“Đây là bạn thân nhất của con đó, nhân phẩm cực kỳ tốt, mà ngoại hình cũng ổn lắm. Nhìn cái mông kìa, tuyệt đối dễ sinh nở luôn!”
Tôi chỉ muốn hỏi: bóp chết đứa bạn thân này có bị coi là phạm pháp không?
Một câu của cô ấy khiến mặt tôi đỏ như mông khỉ, xấu hổ tới mức không dám ngẩng đầu lên.
Người lớn trong nhà thì cười vui vẻ.
“Tinh Tinh, mau ngồi xuống nào.”
Mẹ Lục Triệt nhìn hơi có tuổi nhưng bảo dưỡng rất tốt, nhìn tổng thể rất có khí chất.
Bà ấy nhiệt tình kéo tôi ngồi xuống bên cạnh trò chuyện, bên cạnh là các cô tám dì bảy hay phiên hỏi han, tôi cũng đều trả lời trôi chảy.
Nghe xong ai nấy đều hài lòng gật đầu.
Có người còn khen: “A Triệt đúng là vớ được bảo bối rồi, nhà ông bà thật có phúc!”
“Năm nay cưới, sang năm chắc chắn được bế cháu!”
“Thật đúng là hỷ sự nối tiếp hỷ sự!”
Mọi người nói chuyện ríu rít không ngừng, chọc cho mẹ Lục Triệt cười đến không khép được miệng.
Còn tôi thì ngồi bên cạnh bà ấy, chỉ biết mím môi, ngoan ngoãn mỉm cười.
Những nơi lắm thị phi thế này, một nhân vật bé nhỏ mới ra giang hồ như tôi không thể khống chế được, cứ nghe thôi là được.
“Tớ đã nói rồi, Tinh Tinh với chú hai là trời sinh một cặp mà~.”
Bạn thân tôi vừa cười vừa ghé sát lại, mẹ Lục Triệt cũng hài lòng gật đầu: “Cô bé ngoan ngoãn thế này, đáng lẽ nên dẫn về nhà từ hai năm trước rồi.”
Hả? Có ý gì vậy?
Tôi có chút không hiểu, nghi ngờ liếc nhìn Lục Triệt.
Anh ấy nháy mắt mấy cái, ra hiệu cho tôi cứ nghe là được, tôi hiểu ý khẽ gật đầu, có lẽ là mẹ Lục Triệt mong có con dâu quá rồi.
Nhưng mà, nếu Lục Triệt thực sự dẫn bạn gái về nhà từ mấy năm trước thì bây giờ làm gì đến lượt tôi chứ?
7
Nhưng rõ ràng trong lời nói của mẹ Lục Triệt có hàm ý gì đó.
“Cháu phải tin lời bác.”
“Bác nói cho cháu biết, A Triệt thích con từ rất lâu rồi. Bây giờ đã đồng ý dẫn về ra mắt gia đình, hay là bàn chuyện kết hôn luôn đi?”
Mẹ Lục cười đầy hy vọng nhìn tôi: “Cháu có yêu cầu gì về sính lễ thì cứ nói nhé.”
Ờ...
Sao tôi càng nghe càng không hiểu gì thế này?
“Mẹ, hôm nay là lần đầu tiên Tinh Tinh đến nhà mình, mẹ nên chuẩn bị bữa ăn rồi đó.”
Lục Triệt đúng lúc chuyển hướng câu chuyện.
Mẹ Lục liếc anh ấy một cái, mặc dù có chút không hài lòng vì bị ngắt lời nhưng vẫn đứng dậy, cười nói: “Tinh Tinh à, những lời bác nói đều là thật lòng, cháu cứ suy nghĩ kỹ về đề nghị của bác nhé, chuyện gì chúng ta cũng có thể bàn bạc.”
“Vâng, thưa bác.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, mặc kệ là cái gì, cứ đồng ý trước đã.
Hơn nữa, mẹ Lục trông rất hiền hậu dịu dàng, bố Lục tuy không nói nhiều nhưng luôn nở nụ cười hiền hậu, quan tâm tôi đủ điều.
Nếu thật sự có bố mẹ chồng như vậy, chỉ nghĩ thôi cũng thấy hạnh phúc.
Tối hôm đó, mẹ Lục nấu một bàn đầy ắp món ăn, hơn nữa tất cả đều là những món ăn mà tôi thích.
Khiến tôi vô cùng ngại ngùng.
Nếu như bọn họ biết tôi chỉ đóng giả bạn gái, có khi nào sẽ giận tôi đến chết không?
Bữa cơm đó khiến trong lòng tôi cảm thấy vô cùng khó xử, như thể phụ lòng sự nhiệt tình và tốt bụng của hai bác, sau bữa ăn, tôi lấy cớ muốn về nhưng mẹ Lục lại khuyên tôi ngủ lại.
“Bác ơi, làm phiền bác quá rồi ạ.”
Tôi đang định tìm lý do từ chối thì cô bạn thân đột nhiên chen vào một câu: “Vậy thì ở lại một đêm đi, tớ đồng ý rồi!”
