Sáng hôm sau bạn thân vừa nhìn thấy tôi, đã buột miệng thốt lên mấy chữ ấy.
Tôi không nhịn được mà nhếch miệng cười: “Rõ ràng như vậy sao?”
“Chậc, không hề phóng đại đâu nhé, đứng cách tám trăm mét cũng ngửi được cái mùi yêu đương nồng nặc trên người cậu đó.”
Bạn thân đầy vẻ khinh bỉ: “Còn cười tươi như gió xuân dập dờn nữa chứ, nhìn là biết có chuyện tốt rồi.”
“Tớ thấy cậu đang ghen tỵ trắng trợn thì có.”
Tôi lẩm bẩm đáp lại, mặc dù đúng là từ tối qua đến giờ khoé miệng tôi không hạ xuống thật nhưng làm gì đến mức khoa trương giống như cậu ấy nói chứ?
“Chú hai của cậu đã nói rồi, hiện tại anh ấy đang trong thời gian thử việc.”
“Phải qua một thời gian ở bên nhau xem có hợp nhau không rồi mới chuyển sang chính thức..”
Đây là thỏa thuận giữa tôi và Lục Triệt từ tối hôm qua.
Vừa dứt lời, phía sau lại vang lên tiếng bước chân trầm ổn, tiếp đó là giọng nói của Lục Triệt vang lên: “Tôn trọng thím hai của cháu một chút đi, không thì tiền lì xì năm sau giảm một nửa.”
Bạn thân tôi bĩu môi đến mức có thể treo được bình dầu, còn tôi thì cười híp mắt chọc cô ấy: “Mau gọi thím hai đi nào!”
“Các người... các người cấu kết bắt nạt cháu!”
Bạn thân tôi nước mắt nước mũi tèm lem.
Cô ấy ôm lấy cánh tay tôi khóc lóc: “Chị em, tớ hối hận rồi, cậu về nhà sống với tớ đi!”
Tôi thương cảm xoa đầu cô ấy, vừa định nói rằng thím hai sẽ thương cô ấy nhiều hơn nhưng Lục Triệt đã nhanh tay chặn họng vận mệnh của cô ấy, kéo cô ấy sang một bên: “Còn dám xúi giục Tinh Tinh về nhà, chú sẽ gọi điện cho bố mẹ cháu sắp xếp đối tượng xem mắt đấy.”
“Được lắm, chú ác thật đấy!”
Bạn thân tôi ngoan ngoãn ngậm miệng, ngồi ăn bánh bao.
Tôi cười đến mức khóe miệng muốn bay lên trời, nhìn Lục Triệt ngồi xuống bên cạnh mình, giúp tôi múc cháo, lấy bánh bao, nụ cười trên mặt chưa từng vụt tắt.
Nam thần vừa dịu dàng vừa chu đáo, yêu quá đi mất!
…
Sau Tết.
Lục Triệt đưa tôi đến công ty, bạn thân định tranh thủ đi nhờ xe nhưng bị Lục Triệt ghét bỏ, ném cho cái chìa khóa xe: “Tự đi đi!”
“Tinh Tinh! Chú hai!”
Bạn thân tức giận đến bốc hỏa: “Hai người đúng là thấy sắc quên bạn! Không có đạo nghĩa!”
Đáp lại cô ấy chỉ là một làn khói đuôi xe.
Tôi nhìn gương chiếu hậu, thấy bạn thân cô đơn dần khuất xa, trong lòng cũng hơi áy náy: “Chúng ta làm như vậy có phải hơi quá đáng không?”
“Vậy anh gọi điện cho bố mẹ con bé, sắp xếp cho con bé một anh chàng.”
“Ờ, coi như em chưa nói gì đi.”
Tôi biết điều ngậm miệng lại. Nếu bạn thân biết tôi khiến cô ấy phải đi xem mắt, chắc chắn sẽ nổi khùng lên với tôi mất.
Lục Triệt hài lòng cong môi, nhân lúc chờ đèn đỏ không nhịn được mà nghiêng người qua lại gần tôi: “Cái bóng đèn kia chướng mắt lắm biết không?”
Tôi đỏ bừng mặt, ho nhẹ một tiếng, cảm giác này giống như đang nằm mơ vậy.
Công ty cũng không xa lắm.
Sau khi xe dừng lại, Lục Triệt nắm tay tôi, nở một nụ cười sâu xa: “Chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi.”
Đây là có ý gì?
Anh ấy cũng không giải thích, còn tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn xe anh ấy hòa vào dòng xe cộ, lúc này tôi mới lôi gương trang điểm ra tranh thủ thời gian dặm lại lớp phấn trang điểm.
Người trong gương, đôi mắt như chứa cả mùa xuân, môi đỏ hơi sưng, thế này thì sao gặp người khác được?
Tôi đứng bên đường hứng gió lạnh một lúc rồi mới vào công ty. Gặp gỡ đầu năm, đồng nghiệp ai nấy đều nhiệt tình, tôi mỉm cười gật đầu chào hỏi từng người,vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, trưởng phòng đã đến gọi đi họp.
