”
Trước khi rời đi Diêm Vương còn liếc mắt quan sát ta một cái.
“Nghiệt duyên.” Ông ta cũng chỉ để lại hai chữ rồi mỉm cười bỏ đi.
Tiễn Diêm Vương đi rồi, trên đường quay về ta đi ngang qua bờ Hoàng Tuyền.
Dòng nước sông mà vàng cuộn trào chảy xiết trước mặt ta, mênh mông không thấy điểm dừng.
Ta lấy quân cờ đen từ trong ngực áo ra rồi nói với nó: “Tướng công, hãy nói chuyện đi.”
Quân cờ ấy không hề phản ứng gì mà chỉ yên lặng nằm trong lòng bàn tay ta.
Có lẽ nó sẽ vĩnh viễn không còn phản ứng nữa.
Ta đứng đó rất lâu, cười nhạt một tiếng rồi ném quân cờ xuống dòng sông, ta bỏ đi không ngoảnh đầu lại.
Khi quay về thì nhìn thấy Phủ Quân đang chống tay đứng trước án thư, ngài ấy đang cầm một quân cờ đen, thần sắc mơ màng không biết đang nghĩ gì.
Đợi đến khi ngài ấy quay lại thì ta đã lặng lẽ đứng ngay trước mặt ngài.
Ngài ấy cau mày, đôi môi mấp máy như định nói gì đó.
Nhưng ta đã bóp lấy cằm của ngài ấy.
Ta nhìn thật kỹ gương mặt này…
Sau đó hôn lên.
Cơ thể của ngài ấy cứng đơ, nhưng ta không dừng lại, ta ôm lấy cổ ngài ấy, nụ hôn càng lúc càng thêm sâu.
Hôn xong, ta lau môi rồi nhận xét khách quan: “Lục Nghiên Chi, chàng đừng giả vờ nữa, kỹ năng hôn của chàng tệ đi rồi.”
Ngài ấy thoáng sững sờ.
Ta cong môi cười: “Cứ chết đi sống lại, chạy qua chạy lại giữa nhân gian và âm phủ mệt lắm đúng không, Phủ Quân?”
Thật ra ta vẫn luôn thắc mắc tại sao mình lại không thể đi đầu thai.
Cho đến hôm đó, khi ta tò mò lật sổ sinh tử trên án thư của Phủ Quân.
Thì ra trong sổ sinh tử không hề có tên của ta.
Nếu không có tên trên sổ sinh tử thì cũng không thể đi đầu thai.
Lục Nghiên Chi không phải quân cờ.
Mà ta mới chính là quân cờ ấy.
“Nếu chàng không trả lời thì ta sẽ đến chợ quỷ tìm nam đào hát mà vui vẻ đây.”
Ta giả vờ định bỏ đi, nhưng đã bị ngài ấy vòng tay ôm lấy eo rồi kéo ta lại đặt lên đùi mình.
“Tìm nam đào hát?”
Ánh mắt ngài ấy chăm chú nhìn ta.
Ta nuốt khan rồi bắt đầu chột dạ: “Chàng… không cho sao?...”
Không kìm được mà gọi: “Tướng công.”
Kết quả, sắc mặt của ngài ấy càng đen hơn.
“Không cho.” Ngài ấy chỉ thấp giọng trả lời.
Sự cứng rắn này khiến ta nhớ đến một người.
Là tiểu công tử non nớt trong giấc mơ ấy, hắn cũng thường cau mặt như vậy.
“Lục tiểu công tử.” Ta vô thức nói.
Cánh tay vòng quanh eo ta siết chặt hơn.
“Đồ không tim không phổi.” Ngài ấy khẽ mắng.
Da đầu tê dại, ta muốn rời khỏi người ngài ấy.
Haha, không thoát được.
13.
Trên giường, Lục Nghiên Chi buông ta ra.
Thì ra, ma với ma cũng có thể…
Hai má ta ửng đỏ.
Ngón tay của ngài ấy lướt qua đôi môi đỏ mọng của ta rồi cất giọng khàn khàn, mang theo chút mong chờ: “Nhớ ra gì chưa?”
…Nếu ta nói mình chẳng nhớ gì thì liệu rằng ngài ấy có định tiếp tục giả vờ nữa không?
Được rồi, không phải là ta cố tình quên.
Mà là ta không còn cách nào khác, canh của Mạnh đại nương nấu thật sự quá đậm.
Ví dụ như về bức tranh mỹ nhân kia thì ta còn mơ hồ nhớ ra.
Đó là một tiểu công tử hay khóc, vì ta mà hắn thắp đèn suốt mười năm mới vẽ nên bức họa đó.
Hắn nói trên thế gian này không có ai đẹp hơn ta.
Ánh mắt hắn cong lên, trong tim đều là ta.
Nhưng ta không phải người, ta là ma.
Ta đến để cướp dương hồn của hắn.
Còn nữa.
Tiểu công tử đó họ Lục.
Là thân chuyển thế bảy mươi chín kiếp của Phủ Quân Hoàng Tuyền.
14.
Ta là một du hồn tên Chu Yên.
Nói là du hồn cũng không chính xác lắm, ta là khí hồn sinh ra từ một quân cờ.
...Cái tên Chu Yên là sau này ta tự đặt.
Ban đầu ta không có tên.
Cũng không thể đầu thai.
Tại sao lại thế à? Chỉ vì ta là một khí vật, chỉ vì trong sổ sinh tử không có tên của ta?
Kể từ khi trong Hoàng Tuyển nảy sinh ý thức thì ta đã nhìn thấy vô số linh hồn qua lại, chứng kiến biết bao lần hội ngộ rồi chia ly.
Họ đều có tư cách đầu thai làm người, còn ta thì không.
Thật không công bằng.