“Tinh Tinh, chú ấy nổi lòng háo sắc rồi, cậu phải bảo vệ bản thân đấy.”
Bạn thân nhìn tôi đầy cảm thông, rồi trước khi chú hai kịp đá cô ấy ra khỏi xe, cô nàng đã nhanh chóng chuồn đi như bôi dầu dưới chân.
Tôi bám vào cửa kính xe, ánh mắt đáng thương nhìn theo bóng lưng cô ấy.
Tại sao lại không dẫn theo tôi trốn cùng chứ?
4
Bạn thân vừa rời đi, trong xe liền yên tĩnh như một đêm tuyết rơi.
Tôi rụt cổ không dám nói lời nào, lòng bàn tay đổ mồ hôi nóng hổi vì căng thẳng, chỉ mong chui được vào đâu đó để trốn.
“Xuống xe đi.”
Lục Triệt quay đầu lại, cười nhẹ với tôi. Tôi lập tức lỡ lời: “Anh chịu để em về nhà rồi à?”
Trời đất ơi, tôi đang nói cái gì vậy?
Khi kịp phản ứng tôi chỉ hận không thể cắn đứt lưỡi mình cho rồi, còn Lục Triệt thì bật cười, lắc đầu:
“Anh đáng sợ đến thế à?”
Ơ...
Anh ấy chẳng đáng sợ chút nào, ngược lại, điểm nào cũng vừa đúng gu thẩm mỹ của tôi.
Quan trọng là lần đầu tiên tôi được ở gần nam thần, căng thẳng lắm chứ!
“Không, cảm ơn... không phải, không phải, ý em là, anh không đáng sợ chút nào, em rất thích anh... không đúng, không đúng, ý em là em không ghét anh!”
“Thôi quên đi, anh cứ như em chưa nói gì hết.”
Tôi ôm mặt, chỉ muốn độn thổ.
Cũng coi như rút ra được chân lý: Tuyệt đối không nên ở riêng với nam thần! Nếu không thì chính mình còn không hiểu mình đang lảm nhảm cái gì!
Tôi giống như một con đà điểu, chỉ hận không thể vùi mình xuống đất nhưng rồi không gian yên tĩnh trong xe lại vang lên tiếng cười vui vẻ của Lục Triệt: “Anh biết em rất thích anh. Cho nên anh có vinh hạnh được mời em ăn tối không?”
Hả?
Tôi đỏ mặt ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt dịu dàng chứa đầy ý cười của anh ấy: “Cùng nhau ăn tối, được không?”
Tất nhiên là được rồi!
Tôi ngốc nghếch gật đầu, khoé miệng không kiềm được mà cong lên.
Chỉ cần anh ấy không chê tôi ăn nói vụng về là được rồi.
...
Nhà hàng là do Lục Triệt chọn, không gian yên tĩnh, tao nhã, lịch sự, bầu không khí rất thích hợp để dùng bữa.
“Em muốn ăn gì?”
Lục Triệt đẩy thực đơn về phía tôi, ra hiệu để tôi gọi món nhưng tôi giữ nguyên tắc “nói ít sai ít”, chỉ mỉm cười lắc đầu: “Gì cũng được ạ.”
Hôm nay đi ra ngoài quên khóa miệng lại, bây giờ nếu có thể không nói, tôi sẽ cố gắng không nói.
Hơn nữa là ăn cơm cùng nam thần, món nào cũng sẽ thấy ngọt ngào.
Anh ấy cười lắc đầu, nhận lấy thực đơn.
Đợi món anh được mang lên, tôi mới phát hiện, Lục Triệt gọi đều là món tôi thích ăn!
Người này đã cố ý tìm hiểu trước sao?
Tôi cẩn thận liếc mắt nhìn người đàn ông đối diện, anh ấy ngồi thẳng tắp như cây tùng, nét mặt lúc nào cũng giữ nụ cười nhàn nhạt, không đoán ra được anh ấy đang suy nghĩ gì.
“Anh...”
“Em...”
Tôi và anh ấy vậy mà lại vô tình nói cùng lúc, tôi vội vàng nuốt lại lời muốn nói: “Anh nói trước đi.”
Anh ấy nâng ly nước trái cây lên, nụ cười dịu dàng: “Chuyện em nói tối hôm qua… vẫn còn giữ lời chứ?”
Ơ...
Anh ấy đang khuyến khích tôi theo đuổi anh ấy sao?
Tôi đỏ mặt cúi đầu, không dám nhìn anh ấy: “Em chỉ buột miệng nói linh tinh thôi.…”
“Nhưng anh cảm thấy em rất thẳng thắn, rất đáng yêu.”
Một cái đùi gà lớn đột nhiên xuất hiện trong bát của tôi, chỉ nghe thấy Lục Triệt mỉm cười nói: “Vị rang muối mà em thích nhất, mau ăn đi.”
Mùi thơm đúng là xộc thẳng vào trong mũi tôi nhưng làm sao tôi dám ăn uống ngấu nghiến không giữ hình tượng chứ.