“Tổng giám đốc của công ty vừa đến, mọi người mau ra chào đón!”
Xong rồi, tôi đành phải đứng dậy.
Chỉ là không ngờ người đứng trên bục lại chính là Lục Triệt, trên người anh ấy mặc bộ âu phục màu xám cao cấp, còn mang theo cái cà vạt tôi từng chọn cho anh ấy.
Người này lại dám giấu diếm tôi, chạy tới công ty làm ông chủ?
10
Trên sân khấu, Lục Triệt đang giới thiệu ngắn gọn, còn tôi dưới khán đài thì đã ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Eo bị đồng nghiệp húc một cái đau điếng.
Những cô đồng nghiệp từng bắt gặp tôi và Lục Triệt ở nhà hàng ngày hôm đó đều hưng phấn nháy mắt với tôi:
“Đây chẳng phải bạn của cô sao?”
“Không ngờ lại là Tổng giám đốc của chúng ta, Tinh Tinh, sau này cô phải giúp đỡ bọn tôi đấy nhé!”
“Anh ấy chia tay bạn gái rồi đúng không?”
“Tinh Tinh, cô giới thiệu cho bọn tôi đi, bọn tôi thích kiểu như anh ấy.”
“Đúng đúng đúng, kiểu độc thân kim cương thế này đã gặp được thì không thể bỏ lỡ!”
Mấy cô gái kia ríu rít không ngừng, nói đến đầu tôi đau như búa bổ. Nếu không vì nể mặt Lục Triệt mới nhận chức hôm nay, tôi thật sự muốn bật lại mấy cô gái này ngay tại chỗ cho hả giận.
Nhưng bọn họ vẫn chưa chịu dừng.
Cuộc họp vừa kết thúc, Lục Triệt đã bị một nhóm lãnh đạo cấp cao vây quanh đưa đi, tôi cũng không tiện chạy lên bắt chuyện.
Mấy cô gái kia lại giống như cao dán chó, cứ dính chặt lấy tôi, nhao nhao la hét hô hào, muốn thông qua tôi để tiếp cận Lục Triệt.
Thậm chí còn cố tình lờ đi chuyện Lục Triệt đã có bạn gái.
Tôi nghe được mà lửa giận trong lòng bốc lên, không nhịn được liền phản bác: “Ai nói tôi không thích anh ấy? Tôi từng nói thế như vậy các cô à?”
Lúc này mấy cô gái kia mới chịu im lặng một chút.
Nhưng rất nhanh bọn họ đã phản công ngay: “Chẳng phải ngày hôm đó cô nói cô không có quan hệ gì với anh ấy sao?”
“Đúng vậy, chẳng lẽ bây giờ cô biết anh ấy là Tổng giám đốc rồi liền vội vàng muốn bám lấy, làm phu nhân Tổng giám đốc hả?”
“Dư Tinh Tinh, cô đúng là không biết xấu hổ.”
Bọn họ nhìn tôi với ánh mắt đầy khinh thường, cứ như thể tôi là tiểu tam vậy.
Tôi tức giận đến bật cười, dứt khoát ngả bài: “Biết bạn gái mà anh ấy nhắc đến là ai không? Tôi nói cho các cô biết, người đó chính là tôi đấy.”
“Nếu các cô không tin thì cứ tự mình đi hỏi anh ấy.”
Lời vừa buông ra, quả nhiên cả thế giới lập tức yên tĩnh.
Nhưng chẳng bao lâu sau, chuyện tôi và Lục Triệt đang hẹn hò đã lan truyền khắp cả công ty. Ngay cả trưởng phòng cũng chạy đến cười xởi lởi, nhiệt tình khen ngợi tôi và Lục Triệt có tướng phu thê, làm tôi không biết nên khóc hay nên cười.
Tôi và Lục Triệt yêu nhau, sao bọn họ còn nhiệt tình hơn cả người trong cuộc vậy chứ?
Buổi sáng, Lục Triệt gọi điện thoại cho tôi: “Tinh Tinh, chuyện đã lan truyền rồi, hay là chúng ta nhân cơ hội công khai luôn nhé?”
“Không cần đâu.”
Lục Triệt vừa mới nhậm chức, không cần phải dính dáng đến tin đồn tình ái như thế.
Tôi từ chối đề nghị của anh ấy.
Lục Triệt cũng không miễn cưỡng, chuyển sang hẹn ăn cơm: “Vậy trưa gặp nhau ở căn-tin nhé?”
Chuyện này thì tôi đồng ý được.
11
Chuông nghỉ trưa vừa vang lên, tôi liền chuẩn bị đi căn-tin giành chỗ.
Người trong công ty rất đông, thường ngày luôn chen chúc nhốn nháo, mà thân phận của Lục Triệt lại đặc biệt, sao có thể để anh ấy chen lấn cùng một đám người được.
Nhưng mấy cô gái kia lại bám theo tôi.
