“Sau này, Nguyên Nguyên nói gì con làm nấy, tuyệt đối không nói không. Có chuyện gì xảy ra tiểu tế sẽ gánh vác. Nếu không đủ, còn có phụ mẫu và bảy mươi hai phòng tiểu thiếp của phụ thân con, tuyệt đối sẽ không để nàng chịu ấm ức giống như cái tên đáng giết ngàn đao Tiêu Nhược Hà kia!”
Không phải chứ, tên này rốt cuộc đang nói gì vậy...
Nhìn vẻ mặt phụ thân ta càng lúc càng hiền từ, ta không nhịn được mà quay mặt sang chỗ khác, cuối cùng cũng hiểu cảm giác quen thuộc chết tiệt trên người Tần Nghiên là giống ai!
Chẳng bao lâu sau, Tần Nghiễn đã dỗ cho phụ thân ta thiếu chút nữa xưng huynh gọi đệ.
Trước lúc rời đi, phụ thân ta còn nắm tay Tần Nghiễn, nghiêm túc nói:
“Từ An này, ta chỉ có mỗi một đứa con gái bảo bối này, sau này coi như giao cho con.”
“Con không được giống như tên vong ân phụ nghĩa Tiêu Nhược Hà kia, chẳng nói chẳng rằng mà làm ra loại chuyện như vậy.”
“Nếu sau này có ngày nào đó con không muốn đối xử tốt với con bé nữa thì cứ nói thẳng với ta, ta sẽ tự mình đón về.”
Tần Nghiễn khẽ nhíu mày, đưa tay ôm lấy bả vai phụ thân ta.
“Nhạc phụ cứ yên tâm, Từ An là người, đương nhiên chỉ làm ra chuyện người làm!”
Phụ thân ta thoáng ngẩn ra rồi bật cười ha hả.
“Ha ha ha, đúng, đúng, chỉ có súc sinh mới không làm chuyện của người!”
Trên đường trở về phủ, ta vén rèm xe lên, bảo phu xe đổi hướng.
“Đến Mãn Hương Lâu.”
Vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh mắt sáng lấp lánh của Tần Nghiễn.
“Nương tử muốn đến Mãn Hương Lâu à?”
Ta cầm lấy sổ sách bên cạnh gật đầu.
“Hôm nay là ngày đối chiếu sổ sách, Thế tử có muốn đi cùng ta một chuyến không?”
“Không làm chậm trễ hành trình của Thế tử chứ?”
Tần Nghiễn bất mãn lầm bầm lên tiếng.
“Đã nói gọi ta là Từ An, hơn nữa, trời đất rộng lớn, chẳng ai lớn hơn nương tử!”
“Nương tử muốn ra ngoài, ta đương nhiên phải đi theo, huống chi còn là đi Mãn Hương Lâu nữa~”
Tại Mãn Hương Lâu, ta bảo chưởng quỹ dẫn Tần Nghiễn vào phòng riêng đã chuẩn bị sẵn, sau đó lên tầng hai đến thư phòng.
Vừa đẩy cửa ra, đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
7.
“Là ngọn gió nào đưa Phò mã tới đây thế này?”
“Tiểu điếm miếu nhỏ này của ta không chứa nổi một vị Phò mã cao quý như ngài. Đã lựa chọn rồi thì mong rằng sau này đừng đặt chân đến đây nữa!”
Ta lạnh lùng nhìn hắn ta, giơ tay muốn gọi người đến đuổi Tiêu Nhược Hà ra ngoài.
Tiêu Nhược Hà vội vàng tiến lên ngăn lại.
“Nguyên Nguyên, ta có thể giải thích!”
Ta khoanh tay trước ngực, cười lạnh một tiếng gật đầu.
“Được thôi, ngươi nói đi.”
Tiêu Nhược Hà dừng lại một chút, sau đó vô cùng buồn bã mở lời:
“Nguyên Nguyên, ta khổ luyện đèn sách nhiều năm, chỉ mong có ngày vinh hiển, có thể đường đường chính chính cưới nàng. Nhưng sau khi bước chân vào triều đình mới hiểu được, tài năng hay chí hướng ở trước quyền thế căn bản không đáng được nhắc tới!”
“Công chúa Hiển Ninh là nhi nữ được Hoàng thượng sủng ái nhất. Nàng ấy muốn gì thì nhất định phải đạt được. Nếu ta không tuân theo, không chỉ mình ta mà cả Hà gia cũng sẽ bị liên lụy.”
“Nguyên Nguyên, ta không muốn nàng và Hà gia vì ta mà phải chịu tai bay vạ gió!”
“Hiện giờ, Hoàng thượng đã cho phép ta vào Hộ bộ. Nàng yên tâm, hãy cho ta chút thời gian, ta nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa mọi việc, đón nàng về một cách rạng rỡ.”
Ta bật cười một tiếng, xòe tay trước mặt hắn:
“Nhờ các người ban ơn, bây giờ ta đã gả cho Tần Nghiễn rồi!”