Tôi lén lút nhìn Lục Triệt, chỉ thấy từng cử chỉ giơ tay nhấc chân của anh ấy đều toát lên vẻ thanh nhã, còn tôi vì quá căng thẳng mà khẽ run lên.
Tôi vừa âm thầm khinh bỉ bản thân vừa không kìm được mà thèm thuồng nhìn đồ ăn ngon.
Khoan đã, sao anh ấy biết tôi thích vị rang muối?
“Không thích à?”
Có lẽ thấy tôi chưa động đũa, Lục Triệt tò mò nhìn qua, tôi vội vàng gật đầu như gà mổ thóc: “Thích thích!”
Chỉ là tôi đang giữ hình tượng thục nữ trước mặt anh ấy một chút thôi.
“Em thích là được rồi.”
Anh ấy mỉm cười, cử chỉ ưu nhã bắt đầu dùng bữa, còn tôi cũng rón rén ăn từng miếng nhỏ.
Sau đó tôi lại bất chợt nhớ đến những ngày cùng bạn thân ăn uống no nê, vui vẻ gặm thịt...
Hu hu hu, sao lúc nãy cô ấy không kéo tôi đi cùng chứ!
“Dư Tinh Tinh?”
Khi tôi đang trò chuyện trên trời dưới đất câu được câu không với Lục Triệt thì đột nhiên có người gọi tên tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy vài đồng nghiệp trong công ty đang bước tới.
Hình như mấy người đó đi liên hoan, bọn họ tò mò liếc nhìn tôi, sau đó lại quay sang nhìn Lục Triệt không chớp mắt.
“Oa, anh chàng đẹp trai này là bạn trai của cô à?”
5
“Không phải, không phải!”
Tôi vội vàng lắc đầu phủ nhận, muốn nhanh chóng phủi sạch quan hệ.
Lục Triệt chắc chắn không muốn tôi nhận bừa có quan hệ thân thiết với anh ấy.
Nhưng không ngờ mấy cô đồng nghiệp lại cười khúc khích: “Đã không phải thì giới thiệu cho tụi này đi chứ?”
Tôi: “!”
Tôi chỉ xã giao một câu thôi mà, ai bảo mấy người coi là thật chứ!
“Anh đẹp trai ơi, chúng ta kết bạn WeChat đi?”
Mấy cô gái cười tươi vây quanh Lục Triệt, giống hệt như yêu quái động Bàn Tơ.
Tôi bực bội siết chặt lòng bàn tay.
Đám yêu quái này đúng là quá quắt, tôi chỉ khiêm tốn vài câu thôi mà bọn họ đã muốn chia nhau “thịt Đường Tăng” ngay trước mặt tôi rồi sao?
Tôi đang định bật lại vài câu đuổi hết mấy cô nàng kia đi thì lại nghe thấy Lục Triệt bình tĩnh mở miệng: “Tôi có bạn gái rồi.”
Đám yêu tinh lập tức tắt không cười nổi nữa, còn tôi cũng sững sờ tại chỗ.
Anh ấy… có bạn gái rồi sao?
...
Đồng nghiệp rất nhanh đã tản đi, còn trong lòng tôi lại lạnh ngắt, chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa.
Thì ra trong suốt năm năm tôi âm thầm thích anh ấy, anh ấy đã sớm có bạn gái mà chẳng nói gì, là do tôi đã bỏ lỡ cơ hội tỏ tình.
Mà bạn gái của anh ấy chắc chắn là một người dịu dàng, rộng lượng và xinh đẹp...
Tôi ỉu xìu, uể oải chọc chọc đũa vào chén cơm, ngay cả đùi gà thơm phức cũng chẳng còn thấy ngon.
Đến cả khi Lục Triệt nói muốn mời tôi đi xem phim, tôi cũng từ chối luôn.
Trước đây không biết, tôi còn có thể mặt dày khoác lác với bạn thân.
Bây giờ biết anh ấy là hoa đã có chủ, tôi cũng hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, làm sao còn mặt mũi mà tiếp tục bám lấy người ta nữa?
Không chừng lần này anh ấy hẹn tôi ra ngoài là để nói rõ với tôi đừng mơ mộng gì nữa!
Trên đường về tôi chẳng dám nói một câu.
Về đến nhà, tôi lập tức gọi video cho bạn thân, giận dỗi trách móc cô ấy: “Cậu thật không đáng tin chút nào! Chú hai của cậu có bạn gái rồi mà cậu cũng không nói với tớ, hại tớ mất mặt!”
“Chú ấy có bạn gái sao?”
Bạn thân tôi hỏi ngược lại, sau đó tôi nghe thấy đầu bên kia video vang lên tiếng phủ nhận của bác trai bác gái: “Trong nhà còn đang giục chú con đi xem mắt đây này!”
“Nghe thấy chưa, chú ấy thực sự là độc thân chính hiệu đó!"
