Chương 1
Khi khăn trùm đầu được vén lên, cả ta và tân lang đều sững sờ.
Trước mặt là một nam tử mặc hỷ phục, khuôn mặt như họa vẽ, môi đỏ răng trắng, tuấn tú như tiên nhân.
Lúc ấy, ta thật sự bị choáng ngợp.
Đây là lần đầu tiên được thấy một nam nhân còn tuấn tú hơn cả Tiêu Nhược Hà.
Nếu như không phải vì thời gian và hoàn cảnh không thích hợp, ta thật sự muốn mời hắn uống vài ly trà.
Ngay sau đó, nam tử tiên nhân ấy đột nhiên đưa hai tay chống nạnh, ngửa đầu lên trời cười lớn.
“Ông trời thật là tốt với ta, không phải nữ tử chua ngoa đó, ha ha ha!!”
Tiếng cười vui mừng khiến ta ngay lập tức tỉnh táo lại.
Không phải, vậy tân khoa Trạng nguyên của ta đâu rồi???
Ta vội vàng đứng dậy chạy về phía cửa, nhưng phát hiện cửa phòng đã bị người khác khóa từ bên ngoài.
“Đừng phí công vô ích, chuyện này nhất định là nữ tử chua ngoa đó, à không, là Trưởng Công chúa cố ý!”
Trưởng Công chúa?
Ta dừng động tác trong tay lại, quay đầu nhìn về phía nam tử kia.
“Ngươi là Thế tử của Tần Quốc Công, Tần Nghiễn!"
Tần Nghiễn hơi ngạc nhiên bước đến gần ta.
“Không ngờ cô nương lại nhận ra bản Thế tử, quả là có chút can đảm!”
“Nhưng cũng đúng thôi, tiểu gia ta ngọc thụ lâm phong, phong lưu tuấn nhã, ở trong kinh thành này ai mà không biết!”
Nghe vậy, ta lặng lẽ trợn tròn mắt.
Ở kinh thành ai mà không biết, hôm nay trong thành xuất giá ngoài ta ra, chỉ có Trưởng Công chúa được Bệ hạ sủng ái nhất!
Ta gả cho Tiêu Nhược Hà, tân khoa Trạng nguyên, còn Trưởng Công chúa gả cho kẻ tinh thông đủ món ăn chơi cờ bạc, Thế tử phủ Tần Quốc Công, Tần Nghiễn!
Ta không thể thành công gả vào nhà Tiêu gia, vậy nơi này chính là phủ Quốc Công, phủ trưởng Công chúa lẽ ra phải đến.
Nói về phủ Quốc Công, cũng là một gia tộc độc nhất vô nhị trong kinh thành!
Tần Quốc Công tham tài háo sắc, trong phủ có vô số di nương, mà phu nhân của Tần Quốc Công lại yếu đuối dễ bị bắt nạt, cả phủ Tần Quốc Công rộng lớn đã sớm rối tung như mớ bòng bong.
Tần Nghiễn có “danh tiếng tốt” ở bên ngoài là mặc dù sở hữu dung mạo xuất chúng nhưng thực chất lại là một công tử ăn chơi trác táng, cờ bạc, rượu chè, không có chí tiến thủ.
Khi lão Tần Quốc Công còn tại thế, ông ấy đã cầm quân đánh giặc ở biên giới nhiều năm, chỉ để lại đứa con trai duy nhất ở kinh thành giao cho Hoàng gia nuôi dạy.
Tiên đế thương cảm vì công lao khó nhọc của ông ấy, liền định ra hôn ước cho cháu trai đích tôn của ông với Hoàng gia.
Sau khi lão Tần Quốc Công qua đời, con trai duy nhất của ông là Tần Tiêu kế thừa tước vị, nhưng từ nhỏ ông ta đã được nuôi dưỡng trong cung, sống an nhàn sung sướng nhiều năm, căn bản chẳng làm được gì ra hồn.
Đứa con trai mà ông ta sinh ra cũng là hạng người chỉ biết ăn chơi phóng túng, Trưởng Công chúa đã bất mãn với mối hôn sự này từ lâu, nhưng vì là miệng vàng lời ngọc của Tiên đế, ngay cả Hoàng thượng cũng không dám tuỳ tiện huỷ bỏ hôn ước này.
Suy nghĩ đến đây, ta không khỏi cảm thấy đau đầu.
Chuyện tráo đổi tân nương hôm nay, chắc chắn là có người đã sắp đặt từ trước.
Nhìn bộ dạng không đáng tiền của Tần Nghiễn, có lẽ trước đó hắn cũng không hề biết gì.
Còn Tiêu Nhược Hà thì sao? Hắn có biết không?
Ta chỉ là một con gái của một gia đình thương nhân, ngày ái nữ Hoàng gia xuất giá, vốn dĩ phải tránh đi, nhưng Tiêu Nhược Hà lại nhất quyết chọn ngày hôm nay làm lễ cưới.
Ngay cả kiệu hoa cũng xa hoa lãng phí đến cực điểm, giống hệt kiệu hoa của Trưởng Công chúa!