“Hơn nữa, Tiêu Nhược Hà, ngươi cũng biết mà, ta tuyệt đối sẽ không làm thiếp!”
Nghe vậy, Tiêu Nhược Hà lộ vẻ khinh thường, nói:
“Tần Quốc Công tham tài háo sắc, Tần Từ An là kẻ chỉ biết ăn chơi trác táng. Hoàng thượng vốn đã kiêng kỵ Tần gia quân. Đợi đến thời cơ chín muồi, ta sẽ tìm cớ dâng sớ buộc tội Tần gia. Tới lúc đó, ta nhất định sẽ xin Hoàng thượng cho phép nàng và hắn hoà ly!”
“Còn chuyện làm thiếp, tuyệt đối sẽ không. Ta nhất định sẽ lập công trạng để Hoàng thượng cho phép ta dùng lễ bình thê đón nàng vào cửa.”
Ta không muốn nghe thêm nữa, định gọi người vào đuổi hắn ta ra ngoài đã thấy Tần Nghiễn đột nhiên bước vào.
“Thật không biết ngươi còn có mặt mũi lớn như vậy đấy!”
“Không đúng, chó còn biết liếm mũi, chứ ngươi thì chẳng có chút liêm sỉ nào!”
“Ta còn thắc mắc vì sao nữ tử đanh đá Công chúa Hiển Ninh kia mặc dù ngang ngược càn rỡ cũng không đến mức làm ra chuyện ý thế ép người quá đáng như vậy. Hóa ra là do đồ không biết xấu hổ như ngươi xúi giục.”
“Muốn bám vào quyền thế phú quý không sai, nhưng vừa đứng núi này trông núi nọ lại là vấn đề của ngươi. Ngươi tưởng đây là chợ rau đầu phố, cái gì cũng bày ra cho ngươi tuỳ ý chọn lựa sao?”
“Rõ ràng không phải người, lại cứ nhất quyết bày ra vẻ đạo mạo. Sao hả? Hiển Ninh kề dao vào cổ bắt ngươi cưới nàng ta à?”
“Đã quyết định cưới Công chúa, còn nhất quyết phải kéo nương tử ta vào để che đậy sự vô sỉ của ngươi. Đúng là không biết xấu hổ đến cực điểm!”
“Còn đòi cái gì mà bình thê? Ngươi nghĩ Tiêu Nhược Hà ngươi là bảo bối gì mà khiến nương tử của ta và Hiển Ninh phải giành giật tranh cướp nhau hả?”
“Hiển Ninh mắt kém thì cũng thôi đi, nhưng có ta ở đây, nương tử của ta còn có thể để mắt tới ngươi sao? Về soi lại gương đi, ngươi là cái thá gì?”
Tiêu Nhược Hà tự xưng là người đọc sách, từ trước đến nay chưa từng tranh cãi với ai, đây là lần đầu tiên hắn bị người ta chỉ trích thẳng thừng như vậy.
Hắn ta trừng mắt giận dữ quát lên:
“Tần Nghiễn, ngươi...”
Còn chưa kịp nói xong đã bị Tần Nghiễn cắt ngang:
“Ngươi cái gì mà ngươi. Dùng bạc của phu nhân ta nhiều như vậy còn dám tới cửa gây chuyện. Phu nhân ta rộng lượng không tính toán với ngươi, nhưng bụng dạ ta còn nhỏ hơn cả cây kim đấy!”
Sau đó, hắn nhìn về phía ta.
“Nương tử, nàng cho hắn ta bao nhiêu bạc thì viết cái khế ước cho hắn đi. Ta tin rằng vị Phò mã cao quý đây chắc chắn không dám quỵt nợ đâu!”
Ta nhíu mày, rút từ trong tay áo ra tờ giấy vay nợ đã chuẩn bị sẵn, đưa cho Tiêu Nhược Hà:
“Tính ra bao năm qua, chi phí ăn ở, bút mực giấy nghiên, còn có học phí của ngươi, tổng cộng khoảng năm nghìn tám trăm lượng. Xem như giao tình nhiều năm, ta bớt cho ngươi tám trăm lượng, còn năm ngàn lượng bạc trắng.”
“Phò mã gia xem qua đi!”
Tiêu Nhược Hà hai tay có chút run rẩy nhận lấy, sau đó trong ánh mắt loé lên vẻ tổn thương:
“Nguyên Nguyên, giữa chúng ta thực sự phải đi đến bước đường này sao?”
Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Sao trước đây không nhận ra da mặt tên Tiêu Nhược Hà này lại dày như vậy nhỉ?
Ta lập tức mất kiên nhẫn, định gọi người vào đuổi hắn ta ra ngoài.
Tần Nghiễn nhìn ta vời ánh mắt trấn an, sau đó phe phẩy cây quạt bước đến trước mặt Tiêu Nhược Hà:
“Phò mã gia, hôm nay ngươi bôi nhọ Hoàng thượng và Tần gia, bị ta bắt quả tang. Nếu không muốn ta lập tức vào cung dâng sớ vạch tội ngươi thì mau cầm lấy giấy vay nợ này rồi cút khỏi Mãn Hương Lâu ngay lập tức!”