Cô bạn thân còn nháy mắt tinh nghịch với tôi: “Tớ nhất định phải giữ cậu làm thím hai của tớ, lì xì Tết có tăng gấp đôi hay không là trông chờ vào cậu hết đó!"
Tôi: “...”
Hóa ra trong mắt bạn thân, tôi chỉ là cây ATM biết đi thôi sao?
Nhưng nếu Lục Triệt thật sự không có bạn gái thì câu anh ấy nói lúc ăn cơm chỉ là cái cớ để từ chối mấy cô gái kia sao?
Tôi còn đang suy nghĩ miên man thì điện thoại vang lên, là Lục Triệt gọi tới.
“Tinh Tinh, anh muốn nhờ em một chuyện. Gần đây gia đình thúc giục chuyện cưới xin gấp quá, anh có thể nhờ em đóng giả làm bạn gái anh được không?”
“Lúc ăn cơm anh định nói với em rồi nhưng thấy em hình như không vui nên lại thôi.”
Ơ...
Nói như vậy là anh ấy độc thân thật rồi.
“Tất nhiên, nếu như em thấy ngại thì anh sẽ nghĩ cách khác hoặc nhờ người khác vậy.”
Tôi mới suy nghĩ vài giây, Lục Triệt lại tưởng rằng tôi không đồng ý, tôi nghe được anh ấy muốn nhờ người khác đóng giả bạn gái thì lập tức hoảng hốt.
Loại chuyện này sao có thể làm phiền người khác được chứ?
Nhất định phải là tôi mới được!
Tôi vội vàng cười tươi, gật đầu lia lịa: “Tất nhiên là không vấn đề gì! Em cần chuẩn bị gì không ạ?”
“Không cần đâu, đến lúc đó anh tới đón em là được.”
Đầu dây điện thoại bên kia vang lên tiếng cười trong trẻo, giọng nói ấm áp của Lục Triệt truyền tới: “Cứ quyết định như vậy đi, sau Tết anh tới đón em.”
"Được ạ, được ạ!"
Đưa bạn gái đi chúc tết gì đó, tôi đương nhiên là đồng ý rồi!
6
Không bao lâu sau, tôi nhận được điện thoại của Lục Triệt.
“Bố mẹ anh rất muốn gặp em, nên đặc biệt dặn anh mời em đến nhà chơi.”
Anh ấy cười: “Sau một tiếng nữa anh sẽ tới dưới nhà em, em có rảnh không?”
“Rảnh rảnh rảnh! Em đi trang điểm sửa soạn liền đây!”
Một tiếng chắc đủ rồi.
Tôi dùng tốc độ nhanh nhất đời mình để gội đầu, sau đó vội vàng trang điểm nhẹ, đến lúc thay bộ đồ xinh đẹp xong thì Lục Triệt cũng vừa tới dưới nhà.
“Hôm nay… em thật sự rất xinh đẹp.”
Anh ấy cười như gió xuân, đưa cho tôi một bó hồng đỏ rực rỡ: “Người còn đẹp hơn hoa.”
Tôi đỏ mặt nhận lấy bó hoa.
Anh ấy khen như vậy, ai mà không đỏ mặt cho được chứ.
“Em nên mua chút quà cho chú thím chứ?”
Dù chỉ là giả vờ đóng bạn gái nhưng lần đầu đến nhà người ta mà đi tay không thật là ngại.
Lục Triệt chu đáo mở cửa xe giúp tôi, rồi liếc ra ghế sau: “Anh đã chuẩn bị sẵn cả rồi.”
Ghế sau đầy ắp các loại quà biếu, xem ra tôi chẳng cần lo lắng gì nữa.
Trên đường đi, tôi và Lục Triệt trò chuyện đôi ba câu, trao đổi thông tin để lát nữa lỡ bố mẹ anh ấy hỏi còn có cái mà đối đáp.
Đến nhà anh, tôi mới phát hiện ra bạn thân tôi cũng có mặt.
“Tinh Tinh!”
Bạn thân hớn hở nhào tới ôm tôi, làm tôi loạng choạng lùi về phía sau hai bước, suýt nữa thì ngã xuống đất.
Cũng may có Lục Triệt phía sau vững vàng đỡ lấy tôi.
“Đây là thím hai của cháu.”
Lục Triệt nói chuyện mặt không đỏ thở không gấp, còn ra hiệu cho cô bạn thân gọi người. Cô ấy nháy mắt ra hiệu với tôi rồi ngọt ngào cất tiếng: “Thím hai~!”
Tôi: “…”
Trong khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên lại muốn lên mặt người lớn, là sao vậy nhỉ?
“Ngoan.”
Dù gì cũng đang ở phòng khách, tôi véo nhẹ cái eo mềm mềm của bạn thân, cười híp mắt, nói: “Sau này thím sẽ thương cháu.”
“Bố, mẹ, đây là bạn gái của con, Dư Tinh Tinh.”
Trong phòng khách có khá nhiều người lớn, Lục Triệt đều giới thiệu từng người một.
Bạn thân tôi cũng khoác tay tôi, cười nói: