📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chương 4

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

[Đúng vậy! Nam chính còn ghét bỏ, chẳng muốn chạm vào họ nữa kìa!]

[Huyết tộc trong tòa thành cũng thần phục nam chính, nghe theo lệnh chàng ra ngoài chờ.]

[Nhân vật si tình, vừa đẹp vừa mạnh lại còn đáng thương nữa chứ! Mạnh mẽ như ta, vậy mà lại vì nữ chính sợ hãi mà chần chừ, không dám đến gần!]

18.

Lan Từ... nghĩ ta sợ chàng sao?

Rõ ràng gương mặt cao quý của chàng không hề biểu lộ cảm xúc nào, vậy mà ta lại mơ hồ nhận ra sự yếu đuối bất an ẩn giấu bên trong.

Ta chậm rãi bước về phía chàng, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo, áp lên má mình.

“Ta chưa bao giờ sợ chàng, Lan Từ, ta yêu chàng.”

Đôi mắt đen thăm thẳm tĩnh lặng của chàng bỗng lóe sáng, bàn tay đang vuốt ve khuôn mặt ta khẽ run lên.

“Ta cũng yêu nàng, Bạch Nhược.”

Trong những năm tháng dài đằng đẵng mà nàng không hay biết, ta đã yêu nàng, rất lâu, rất lâu rồi.

Đột nhiên, phía sau vang lên tiếng nói đầy khó tin:

“Người... yêu chàng?”

Ta không quay đầu nhìn bọn họ, chỉ khẽ nói với Lan Từ:

“Thả bọn họ ra đi. Có chàng ở đây, chẳng ai có cơ hội đến gần ta nữa đâu.”

Hài lòng với lời ta nói, chàng búng tay một cái, dây trói trên người bọn họ lập tức rơi xuống đất.

Không biết ai lên tiếng trước:

“Bạch Nhược, đi cùng ta!”

Những lời mời gọi liên tiếp vang lên phía sau.

Lòng ta thầm kêu không ổn.

Quả nhiên, đôi mắt đen láy của Lan Từ bỗng chốc hóa thành huyết đồng đỏ rực.

Chàng đột nhiên giang rộng đôi cánh đen mạnh mẽ tuyệt đẹp, bao bọc lấy ta.

Bầu trời trong nháy mắt tối sầm lại, sấm chớp rền vang bên ngoài.

Giọng chàng rất nhẹ nhàng, cao quý mà ẩn chứa sự điên cuồng bị kìm nén:

“Dám bảo nàng ấy đi theo các ngươi ngay trước mặt ta, các ngươi... chán sống rồi sao?”

Lời còn chưa dứt, mấy người bọn họ đã bị một lực lượng vô hình nhấc bổng lên không trung, cổ họng như bị bóp nghẹt, vẻ mặt vô cùng đau đớn.

Ánh đỏ trong mắt Lan Từ lóe lên tia khát máu: “Xé xác lũ các ngươi!”

Ta thầm thở dài, bước ra từ đôi cánh cứng cáp, nhẹ nhàng ôm lấy chàng.

“Không được, Lan Từ. Để ta giải quyết, được không? Tin ta đi.”

Không biết bao lâu sau, hơi thở của chàng mới dần dần bình ổn trở lại.

“Rầm” một tiếng, bọn họ ngã sầm xuống đất.

Ta ôm Lan Từ, không muốn ngoảnh lại nhìn.

“Ta không hiểu vì sao các ngươi lại có ý nghĩ đó với ta, nhưng trong mắt ta, các ngươi cùng lắm cũng chỉ là bằng hữu thôi.”

Thậm chí, có vài người còn chẳng được coi là bằng hữu...

“Ở bên Lan Từ, ta cảm nhận được niềm vui và sự tự tại chưa từng có, trái tim ta luôn thầm mách bảo rằng, ta yêu Lan Từ.”

Cơ thể Lan Từ bỗng cứng đờ, rồi chậm rãi đưa tay ôm lại ta.

Ta càng ôm chàng chặt hơn.

“Các ngươi đi đi, ta không muốn làm các ngươi bị thương.”

Một mảnh tĩnh lặng, rất lâu, rất lâu sau đó.

Uyển Uyển tiến đến phía sau ta, giọng nói dịu dàng chưa từng thấy:

“Nhược Nhược, trước khi gặp người, ta luôn cô độc một mình. Tộc Phù Thủy chúng ta vốn mạnh mẽ và bí ẩn, luôn là sự tồn tại khiến người ta kinh sợ.”

“Nhưng ta đã gặp tỷ, tỷ không sợ ta, thậm chí còn thật lòng muốn làm bạn với ta.”