Ta còn đang lo lắng liệu có hợp cấp bậc lễ nghĩa hay không, hắn lại nói, Hoàng thượng yêu quý nhân tài, nghe nói hắn muốn thành hôn, đặc biệt cho phép kết hôn cùng ngày với Trưởng Công chúa và Tần Thế tử, nói là để chung vui với Hoàng thất.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ hắn đã lên kế hoạch từ lâu.
Hừ, đúng là ta đã nuôi ra một tên vong ân bội nghĩa mà.
Quả nhiên, tiêu tiền cho nam nhân suốt đời đen đủi!
2.
Trong lòng ta đầy tức giận, quay đầu nhìn về phía Tần Nghiễn vẫn đang cười ngây ngô bên cạnh.
“Này, ngươi định làm gì đây?”
Tần Nghiễn khoát tay không quan tâm.
“Chỉ cần không cưới con cọp cái đó, cưới ai cũng được!”
“Dung mạo của ngươi cũng không tệ, xứng với ta!”
“Hơn nữa, chuyện đã đến mức này rồi, ngươi lo lắng cũng vô ích thôi.”
Đúng vậy, sự việc đã như thế này, chỉ có thể chờ đợi đến sáng mai.
Tần Nghiễn đi về phía giường thấp cạnh cửa sổ, tìm một vị trí thoải mái nằm xuống, vừa bóc đậu phộng vừa hỏi ta.
“À này, ngươi tên gì? Ta cũng không thể thành thân mà ngay cả tên nương tử của mình còn chẳng biết được!”
Ta thở dài, cúi đầu hành lễ với hắn một cái.
“Tiểu nữ là Hà Nguyên Nguyên, phụ thân là Hoàng thương Hà Tề Liên.”
“Hoàng thương Hà gia? Con gái của Hà gia, Hà Nguyên Nguyên...”
“Ngươi là Hà chưởng quỹ ở Mãn Hương Lâu phải không?”
Nghe vậy, Tần Nghiễn lập tức bật dậy, hưng phấn chạy tới níu lấy góc áo của ta.
“Thu Ngọc lộ, bánh hoa, thịt lừa nướng... còn cả lẩu cay nồng thơm lừng đó nữa!”
“Ta đã thèm mấy món đó lâu lắm rồi, ba tháng nay vẫn chưa đặt được chỗ, đưa bao nhiêu bạc cũng không xong, nương tử à, nương tử tốt của ta, có thể cho ta đi cửa sau được không?”
Nương tử???
Không phải chứ, tên này nhập vai có chút nhanh quá rồi...
Ta trợn tròn mắt nhìn hắn.
Thiếu niên sói vừa rồi vẫn còn ngang ngược khó thuần, không quan tâm sự đời, bây giờ lại lại giống chó con vô cùng đáng thương nhìn ta, cảm giác quen thuộc một cách kỳ lạ, khiến người ta khó lòng từ chối...
Ta giật mạnh vạt áo ra khỏi tay hắn, không vui nói:
“Được, ngày mai giải quyết xong chuyện kết hôn nhầm ta sẽ giúp ngươi!”
Hai mắt hắn sáng lên, nhanh chóng quay người bước về phía giường, trải giường thật nhanh, sau đó quay lại vẫy tay làm ra mời tư thế giống như để lấy lòng ta.
“Vậy hôm nay nương tử nghỉ ngơi sớm đi!”
Nói xong, hắn bước nhanh về phía giường thấp, hài lòng nằm xuống.
Nhìn thấy cảnh này, ta không thể làm gì khác hơn là đi đến bên giường ngồi xuống, bất đắc dĩ lắc đầu.
Thật đúng là dễ dụ, xem ra những lời đồn nghe được trên phố không phải lúc nào cũng đúng.
So với Tiêu Nhược Hà, Tần Nghiễn này vẫn còn tâm tính trẻ con, ở cùng hắn lại khiến người ta cảm thấy dễ chịu hơn nhiều!
Ngày hôm sau, chưa kịp đi chào hỏi Tần Quốc Công và phu nhân, Tần Nghiễn đã kéo ta vào cung.
3.
Trong ngự thư phòng, Trưởng Công chúa và Tiêu Nhược Hà đã chờ sẵn từ lâu.
Thấy ta và Tần Nghiễn cùng nhau bước vào, ánh mắt của Tiêu Nhược Hà lóe lên một tia chột dạ.
Chúng ta còn chưa kịp lên tiếng, Trưởng Công chúa đã bắt đầu khóc lóc kể lể với Hoàng thượng.
“Phụ hoàng, chuyện này đều là lỗi của nhi thần, nếu như không phải hôm đó phu xe của nhi thần tránh đứa trẻ ở giữa đường, ngựa cũng sẽ không hoảng, nếu không hoảng thì sẽ không xảy ra cớ sự cưới nhầm này!”
Tần Nghiễn bên cạnh không nhịn được cười khẩy một tiếng.
