📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Đêm giao thừa, tôi gọi video với bạn thân để đếm ngược chào năm mới.

Tôi hùng hồn tuyên bố:

“Sang năm, nhất định tớ sẽ cưa đổ chú hai của cậu cho xem!”

Bên kia điện thoại vọng lại tiếng ồn ào của bạn tôi.

Tôi đang định cúp máy thì giây tiếp theo, đầu dây bên kia truyền đến giọng nam trầm thấp:

“Được.”

1

Ngày cuối cùng của năm nay, tôi không đi ra ngoài mà ở nhà xem hết chương trình đón năm mới từ đài này sang đài khác.

Cũng hết cách rồi, vì tôi có quá nhiều “crush”, mà mỗi người lại biểu diễn ở một kênh khác nhau.

Cái điều khiển từ xa trong tay bị tôi bấm đến sắp bốc khói, chỉ sợ bỏ lỡ bất kỳ màn trình diễn đỉnh cao nào đó của các anh trai nhà mình!

Tôi hết sức chăm chú xem TV đến tận lúc đếm ngược về 0 giờ.

Đếm ngược vừa kết thúc, cuộc gọi video của bạn thân cũng tới liền theo câu “Chúc mừng năm mới!”

Tôi kết nối điện thoại, cười tươi như hoa: “Chúc mừng năm mới nha bảo bối! Năm mới chúc cậu gập được bánh từ trên trời rơi xuống nhé!”

Tiếng cười sảng khoái của bạn thân truyền đến từ trong điện thoại.

Cô ấy kích động nói: “Lời chúc này tớ thích! Quả nhiên là cậu, Dư Tinh Tinh!”

Tôi cười đầy ý vị sâu xa, giả vờ khiêm tốn.

Giờ này bạn thân đang ở nước ngoài bên kia đại dương,

Nhà cô ấy năm nào cũng đón năm mới ở nước ngoài, năm nay cũng không ngoại lệ.

Cũng thật là làm khó cô ấy khi phải canh lệch múi giờ để gọi về cùng tôi đếm ngược sang năm mới.

Hai chúng tôi vừa gọi video, vừa vẽ ra đủ loại bánh vẽ kỳ vọng về tương lai.

Nào là năm sau nằm chơi cũng kiếm hai trăm vạn.

Nào là năm sau nhất định phải thoát ế.

Tôi càng nói càng phấn khích, thề sống thề chết: “Năm sau! Tớ nhất định sẽ cưa đổ chú hai của cậu!”

Bạn thân “suỵt” một tiếng, đầy vẻ khinh thường nói: “Câu này cậu đã nói tám trăm lần rồi đó, xin hỏi hiện tại đã tiến triển đến bước nào rồi?”

Tôi cười mỉm, vô cùng kiêu ngạo nói: “Tớ với anh ấy chỉ cách việc đi đăng ký kết hôn mỗi một bước là... làm quen với nhau thôi!”

Bạn thân: “…”

Cô ấy trợn mắt nhìn tôi một cái, không thèm nói chuyện với tôi nữa.

Tâm trạng tôi lại rất tốt, đã bắt đầu mặc sức tưởng tượng sẽ mua phần đất nào để sau này yên nghỉ cùng Lục Triệt.

Chú hai Lục Triệt của bạn thân tôi là đàn anh khóa trên thời đại học của tôi, tôi đối với anh ấy có thể nói là vừa gặp đã yêu.

Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy là khi anh ấy đến đưa đồ cho bạn thân của tôi.

Chờ khi Lục Triệt đi rồi, tôi lập tức túm cổ áo bạn thân chất vấn:

“Cậu quen được bạn trai đẹp trai cỡ đó từ khi nào mà không nói cho tớ biết hả? Cậu có còn là bạn thân của tớ không đấy?”

Bạn thân có lẽ bị tôi lắc đến hoa mắt chóng mặt, lập tức vươn tay ra đè tôi lại:

“Khoan đã! Ai nói với cậu đấy là bạn trai của tới? Đó là chú hai của tớ mà!”

Tôi nắm tay bạn thân, đứng đờ người tại chỗ, nụ cười trên khóe miệng có chút cứng ngắc, nói: “Chú... chú hai? Nhìn anh ấy đâu có già như vậy đâu.”

Bạn thân trợn mắt nhìn tôi một cái, bất lực nói: “Ai nói với cậu là chú hai thì nhất định phải lớn tuổi? Chú ấy chỉ là vai vế cao thôi, thực ra chỉ hơn tụi mình một khóa.”

Cũng từ lúc đó tôi mới biết được, Lục Triệt là đàn anh cùng trường chúng tôi, thậm chí còn là nhân vật nổi bật.

Hôm đó tôi hỏi thăm được từ chỗ bạn thân rất nhiều chuyện liên quan tới Lục Triệt.

Từ đó đến bây giờ đã qua năm năm rồi.

Năm nào tôi cũng nói sẽ theo đuổi anh ấy nhưng năm nào cũng nhát gan không dám bắt đầu.

Nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến việc tôi tiếp tục khoác lác.

Tôi đang nói hăng say thì đầu dây bên phía bạn thân đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào huyên náo.

“Này? Cậu sao vậy?” Tôi nhìn vào màn hình, bên phía bạn thân đã tối đen như mực.

Tôi lắc lắc điện thoại, lại gọi cô ấy thêm mấy tiếng mà không ai trả lời, tôi không nhịn được mà lẩm bẩm: “Lại lag à? Mạng gì mà dở quá.”

Tôi vừa nói vừa chuẩn bị tắt cuộc gọi video.

Ngay khoảnh khắc tôi sắp nhấn vào nút cúp máy, màn hình cuộc gọi video bên kia đột nhiên sáng trở lại.

Nhân vật nam chính trong lời khoác lác của tôi, người chú hai có vai về rất lớn của bạn thân tôi, lúc này đối diện với ống kính, mỉm cười nhìn tôi đầy ẩn ý.

“Muốn theo đuổi anh à?”

“…”

“Được. Ngày mai anh về nước. Cho em một cơ hội.”

Nói xong anh ấy liền cúp điện thoại, chỉ để lại tôi chết trân đối diện với điện thoại, một lúc lâu mới thốt ra được một chữ:

“Hả?”

2

Suốt một đêm tôi không thể lấy lại tinh thần.

Sáng hôm sau, tôi lảo đảo bò dậy, định bật một bài nhạc sôi động để lấy lại tinh thần, ai ngờ lại nhìn thấy tin nhắn từ bạn thân:

“Dư Tinh Tinh, bốn giờ chiều ra sân bay đón người!”

Tôi: “...”

Tôi chỉ lỡ miệng nói chơi thôi mà, bọn họ lại chơi thật à?

Tôi lật đật vừa lăn vừa bò đi tìm số số điện thoại di động của bạn thân để gọi nhưng thôi xong, ngoài vùng phủ sóng, chắc đang trên máy bay rồi.

Tôi nghĩ đến gương mặt đẹp trai của Lục Triệt mà khóc không ra nước mắt.

Chú hai ơi, nghe em giải thích đã!

...

Điện thoại không liên lạc được, tôi cứ chần chừ mãi cả ngày, cuối cùng vẫn phải mò ra sân bay.

Vừa quá 4 giờ một chút, điện thoại của bạn thân gọi tới, giọng hét to đầy tức giận: “Dư Tinh Tinh cậu đang ở đâu đó hả?”

Tôi đang nép trong một góc, đè thấp giọng, giống hệt ăn trộm, thì thào hỏi cô ấy: “Chú hai của cậu trở về rồi sao?”

“Chưa.”

Cô ấy trả lời sảng khoái lưu loát đến mức tôi chẳng mảy may nghi ngờ, lập tức phấn khích gào lên: “Chờ đó! Chị sẽ đến ôm em liền đây!”

Đã che giấu tình cảm năm năm, thôi cứ để tôi che giấu tiếp đi cũng được.

Chỉ cần nam thần không có mặt, toàn bộ thế giới này chính là thiên hạ của Dư Tinh Tinh tôi!

Người đến đón ở sân bay khá đông.

Nhìn thấy bóng dáng rạng rỡ xinh đẹp của bạn thân, tôi lập tức lao đến ôm chầm lấy, suýt nữa là nhảy lên trên người cô ấy: “Chào mừng cậu về nhà!”

“Có nhìn thấy không? Chỉ có cô ấy mới là tình yêu đích thực của cháu.”

Bạn tôi lại quay đầu, cười hì hì nói với người sau lưng, tôi theo phản xạ quay đầu lại, lập tức tê liệt tại chỗ.

Tại sao Lục Triệt cũng ở đây?

Tay chân tôi đang bám trên người bạn thân lập tức cứng đơ, không biết nên để đâu cho phải.

Sau đó, bố mẹ bạn thân tôi cũng mỉm cười nói: “Hai người các con nhớ tiếp đón Tinh Tinh chu đáo nhé, chúng ta về nhà trước.”

Tôi: “...”

Nếu chết vì xấu hổ là có thật thì chắc chắn tôi đã hóa thành tro bụi rồi.

Người lớn vừa đi khỏi, tôi cũng vội vàng buông bạn thân ra, ngoan ngoãn đứng sang một bên, không dám nói thêm nửa lời.

“Đưa chìa khóa xe cho anh, anh chở em đi ăn cơm.”

Tôi hồi hộp đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi. Lục Triệt đột nhiên đưa tay ra trước mặt tôi, xòe ngón tay thon dài sạch sẽ, đường chỉ tay rõ ràng.

Tốt, chính là kiểu bàn tay ở trong tim tôi suốt mấy năm nay.

Không hiểu đầu óc bị bệnh gì, tôi lại đưa tay mình đặt vào lòng bàn tay đang mở ra đó.

Bạn thân tôi: “!”