Tôi: “...”
Cho tôi hỏi, con nhỏ này bị hâm hả?
Mẹ Lục mặt mày hớn hở kéo tôi lên lầu: “Hai chị em các cháu cứ ở lại đây một đêm, bác thích nhà cửa náo nhiệt!”
Tôi thật sự thấy ngại khi làm phiền bà ấy như vậy.
Bạn thân dù sao cũng là người nhà họ Lục, nên cứ tự nhiên như ruồi, cười toe toét: “Tinh Tinh, tối nay chơi thật vui nhé?”
Tôi vội vàng lắc đầu lia lịa.
Ở với cô ấy ăn uống thả cửa, chẳng giữ hình tượng cũng không sao nhưng nếu tôi hành xử như vậy ở nhà họ Lục thì hình tượng dịu dàng đoan trang tôi cố gắng xây dựng sẽ sụp đổ hết.
Mẹ Lục sắp xếp cho tôi ngủ ở phòng bên cạnh phòng của Lục Triệt.
Trước khi bạn thân rời đi còn nháy mắt mờ ám với tôi: “Chị em, ủng hộ cậu tối nay thu phục được chú hai nhà tớ luôn đấy!”
Tôi: “..”
Nhìn Lục Triệt cười như không cưới đứng phía sau lưng cô ấy,, mặt tôi lập tức đỏ như cà chua chín.
Con nhỏ này lúc nói chuyện có thể nhìn ngó xung quanh một chút được không? Lục Triệt đang lặng lẽ đi sau lưng cô ấy đấy, biết không?
Quả nhiên, bạn thân vừa ngu ngơ quay đầu lại, suýt chút nữa thì giật nảy mình: “Chú... chú hai!”
“Ý tưởng hay đấy.”
Lục Triệt khen ngợi một câu đầy ẩn ý, rồi né sang bên nhường đường.
Bạn thân vắt chân lên cổ bỏ chạy, còn tôi nghe xong câu nói nửa thật nửa đùa của Lục Triệt, đầu óc lại bắt đầu rối như tơ vò.
Ý anh ấy... là ý tôi đang nghĩ đó sao?
“Ngủ ngon nhé.”
Nhưng Lục Triệt cũng không nói thêm gì nữa, chỉ nhẹ nhàng chúc một câu rồi rời đi.
Để lại tôi lăn lộn trên giường, suy nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi trong lòng nam thần đang nghĩ gì.
Đúng lúc đó, nhóm chat công ty vang lên “ting ting”, có quản lý thông báo công ty đã đổi chủ, sắp bước vào giai đoạn mới, với phương thức làm việc mới.
Phía dưới tin nhắn là một đám người a dua nịnh hót không tiếc lời, tôi lướt xem một hồi rồi định nghỉ ngơi.
Ai ngờ người cấp trên trực tiếp lại gửi tin nhắn riêng, bắt tôi phải nhanh chóng xử lý mấy tài liệu trong email, để trình lên cho lãnh đạo mới duyệt.
Thôi xong, tôi đúng là đứa chịu khổ thế mạng.
Ra ngoài chúc Tết mà còn phải kè kè theo cái máy tính bên mình chắc?
8
Người cấp trên trực tiếp giống như đang giục đòi mạng, tôi chỉ đành phải cắn răng đi mượn máy tính của Lục Triệt.
Anh ấy rất hào phóng đưa laptop cho tôi.
Để thể hiện thành ý, tôi ngồi luôn trong phòng làm việc xử lý công việc nhưng vừa mở máy tính lên thì ngay trước mặt là một tấm ảnh phóng to của một cô gái xinh đẹp.
Trên màn hình là một cô gái với đôi mắt sáng long lanh, nụ cười ngọt ngào duyên dáng, khuôn mặt ngập tràn sức sống và hơi thở trẻ trung.
Tôi chết lặng.
Nếu tôi không bị hoa mắt thì đây chẳng phải là tôi của hai, ba năm trước sao?
Hơn nữa, chính tôi còn không có tấm ảnh này.
Tôi nghi ngờ quay sang nhìn Lục Triệt, không ngờ anh ấy lại đỏ mặt tới tận mang tai, ho khan hai tiếng: “Ờ thì… diễn thì phải diễn cho giống thật chứ.”
Tôi không tin!
Trong ảnh chỉ là góc nghiêng của tôi, rõ ràng là bị anh ấy lén chụp vào lúc nào đó mà tôi không biết.
Dù vậy, tôi vẫn cố kiềm chế xúc động, gật đầu một cái: “Ồ, em hiểu rồi.”
Anh ấy thẹn thùng không chịu thừa nhận đúng không?
Không sao, chỉ cần nam thần cũng có tình cảm với tôi, anh ấy đi một bước, tôi sẽ đi chín mươi chín bước còn lại!
Anh ấy quay đầu đi chỗ khác, giả vờ cúi xuống nghịch điện thoại.
Còn tôi thì nhìn phần tai đỏ rực như máu của anh ấy, không nhịn được cười trộm, nam thần vậy mà lại lén giữ ảnh riêng của tôi, còn bị tôi bắt quả tang!