Tôi vội vàng đi trước để giữ chỗ, cũng không để tâm đến nhưng bọn họ lại bám sát phía sau lưng tôi, giọng điệu mỉa mai:
“Dư Tinh Tinh, trong công ty đã đồn ầm lên như vậy, Tổng giám đốc cũng không có bất kỳ phản hồi nào, cô còn dám nói mình là bạn gái anh ấy à?”
“Làm đồng nghiệp hai năm rồi, thế mà không biết cậu và bức tường thành có bái huynh đệ nữa đấy?”
“Ha ha, mắng hay thật!”
Mấy cô gái kia kẻ tung người hứng, mặt mũi tràn đầy vẻ khinh thường, dùng khóe mắt liếc tôi liên tục, tôi cũng chẳng buồn để ý bọn họ.
Nói chuyện nhiều với bọn họ quả thực kéo chỉ làm giảm chỉ số thông minh của tôi.
Chỉ là, bọn họ thực sự rất phiền, cứ lải nhải theo tôi đến tận căn-tin, sau đó lại nhìn thấy Lục Triệt đang đứng trước cửa căn tin chờ người.
Kết quả, bọn họ vừa nhìn thấy Lục Triệt đã lập tức thay đổi thái độ,
“Tổng giám đốc Lục, anh cũng đến căn-tin ăn cơm ạ? Bọn em có thể ngồi cùng được không?”
“Tổng giám đốc Lục, anh thật là thân thiện với nhân viên, một Tổng giám đốc như anh thật sự khiến người ta yêu thích.”
Những đồng nghiệp này vốn nổi tiếng trong công ty là biết nịnh bợ lãnh đạo.
Tốc độ trở mặt còn nhanh hơn cả lật bánh tráng, tôi cũng đã quá quen rồi.
“Chỗ này đã có người rồi.”
Lục Triệt mặt lạnh tanh, hình như lời nói của bọn họ nói lúc nãy đều lọt vào tai anh ấy: “Tinh Tinh, lại đây.”
Anh ấy vẫy tay với tôi: “Anh đợi em rất lâu rồi, đây đều là những món em thích ăn.”
Tôi bước lên phía trước, phải công nhận rằng, Lục Triệt đúng là khiến người ta xiêu lòng.
Mấy năm qua, anh ấy thật sự đã dốc lòng tìm hiểu tôi, đến cả tôi thích ăn gì cũng biết rõ.
Tôi liếc nhìn khuôn mặt đã tối sầm của các đồng nghiệp.
“Tổng giám đốc Lục, anh và Tinh Tinh là quan hệ như thế nào?” Một cô đồng nghiệp lấy hết can đảm hỏi.
“Là người yêu.”
Anh ấy không chút do dự nắm lấy tay tôi: “Tôi thu mua công ty này chính là để chăm sóc cô ấy, sao có thể để cô ấy bị người khác bắt nạt được?”
Hả? Vì tôi mà đến?
Một cơn xúc động cuộn trào trong lòng, tôi cũng nắm chặt lấy tay anh ấy.
Sắc mặt mấy cô gái kia lập tức trở nên hoảng loạn, tràn đầy hoảng sợ vội vàng lắc đầu:
“Tinh Tinh, vừa rồi... vừa rồi chúng tôi chỉ đùa thôi.”
“Đúng đúng, chúng tôi đều chỉ muốn chúc mừng cô, chúc mừng cô tìm được một bạn trai tốt như vậy.”
Có người lanh lợi cố gắng nặn ra nụ cười, ý đồ cứu vãn tình hình.
Nhưng với loại người xấu xa từ trong xương tủy như vậy, tôi sao có thể để bọn họ tiếp tục ở lại tính chuyện cướp bạn trai tôi được?
“Cảm ơn, nhưng không cần đâu.”
Tôi lạnh lùng nhìn gương mặt tái nhợt của bọn họ: “Chơi trò hai mặt ở ngay trước mặt tôi, sao hả? Các người nghĩ tôi ngu chắc?”
“Vừa rồi không phải các người nói năng hùng hồn lắm sao? Tiếp tục nói đi chứ?”
“Sao vậy, nhìn thấy Tổng giám đốc, các người mới biết lần này đụng phải tường sắt, không dám lên tiếng nữa à?”
“Chỉ tiếc là, muộn rồi!”
Nếu tôi và Lục Triệt không có quan hệ gì, hôm nay chắc chắn sẽ bị bọn họ chà đạp đến không ngóc đầu lên được.
May mà tôi thật sự là bạn gái của Lục Triệt, mà anh ấy cũng sẵn sàng dang tay ra bảo vệ tôi, nâng niu tôi như trân bảo, ra mặt vì tôi.
“Mấy lời vừa rồi, tôi đều nghe rõ. Công ty không nuôi những kẻ ăn không ngồi rồi, đặc biệt là loại người thích buôn chuyện, đến phòng nhân sự lĩnh lương rồi nghỉ việc đi.”