“Điện hạ, đừng biến tư tâm của mình thành cao thượng trong sáng như thế. Sao? Còn muốn đứa trẻ giữa đường phải gánh tội thay cho người à?”
“Người xem người kìa, chỉ là thích một nam nhân thôi mà, cứ sớm nói thẳng ra luôn đi, bày vẽ lớn chuyện thế này làm gì? Nếu hai người có tình cảm với nhau, ta và tiểu thư Hà gia có thể ngăn cản sao?”
Nghe vậy, Trưởng Công chúa quay đầu nổi giận quát lớn.
“Tần Nghiễn, ngươi thật vô lễ!”
“Vô lễ thế nào cũng chẳng bằng sự ích kỷ và to gan của người đâu!”
“Đủ rồi!”
“Hiển Ninh, Từ An, hai người các ngươi đều im miệng cho trẫm!”
Hoàng thượng dường như đã quen với việc Trưởng Công chúa và Tần Nghiễn tranh cãi gay gắt, sau khi lên tiếng ngăn cản, liền không để ý đến nữa, quay đầu nhìn về phía Tiêu Nhược Hà.
“Tiêu ái khanh, chuyện này ngươi nói xem nên thế nào?”
Tiêu Nhược Hà cất bước tiến lên chắp tay nói.
“Hoàng thượng, thần cho rằng việc này vốn là ngoài ý muốn, bây giờ sự việc gả nhầm thành kết cục đã định, để bảo vệ thanh danh của Trưởng Công chúa và tiểu thư Hà gia, chỉ có thể đâm lao phải theo lao thôi!”
Ta ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Nhược Hà, trong mắt chỉ thấy thật xa lạ.
Mười năm quen biết, hóa ra ta chưa từng thật sự hiểu rõ, không ngờ trong lòng hắn lại ẩn chứa tham vọng lớn như vậy.
Hà Nguyên Nguyên à Hà Nguyên Nguyên, ngươi đúng là buồn cười thật.
Nếu đã như vậy, Tiêu Nhược Hà, hôm nay ta sẽ giúp ngươi được toại nguyện. Sau này làm một Phò mã Đô úy thật tốt, đừng bao giờ hối hận!
“Tiểu thư Hà gia, ý ngươi thế nào?”
Nghe thấy tiếng Hoàng thượng, ta tiến lên một bước quỳ rạp xuống đất.
“Có thể gả cho Tần Thế tử, là phúc phận của dân nữ!”
Danh hiệu Hoàng thương dù có hay ho đến đâu, đối với Hoàng gia hay thế gia mà nói, chẳng qua vẫn chỉ là một kẻ buôn bán hèn mọn, cho nên ta có muốn hay không cũng không quan trọng.
Hơn nữa, đối với ta mà nói, là một thương nhân, chuyện tình cảm chưa bao giờ là điều quan trọng nhất.
Chỉ là một nam nhân thôi mà, Hà Nguyên Nguyên ta thua cũng chẳng sao.
Lập tức, Hoàng thượng hạ chỉ phong ta làm Thư Nghi Huyện chủ, chính thức gả vào phủ Tần Quốc Công, trở thành Thế tử phu nhân!
Không biết là do vì thoát khỏi vị Trưởng Công chúa mà vừa nhìn đã chán ghét hay vì sắp được ăn món lẩu giới hạn của Mãn Hương Lâu mà người khác vui hay không ta không rõ, nhưng Tần Nghiễm thì vui đến mức ba đêm liền không chợp mắt.
4.
Ngày hôm đó, sau khi trở về phủ, Tần Nghiễn liền dẫn ta đi bái kiến cha mẹ chồng mới của mình.
Dường như bọn họ đã nhận được tin tức, khi thấy ta xuất hiện, trong ánh mắt nhìn ta không chút bất ngờ nào.
Thậm chí, còn lộ ra một chút vui mừng...
Tần Nghiễn đứng bên cạnh, vung quạt, mặt mũi tràn đầy kiêu ngạo nói với cha mẹ chồng.
“Phụ thân, mẫu thân, đây chính là con dâu mới của hai người, Nguyên Nguyên!”
Ta cúi người hành lễ với cha mẹ chồng.
“Con dâu bái kiến phụ thân, mẫu thân!”
Mẹ chồng vội vàng bước lên đỡ ta dậy, trên mặt lộ rõ sự phấn khích và vui mừng không thể che giấu được.
“Đứa trẻ ngoan!”
Nói xong, bà ấy tháo vòng ngọc trên tay ra đưa cho ta.
“Vòng ngọc này là bảo vật gia truyền của Tần gia, hôm nay sẽ tặng cho con, sau này mong con và Từ An hạnh phúc đến bạc đầu, mọi việc thuận lợi!”
Ta gật đầu, vừa định bước tới dâng trà thì từ ngoài cửa vang lên một giọng nói yêu kiều:
“Lão gia và phu nhân gặp con dâu mà không báo cho bọn thiếp một tiếng, bọn thiếp cũng có thể chuẩn bị một phần lễ vật mà!”
Nói xong, một nhóm nữ tử với đủ phong cách khác lạ bước vào.