Tôi hít sâu một hơi để tinh thần bình tĩnh lại, email vẫn còn đang chờ trong hộp thư, tôi vừa vội vàng xử lý công việc vừa thỉnh thoảng liếc trộm nam thần.
Chà, góc nghiêng cũng rất đẹp.
Lông mi của anh ấy dài cong vút giống như cây quạt, đường viền cằm hoàn hảo.
Quả nhiên không hổ là người đàn ông mà tôi thích, ngay cả tư thế lướt Douyin cũng đẹp trai đến mức khiến hai mắt tôi biến thành hình trái tim.
“Bác mang trái cây tới đây~!”
Mẹ Lục cười tươi rói, gõ cửa bước vào, tôi theo phản xạ lập tức trở về màn hình desktop, vội vàng đón lấy đĩa trái cây, còn chưa kịp cảm ơn thì mẹ Lục đã bất ngờ “ồ” lên một tiếng:
“Vẫn chưa đổi hình nền sao?”
Lục Triệt đang xem Douyin lập tức ngẩng đầu, định nhào tới tắt máy tính.
Mà tôi có linh cảm chuyện này chắc là liên quan đến một bí mật nho nhỏ nào đó, nên cố ý mà như vô tình chặn anh ấy lại, sau đó mỉm cười hỏi mẹ Lục: “Bác cũng biết tấm hình này à?”
“Bác đương nhiên biết, đó là…”
“Mẹ!”
Lục Triệt vội vàng cắt ngang lời bà ấy nhưng mẹ Lục chỉ lườm yêu anh ấy một cái rồi cười nói với tôi: “Tinh Tinh đã là bạn gái của con rồi, con còn ngại ngùng gì nữa?”
Lục Triệt lập tức đỏ mặt tía tai.
Mẹ Lục quay sang tôi mỉm cười nói: “A Triệt thực lòng thích cháu đấy, bức ảnh này dùng làm hình nền cũng được ba năm rồi.”
Thời gian cũng gần đúng với những gì tôi dự đoán.
Mẹ Lục còn kể mấy chuyện nhỏ thú vị về Lục Triệt, tôi cười như không cười nhìn về phía Lục Triệt, ánh mắt chạm nhau hai giây, anh ấy đã đỏ mặt dời ánh mắt sang chỗ khác: “Mẹ, Tinh Tinh còn phải làm việc, mẹ đừng kéo cô ấy nói chuyện mãi như vậy.”
“Được rồi, được rồi, bác không làm phiền hai đứa nữa.”
Mẹ Lục cười vui vẻ rời đi.
Cửa vừa đóng lại, người họ Lục nào đó lập tức định đứng dậy đi ra nhưng tôi nhanh tay nhanh mắt kéo anh ấy lại.
Đây là thời cơ tốt, làm sao tôi có thể để anh ấy chạy được?
Tôi nở nụ cười rạng rỡ, áp sát đến trước mặt anh ấy, mở miệng hỏi thẳng vào trọng tâm: “Chú hai, anh không có ý định giải thích gì với em sao?”
Giấu ảnh riêng của tôi, đây cũng không phải là thói quen tốt đâu nhỉ?
Tôi phát hiện Lục Triệt rất dễ đỏ mặt.
Gương mặt điển trai sáng sủa nhuộm một màu hồng nhạt, né tránh ánh mắt tôi: “Lời giải thích chính là, ngày em muốn chinh phục anh, anh đã đồng ý rồi.”
“!”
Anh ấy còn dám nhắc đến chuyện xấu hổ đó để phản công tôi!
Đồ không có trái tim.
“Lục Triệt!”
“Anh đây.”
Anh ấy cúi đầu lại gần tôi, còn cười như không cười nhìn tôi: “Đêm giao thừa đó là ai nói muốn chinh phục anh vậy?”
“Chỉ cần cô ấy mở lời, nửa ly anh cũng say, đẩy một cái là ngã, cực kỳ dễ chinh phục.”
Ặc…
Lần này tới lượt tôi đỏ mặt như tôm luộc.
Tôi ngượng đến mức phải quay mặt đi nhưng anh ấy lại bá đạo nâng cằm tôi lên, buộc tôi phải nhìn thẳng vào mình.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy tràn đầy dịu dàng và chân thành, nhìn tôi không chớp: “Tinh Tinh, anh rất dễ bị chinh phục, em có muốn thử không?”
Đùa à, tôi có thể bỏ qua cơ hội này sao?
Tôi đỏ mặt gật đầu cái rụp: “Anh không được nuốt lời đấy nhé!”
“Em mà theo đuổi thì không dễ chịu đâu nhé!” Tôi cắn môi, hoàn toàn không kiểm soát được nhịp tim đang đập loạn của mình.
“Anh sẽ kiên trì.”
Nhìn anh ấy gật đầu nghiêm túc mà ngoan ngoãn, trái tim tôi như tan chảy mất, đây chính là nam thần mà tôi ngày đêm mong nhớ đấy!
9
“Thành công rồi à?”