Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Mà so với Tiêu Nhược Hà, Tần Nghiễn dường như hiểu ta hơn rất nhiều.

Cho dù là việc của Tần gia hay việc kinh doanh của Hà gia, hắn chưa bao giờ tùy tiện can thiệp, mà luôn hết sức phối hợp với mọi quyết định của ta.

Trước mặt người ngoài, hắn vẫn là tên công tử ăn chơi trác táng chỉ biết hưởng lạc, mọi chuyện đều vứt hết cho thê tử mới cưới là ta giải quyết hậu quả.

Nhưng ta biết, bất kể ta đi đâu, kiểm tra đối chiếu sổ sách đến khuya thế nào, hắn đều sẽ ở bên cạnh, thậm chí còn giúp ta dọn dẹp hết tất cả phiền toái từ trước.

Mười năm ở bên Tiêu Nhược Hà, dường như hắn ta chưa bao giờ quan tâm ta làm gì, đi đâu hay có gặp nguy hiểm không. Chỉ đến lúc cần tiền, hắn ta mới bắt đầu chú ý đến ta.

Sau khi thi đậu tú tài, hắn ta lại cực kỳ cổ hủ bắt đầu bóng gió trách móc ta là nữ nhi khuê các không nên để xuất đầu lộ diện ra bên ngoài như vậy,.

Bây giờ nghĩ lại, hắn ta chưa từng yêu ta, chỉ là cần tiền bạc của Hà gia mà thôi.

Hôm đó tại Mãn Hương Lâu, ta đoán hắn sẽ không dễ dàng trả lại bạc cho mình, nên đã chuẩn bị sẵn người gây rắc rối cho hắn.

Không ngờ, Tần Nghiễn lại cầm theo giấy vay nợ trực tiếp đi đến phủ Công chúa.

Hôm đó, nhìn hắn cầm ngân phiếu miêu tả lại mình đã khiến Tiêu Nhược Hà và trưởng Công chúa mất mặt ra sao, trong lòng ta bất giác dâng lên một tia ấm áp.

“Từ An, cảm ơn chàng!”

Hắn chớp mắt, bực bội lẩm bẩm:

“Ta làm những chuyện này đâu phải để nghe nàng nói cảm ơn.”

“Nếu phải nói, ta còn phải cảm ơn nàng đấy! Cửa hàng của Tần gia ở trong tay nàng giống như thay da đổi thịt, các chưởng quỹ đều nói tất cả đã sống lại, lão đầu và mẫu thân ta đều vui mừng đến phát điên rồi!”

“Còn có Từ di nương, từ khi nàng cùng bà ấy mở trại cứu tế, bà ấy vui mừng đến không chịu nổi. Bây giờ thì hay rồi, không còn lo lắng mẫu thân ta nhặt người lung tung nữa. Mấy vị di nương trong phủ ngày nào cũng chạy qua đó...”

Ta không nhịn được đứng dậy, nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng của hắn.

Khoảnh khắc ấy, cả thế giới đều trở nên tĩnh lặng.

Ngay sau đó, một lực mạnh kéo ta vào lòng, cảm giác ấm áp và xa lạ nơi đôi môi mang theo hương hoa cỗ sơn.

Đêm hôm đó, ta và Tần Nghiễn đã thực sự trở thành phu thê.

9.

Phủ Công chúa cách đó không xa lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác.

Công chúa Hiển Ninh từ nhỏ đã quen ngang ngược, ghét nhất là bị người khác lừa dối.

Những hành động Tiêu Nhược Hà làm trong quá khứ khiến nàng ta mất hết thể diện, lại còn trước người mà từ bé đến lớn nàng ta ghét nhất.

Đêm đó, tiếng đồ sứ vỡ vụn vang lên khắp phủ Công chúa suốt một đêm dài.

Mà khi ấy, Tiêu Nhược Hà cũng không ngờ rằng, triều đình mặc dù chưa có quy định rõ ràng về việc Phò mã không được tham gia triều chính, nhưng các thế gia quý tộc đều ngầm hiểu rằng, con cháu thế gia cưới Công chúa thì cả đời đừng mong tiến thân trên quan trường!

Vì vậy, khi Tần Nghiễn nói cho ta biết điều này, ta cũng sững sờ trong giây lát.

Hừ, thật đúng là buồn cười, tốn công tính toán bao lâu, cuối cùng cũng chỉ là công dã tràng.

Tiêu Nhược Hà yêu quyền thế không có gì là sai, nhưng hắn ta đã lựa chọn con đường này thì mọi hậu quả hắn ta cũng phải tự mình gánh lấy!

Lần ta gặp lại hắn ta và Công chúa Hiển Ninh là tại thọ yến của mẹ chồng.

Khi ấy ta đã mang thai năm tháng, nhìn bụng của ta, hắn sững lại một chút.

Tần Nghiễn đỡ lấy ta, không nhịn được buông lời chế nhạo hắn:

“Ồ, đây chẳng phải Phò mã gia tôn quý của chúng ta sao? Sao rồi, đã nạp được bình thê vào cửa chưa?”

“Tần Từ An!”

Công chúa Hiển Ninh đứng bên cạnh trừng mắt nhìn Tần Nghiễn, giận dữ quát lớn.

Tần Nghiễn bật cười một tiếng, ánh mắt đầy vẻ nghiêm túc:

“Hôm nay là thọ yến của mẫu thân ta. Hiển Ninh, ta không muốn ở đây tranh cãi với người đến mức không thể vãn hồi. Tốt nhất là người nên đưa Phò mã gia tôn quý này rời khỏi tầm mắt của nương tử ta ngay lập tức đi!”

Công chúa Hiển Ninh rõ ràng là nghẹn lại một chút, nhưng vẫn cố nén giận, nghiêm túc nhìn về phía ta:

“Bản cung có chuyện muốn nói với Thế tử phu nhân.”

“Người với phu nhân ta thì có chuyện gì để nói!”

Ta kéo lấy Tần Nghiễn đang nổi giận bên cạnh, khẽ lắc đầu với chàng.

“Từ An, chàng đưa Phò mã gia ra tiền sảnh dự tiệc trước đi. Ta nói chuyện với Công chúa xong sẽ đến tìm chàng.”

Tần Nghiễn miễn cưỡng gật đầu, sau đó bước đến trước mặt Tiêu Nhược Hà.

“Đi thôi, Phò mã gia tôn quý!”

Nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, ta đứng dậy rót cho Công chúa Hiển Ninh một chén trà nóng.

“Công chúa không phải đến gây sự, cũng không phải đến xin lỗi.”

Có lẽ giọng điệu của ta quá mức chắc chắn, khiến Công chúa Hiển Ninh sững sờ trong giây lát, sau đó mỉm cười nhẹ.

“Cuối cùng cũng hiểu vì sao trước mặt ngươi, Tần Từ An lại ngoan ngoãn nghe lời như vậy!”

“Bản cung chưa từng hối hận về những gì mình làm. Đương nhiên, tất cả hậu quả bản cung cũng sẽ tự mình gánh lấy, không oán trách bất kỳ ai!”

“Bản cung không muốn gả cho Tần Nghiễn, điều đó không sai. Nhưng nếu bản cung nói, cách đổi gả nhầm lúc trước không phải do bản cung đề xuất, ngươi có tin không?”

Ta gật đầu.

“Tiêu Nhược Hà là kẻ nhiều tâm tư, khát vọng quyền thế nhưng lại muốn giữ tiếng thơm!”

“Chuyện gả nhầm bị phanh phui, thế nhân sẽ chỉ nói Công chúa ỷ thế hiếp người. Dù sao đi nữa ai lại nghi ngờ một thư sinh hàn môn vừa thi đỗ Trạng nguyên chứ?”

“Nhưng có lẽ hắn đã quên, trước quyền thế tuyệt đối, tất cả những gì hắn làm ra đều chỉ phụ thuộc vào ý muốn của Công chúa mà thôi!”

Công chúa Hiển Ninh nhấp một ngụm trà nóng, sau đó nhìn về phía ta.

“Phu nhân, bản cung ở đây chân thành chúc ngươi và Từ An bách niên giai lão, cuộc đời thuận buồm xuôi gió!”

Tiễn Công chúa Hiển Ninh và Tiêu Nhược Hà rời đi, ta nhìn về phía Tần Nghiễn vẫn còn đang tức giận bên cạnh.

“Vẫn còn tức giận sao?”

Tần Nghiễn đặt đĩa đậu phộng bóc sẵn trước mặt ta, không vui lắc đầu.

“Nhìn thấy hắn là ta mất cả khẩu vị!”

Ta bước tới, khoác cánh tay chàng.

“Mất khẩu vị? Vậy làm sao đây, lẩu bò mà ta đặc biệt chuẩn bị cho chàng chẳng phải sẽ bị bỏ phí sao?”

Chàng nhanh chóng ôm lấy ta vào lòng, làm nũng:

“Không được, cơm vẫn phải ăn chứ! Vẫn là nương tử tốt với ta nhất!”

Ta đưa tay véo nhẹ má chàng, cười khẽ nói:

“Yên tâm đi, sau này hắn sẽ sống không yên ổn đâu!”

“Hơn nữa, chúng ta càng hạnh phúc, chẳng phải hắn sẽ càng khó chịu sao?”

Tần Nghiễn kiêu ngạo cười một tiếng:

“Chắc chắn rồi! Số mệnh của chàng làm sao sánh được với ta đây?”

“Đi nào nương tử, chúng ta đi ăn lẩu thôi!”

NGOẠI TRUYỆN - Tần Nghiễn

Khoảnh khắc vén khăn trùm đầu của tân nương, ta thừa nhận, niềm vui trong lòng lấn át cả sự kinh ngạc.

Từ nhỏ, ta đã có hôn ước với Trưởng Công chúa Hiển Ninh của Hoàng thượng.

Trong mắt ta, nàng ta là một kẻ đanh đá, không biết lý lẽ, còn trong mắt nàng ta, ta là một công tử ăn chơi, là bùn nhão không trát nổi tường.

Chúng ta ghét nhau đến mức chẳng buồn nhìn mặt.

Nhưng hôn ước này do Tiên đế định ra khi ngài còn sống, chẳng ai có thể hủy bỏ. Ta vốn đã chuẩn bị tinh thần sau khi cưới nàng ta sẽ đời ai nấy sống, ai ngờ nàng ta lại dám gan to bằng trời như vậy, ngang nhiên tráo đổi tân nương.

Dù vậy, mắt nhìn người của nàng ta thật sự kém cỏi, vậy mà lại chọn gã Tiêu Nhược Hà vô liêm sỉ đó.

Nhờ vậy, tiểu thư Hà gia vốn định gả cho Tiêu Nhược Hà lại bước vào cửa nhà Tần gia ta.

Thực ra ta đã sớm nghe danh nàng, Hạ gia kinh doanh trải khắp toàn bộ Đại Khải, mà nàng chính là gia chủ Hà gia hiện tại.

Cũng là chủ nhân của Mãn Hương Lâu, tửu lâu lớn nhất kinh thành.

Nói đến Mãn Hương Lâu, ta đã muốn đến đó từ lâu, các món như Thu Ngọc Lộ, bánh ngọt Bách Hoa, thịt cừu nướng, đặc biệt là món lẩu cay nồng thơm ngon, nếm qua một lần đã khiến người ta không thể nào quên.

Thế nhưng tửu lâu đó lúc nào cũng chật kín người, dù bỏ ra bao nhiêu bạc cũng không được chen ngang, ta đã sai tiểu đồng xếp hàng ba tháng mà vẫn không đến lượt!

Bây giờ, chủ nhân của Mãn Hương Lâu lại trở thành nương tử của ta, có trời mới biết, khoảnh khắc ấy ta vui mừng đến mức suýt chạy quanh tường thành mấy vòng.

Hiển Ninh không có mắt nhìn, mà Tiêu Nhược Hà kia cũng chẳng hơn gì.

Tiểu thư Hà gia xinh đẹp, hiền thục, giỏi quản lý phủ đệ lại kinh doanh xuất sắc, quả thực chính là nữ tử hoàn mỹ nhất thiên hạ, làm sao Hiển Ninh, nữ nhân chua ngoa chỉ biết sống phóng túng, ngang ngược đó có thể so sánh được chứ?

Nhưng mà Tiêu Nhược Hà, tiểu gia ta thật sự phải cảm ơn ngươi vì đã không có mắt nhìn.

Bình tĩnh lại, ta biết mình phải hỏi xem nàng dự định tiếp theo sẽ làm thế nào. Xét cho cùng, trong trò đổi tân nương hoang đường này, nàng mới là người chịu thiệt thòi nhất.

Trước mặt Hoàng thượng, ta cố ý vạch trần hành vi của Hiển Ninh, khiến Hoàng thượng tuy tức giận nhưng cũng không thể làm được gì, chỉ có thể lên tiếng hỏi thăm ý kiến của Tiêu Nhược Hà.

Tên tân khoa Trạng nguyên đó không chỉ mắt nhìn không tốt mà da mặt còn cực dày, lại dám nói ra lời “đâm lao thì phải theo lao”.

Ta len lén nhìn nương tử, thấy nàng có chút không tin nổi.

Nàng thật sự thích hắn đến vậy sao?

Trong lòng ta dâng lên một tia thất vọng, mặc dù tiểu gia ta có hơi bất lương, nhưng so với kẻ ngụy quân tử như Tiêu Nhược Hà chắc chắn vẫn tốt hơn nhiều.

Chờ khi ta hoàn hồn, đã thấy nàng bước lên quỳ trước mặt Hoàng thượng.

“Có thể gả cho Tần Thế tử, là phúc phận của dân nữ!”

Nàng nói gì? Nàng nói nàng đồng ý gả cho ta?

Ta ngoáy ngoáy lỗ tai, có chút không dám tin.

Mãi đến khi Hoàng thượng hạ chỉ phong nàng làm Thư Nghi Huyện chủ, chính thức thành Thế tử phu nhân của ta, ta mới cảm nhận được điều này là sự thật.

Tần Từ An, tiểu tử ngươi thật có phúc!

Trong lòng ta thầm cảm thán.

Hôm ấy về phủ, ta dẫn nàng đến gặp phụ mẫu.

Không phải Hiển Ninh gả vào, toàn bộ cả phủ Tần Quốc Công đều vui mừng đến phát điên.

Mẫu thân lập tức trao vòng ngọc tổ truyền cho nàng, phụ thân cũng vội vàng giao luôn ngọc bài quản gia.

Nét mặt của nàng có chút phức tạp, nguy rồi, liệu nàng có cảm thấy chúng ta bắt nàng làm việc nhiều hơn không? Nếu nàng sợ hãi mà bỏ chạy thì phải làm sao đây? Ta bắt đầu lo lắng.

Tối hôm ấy, ta giả vờ vô tình hỏi suy nghĩ của nàng.

Mặc cho bên ngoài mang “danh tiếng tốt” là Thế tử phủ Tần Quốc Công sở hữu dung mạo xuất chúng nhưng thực chất lại là một công tử ăn chơi trác táng, cờ bạc, rượu chè, không có chí tiến thủ.

Thế mà nàng lại bảo cũng khá hài lòng về ta. Lúc đó, ta chẳng còn nghe được lời nào nữa, trong đầu chỉ còn lại một câu: Nàng cũng có ý với ta!

Tần Từ An, về sau ngươi phải cố gắng hơn nữa, khiến nàng hài lòng hơn, nghe rõ chưa?

Ba ngày sau về lại mặt, ta đã sớm tìm hiểu sở thích của nhạc phụ, muốn tạo ấn tượng tốt với ông.

Nhạc phụ dường như có ác cảm rất lớn với Tiêu Nhược Hà kia, vậy thì tốt quá, thành kiến của ta đối với hắn cũng không nhỏ.

Trước khi ra về, nhạc phụ trịnh trọng nói với ta rằng, nếu một ngày nào đó ta không còn muốn bảo vệ và yêu thương nàng, hãy nói thẳng một tiếng, đừng giống như Tiêu Nhược Hà, không nói lời nào đã làm chuyện hủy hoại cả đời nàng.