Tiêu Nhược Hà thu lại vẻ mặt, trầm mặc một lúc lâu, sau đó siết chặt tờ giấy vay nợ trong tay, phất áo hậm hực rời đi.
Tần Nghiễn lập tức chạy đến cửa lớn tiếng gọi với theo:
“Phò mã gia, nhớ trả tiền đấy! Không thì ta không ngại trực tiếp đi tìm phu nhân của ngươi đâu!”
Nhìn bóng dáng Tiêu Nhược Hà không cam lòng càng lúc càng chạy xa, Tần Nghiễn quay sang ta cười đắc ý:
“Sao hả nương tử, tiểu gia ta vẫn có tác dụng chứ?”
Ta bật cười “phụt” một tiếng.
“Ta đã đặc biệt chuẩn bị nồi lẩu và bánh ngọt Bách Hoa đặc biệt cho chàng, còn không đi ăn đi?”
Tần Nghiễn xếp cây quạt lại, tiến gần về phía ta vài bước:
“Nương tử còn đang vất vả đối chiếu sổ sách, phu quân làm sao có thể thưởng thức một mình được. Đương nhiên phải đợi nương tử cùng ăn chứ!”
“May mà ta tới kịp. Tên Tiêu Nhược Hà này đúng là không biết xấu hổ. Xem ra sau này ta phải theo sát bên cạnh nương tử, không thể để hắn có bất cứ cơ hội nào lợi dụng.”
“Không được, ta còn phải đến tìm nữ nhân điêu ngoa Hiển Ninh kia một chuyến. Tự mình chọn phu quân thì phải quản cho tốt, đừng thả chạy khắp nơi cắn người linh tinh!”
Ta đưa tay che miệng hắn, ngăn hắn tiếp tục lải nhải, nghiêm túc nói.
“Từ An, cảm ơn chàng!”
Cảm ơn chàng đã bảo vệ ta một cách vô điều kiện như vậy.
Nhìn thấy cổ và tai hắn càng lúc càng đỏ, ta từ tốn buông tay, mỉm cười dịu dàng với hắn:
“Đi thôi, đi ăn cơm nào.”
8.
Sau khi gả cho Tần Nghiễn, ta đột nhiên hiểu ra được vì sao Tiêu Nhược Hà lại bất chấp tất cả để trèo lên cao.
Hoàng thượng dường như đặc biệt khoan dung với Tần gia, cho dù Tần Quốc Công hay Tần Nghiễn có gây ra họa lớn thế nào ở kinh thành, cáo trạng đến trước mặt Hoàng thượng cũng chỉ bị nói vài câu qua loa.
Tần Nghiễn lại càng phát huy sự ngang ngược đến cực hạn, thậm chí còn thường xuyên dạy ta phải mạnh dạn hơn:
“Nương tử, đi ra bên ngoài nàng cứ tha hồ mà cậy thế hiếp người. Ai dám chống nàng chính là chống lại Tần gia ta, mà chống lại Tần gia ta thì chẳng khác nào chống lại Hoàng thượng!”
“Nếu nàng không biết làm thì nói cho ta biết, ở khoản cậy thế hiếp người này không ai giỏi hơn tiểu gia ta đâu!”
Là gia chủ của Hà gia, ta thực sự cảm nhận được rõ ràng nhất.
Ngày trước, cho dù Hà gia kiếm được bao nhiêu bạc, đi ra bên ngoài vẫn phải cúi đầu nhìn sắc mặt người khác. Nhưng từ khi ta gả vào Tần gia, trở thành Thế tử phu nhân của Tần Nghiễn, Hà gia ngay lập tức trở thành khách quý của các đại thế gia quý tộc.
Trong kinh thành từ đó không còn ai dám ngáng đường chuyện làm ăn của Hà gia.
Quyền thế đúng là một thứ tốt.
Nhưng trong lòng ta cũng biết được, Tần gia có được ân sủng ngút trời này là vì chưa từng chạm đến ranh giới cuối cùng của Hoàng thượng.
Ta bỏ ra ròng rã một tháng trời, cuối cùng mới hoàn toàn nắm rõ sổ sách của Tần phủ.
Tần Nghiễn nói không sai, phần lớn các sản nghiệp dưới danh nghĩa Tần gia hiện nay đều thu không đủ chi. Chỉ có cửa tiệm trang sức và điền trang được Từ di nương quản lý mới có chút tiền lời.
Điều này cũng nhờ vào cơ nghiệp mà lão Tần Quốc Công gây dựng đủ nhiều, cộng thêm phụ tử Tần gia đều rất biết đánh bạc mới có thể duy trì cuộc sống cơm áo không lo cho cả trăm miệng ăn trong phủ.
Tuy nhiên, không biết có phải ta bị ảo giác hay không mà từ khi tiếp quản gia sản, chẳng còn nhìn thấy Tần Nghiễn và cha chồng xuất hiện đánh cược ở sòng bạc nữa.