Tôi: “...”

Khi đầu óc tôi kịp phản ứng lại mình vừa làm trò ngu ngốc gì, lập tức xấu hổ đến cả khuôn mặt đỏ bừng lên, lập tức muốn rút tay lại thì bị anh ấy nắm chặt.

Trong đôi mắt đẹp của Lục Triệt lấp lánh ý cười dịu dàng: “Anh hiểu rồi, để cô ấy lái.”

Tôi thật sự không có ý này...

Bị bạn thân lườm bằng ánh mắt đầy phẫn nộ như thể đang mắng tôi là đồ chó, tôi chỉ muốn khóc mà không khóc nổi.

Tôi chỉ hỏi một câu: Có thể để tôi giải thích không?!

3

Nhưng cuối cùng vẫn là Lục Triệt lái xe.

Tôi và bạn thân ngồi ở ghế sau thì thầm to nhỏ:

“Đã hứa là có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, không phụ nhau cơ mà, thế mà cậu lại lừa gạt tớ!”

Còn dám bảo chú hai của cô ấy không về nữa!

“Là do chú ấy ép tớ nói như vậy đấy!”

Bạn tôi đúng kiểu lưu manh, trực tiếp đổ hết trách nhiệm lên đầu Lục Triệt.

Cuối cùng cô ấy còn nháy mắt ra hiệu với tôi: “Đây là cho cậu cơ hội đó, cậu đã nhát gan suốt năm năm rồi, còn không ra tay thì tớ cũng nhìn không nổi nữa đâu.”

“Nhưng... nhưng mà tớ vẫn chưa chuẩn bị xong mà...”

Tôi vừa sợ vừa lo, không dám ngẩng đầu.

Chỉ nghe cô ấy khẽ hừ một tiếng: “Năm năm rồi còn chưa chuẩn bị xong? Người ta nhanh tay thì con sắp vào lớp lớn mẫu giáo rồi đó.”

Được lắm, đúng là bạn thân chí cốt, đâm dao chưa bao giờ trượt khỏi tim tôi.

“Lần này phải nắm bắt cơ hội cho tốt.”

Giọng bạn thân hạ thấp xuống, đầy vẻ hận rèn sắt không thành thép: “Cố mà làm thím hai của tớ, đến Tết nhớ lì xì cho tớ đấy, hiểu chưa?”

Ơ…

Tôi chỉ muốn hỏi, làm thím hai có quyền đấm mấy đứa nhóc quậy phá không?

Tôi gật đầu như gà mổ thóc, không cẩn thận liếc thấy trong gương chiếu hậu Lục Triệt đang nhìn tôi đầy ẩn ý.

Không biết anh ấy đã nghe lén được bao lâu, cũng không rõ đã nhìn tôi như vậy bao lâu rồi.

Mặt tôi lập tức nóng ran.

Mẹ ơi, con gái mẹ mất mặt tới mức không dám về nhà nữa rồi!

Từ sân bay về đến trung tâm thành phố, suốt quãng đường tim tôi không đập bình thường nổi, căng thẳng bối rối tới mức tay chân không kìm được mà khẽ run rẩy.

Đây là nam thần đấy!

Đợi lát nữa anh ấy muốn nói chuyện với tôi, đầu óc tôi mà lại chập mạch thì phải làm sao?

Lỡ như tôi lỡ lời, anh ấy không ghét bỏ chứ?

A a a!

Tôi muốn về nhà tìm mẹ! Tôi không ăn cơm với nam thần nữa đâu!

“Xuống xe.”

Khi tôi đang suy nghĩ lung tung, xe lại đột nhiên dừng lại, tôi giật mình một cái, lập tức định mở cửa xuống.

Hoá ra ông trời vẫn nghe thấy lời cầu nguyện thầm kín của tôi, chịu thả tôi về nhà rồi!

“Dư Tinh Tinh, đứng lại.”

Giọng Lục Triệt không nhanh không chậm, lạnh lùng dễ nghe giống như dòng suối trong núi:

“Là cháu, xuống xe.”

Anh ta khẽ hất cái cằm có đường cong đẹp mắt về phía bạn thân, tôi sững người, bạn thân thì há hốc mồm:

“Chú hai, chú còn biết đạo lý không đấy?!”

“Không biết.”

Lục Triệt trả lời dứt khoát, khiến bạn thân suýt bốc cháy tại chỗ.

Tôi cố nhịn cười, bả vai cũng rung lên.

“Hừ! Chú tin không, cháu sẽ dắt cô ấy về nhà, để chú ở bên ngoài uống gió Tây Bắc đấy!”

Bạn thân ôm lấy bá vai tôi, làm bộ dọa dẫm, sau đó chỉ thấy Lục Triệt quay đầu lại, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn cô ấy: “Đừng để chú phải nói lần thứ hai.”

Tôi lén thúc khuỷu tay vào eo bạn thân, âm thầm cổ vũ cô ấy.

Không ngờ, con bé này lại bị dọa sợ.