Lời ấy khiến ta vừa đau lòng vừa tức giận.

Đúng vậy, nếu hắn không muốn cưới, rõ ràng có thể chủ động nói trước khi hôn lễ diễn ra, tại sao lại vì chiều theo Hiển Ninh mà làm ra loại chuyện bẩn thỉu xấu xa như vậy?

Nếu Tần gia ta thực sự là hang hùm ổ sói như lời đồn, vậy chẳng phải đã hại cả đời nữ tử vô tội này sao?

Ta quyết định phải dạy cho Hiển Ninh và Tiêu Nhược Hà một bài học.

Nhưng còn chưa kịp ra tay, đã có thêm kiến thức về sự vô liêm sỉ của hắn.

Trên đường về Tần phủ, nương tử chủ động dẫn ta đến Mãn Hương Lâu, chu đáo chuẩn bị cho ta món bánh ngọt Bách Hoa và món lẩu mà ta đã muốn ăn từ lâu.

Đồ ăn ngon, rượu ngon, đương nhiên cũng phải có mỹ nhân. Ta quay sang thư phòng của nương tử, định đợi nàng cùng nhau thưởng thức mỹ thực.

Không ngờ lại nghe được câu nói vô liêm sỉ nhất cả đời này của mình.

Tiêu Nhược Hà, mặt mũi ngươi đúng là lớn thật! Ngươi coi Tần Nghiễn ta là vật trang trí sao?

Hắn lại dám mở miệng đề nghị Nguyên Nguyên vào cửa làm bình thê, đúng là không biết xấu hổ đến cực điểm!

Tên Trần Thế Mỹ này cũng có chút nhạy bén, biết Hoàng thượng kiêng dè Tần gia, nhưng lại không biết rằng, Hoàng thượng kiêng dè là kiêng dè Tần gia thời tổ phụ ta còn tại thế cơ!

Ta và phụ thân hoành hành bá đạo trong kinh thành bao nhiêu năm nay, đâu phải chỉ nhờ vào quân công của tổ phụ.

Vinh quang và trách nhiệm của Tần gia xưa nay chưa từng cần phải truyền từ đời này qua đời khác. Tổ phụ có tài năng xuất chúng, bảo vệ biên giới Đại Khải nhiều năm bình yên.

Nhưng ta và phụ thân không có tài năng ấy, vậy cớ gì phải ép mình làm cái gai trong mắt Hoàng thượng?

Có thể được hưởng vinh hoa một đời, bình an thuận lợi là đủ. Ta tin tổ phụ và Hoàng thượng cũng nghĩ như vậy.

Hiện giờ, ngay cả một tên Phò mã nhỏ nhoi cũng dám ngông cuồng nói bậy về Tần gia chúng ta, vậy thì để ta tính toán cả thù mới nợ cũ đi!

Dám tiêu của nương tử ta nhiều bạc như vậy, phải nhanh chóng bắt hắn nhả ra thôi.

Không có tiền cũng không sao, Hiển Ninh có tiền.

Ta cầm giấy vay nợ gióng trống khua chiêng bước vào phủ Công chúa, cố ý ở trước mặt mọi người đọc to nội dung tờ giấy cùng những lời Tiêu Nhược Hà đã nói với nương tử ta ở Mãn Hương Lâu.

Quả nhiên, Tiêu Nhược Hà, kẻ dám mạnh miệng khoác lác trước mặt nương tử ta, bây giờ lại không dám hó hé lấy một câu. Thấy vậy, Hiển Ninh đành đen mặt sai người mang ngân phiếu ra.

Mối hôn sự này đổi thật đáng! Đúng là bao nhiêu năm nay chưa từng thấy Hiển Ninh chịu thiệt thòi lớn như vậy, trong lòng ta vô cùng sung sướng.

Cầm ngân phiếu trong tay, ta không chút do dự lập tức quay về phủ tìm nương tử.

Phải nhanh chóng báo với nàng, sau này phủ Công chúa chắc chắn sẽ vô cùng náo nhiệt cho mà xem!