“Lâu dần, ta nảy sinh ý nghĩ độc chiếm ích kỷ, nhưng hôm nay ta mới hiểu, mong muốn chiếm hữu vẫn không thể nào sánh bằng tình yêu của tỷ.”

“Ta mong tỷ được hạnh phúc, Nhược Nhược.”

Nàng ấy đi tới cửa cung điện, tay vẽ ra những ký hiệu cổ xưa thần bí.

“Ta, với danh nghĩa nữ phù thủy mạnh mẽ nhất lục địa Mộc Tịch, xin gửi đến Nữ vương Huyết tộc Bạch Nhược lời chúc phúc chân thành nhất.”

Nước mắt ta chẳng biết từ lúc nào đã rơi xuống. Quay người nhìn lại, chỉ thấy bóng lưng mảnh mai của nàng ấy.

Ta lớn tiếng gọi: “Uyển Uyển, chúng ta mãi mãi là bạn chí cốt, muội nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt nhé!”

Nàng ấy khựng lại một chút, rồi tiếp tục bước đi, không ngoái đầu nhìn lại.

Mộ Trạch và Phong Khinh cũng tiến tới.

Khóe miệng Mộ Trạch nhếch lên một nụ cười nửa vời, vừa như tự giễu vừa như chua xót.

“Ta tuy là vương tử Tinh Linh tộc, nhưng lại bị tộc nhân đưa cho người với hy vọng người sẽ phù hộ cho tộc chúng ta. Ta cứ đinh ninh rằng người sẽ khinh thường, sỉ nhục và hành hạ ta.”

“Nào ngờ người lại đối xử với ta giống như với những tộc nhân khác, thậm chí còn rất dung túng cho ta.”

“Người quá tốt. Bạch Nhược, tốt đến mức khiến ta không nhịn được muốn người mãi đối tốt với ta... chỉ đối với mình ta thôi.”

Hắn chớp chớp mắt, cố tỏ ra nhẹ nhõm nói:

“Không ngờ Phong Khinh lại là nam nhân, còn dám hạ dược người. Ta đã cho hắn một bài học nhớ đời rồi, bọn ta... cũng nên rời đi thôi.”

Gương mặt tuyệt mỹ của Phong Khinh nở một nụ cười trong veo, pha chút lưu luyến.

“Ta không giống bọn họ, ta với người thuần túy là từ những tò mò ban đầu, rồi đến yêu từ cái nhìn đầu tiên, gặp sắc nảy lòng tham. Giờ người đã có ý trung nhân rồi, ta và Mộ Trạch cũng chỉ đành ngậm ngùi trở về Tinh Linh tộc thôi.”

Lúc họ rời đi, còn nhẹ giọng nói một câu: “Thực xin lỗi, Nữ vương điện hạ, mong người hạnh phúc.”

Huyền Nguyệt do dự bước tới, thấy hắn như vậy, ta liền nói thẳng:

“Ngươi cũng muốn nói gì với ta đúng không? Nói đi.”

Hắn dường như không ngờ ta lại nói vậy, người cứng đờ trong khoảnh khắc, rồi chậm rãi lắc đầu.

Không nói gì, chỉ nặng nề bước ra khỏi cung điện.

Đang lúc ta hơi băn khoăn, lại thấy những dòng chữ kia hiện lên.

[Nam ba thật ra cũng rất đáng thương. Hồi trước, khi được Nữ vương điện hạ nhặt về, không biết bị ai phát hiện rồi tiết lộ bí mật ra ngoài. Lúc đó hắn còn nhỏ xíu, bị ngăn cản không cho đi tìm nữ chính, dù có vùng vẫy trầy da tróc vảy cũng không thoát được.]

[Sau đó, biết nữ chính bị trọng thương, hắn vẫn luôn âm thầm, liều mạng tôi luyện bản thân, chỉ mong sớm ngày trở thành tộc trưởng người sói để bảo vệ nàng.]

[Vì thân phận và lập trường nên không thể gặp nữ chính, lại sợ nàng căm ghét, không dám nói ra sự thật, thật quá đáng thương.]

Thì ra, con sói nhỏ ngày trước chính là Huyền Nguyệt…

“Ta tha thứ cho ngươi rồi, Tiểu Tử.”

Tiểu Tử là cái tên ta đặt cho sói nhỏ hồi trước.

Cả người hắn chấn động, bước chân khựng lại.

Hắn nghẹn ngào nói từng chữ một: “Người nhất định phải sống thật tốt, Bạch Nhược.”

19.

Chỉ còn lại Thuật Ngôn.

Ta nhìn về phía bóng dáng bất động trong bóng tối kia.

Nhận thấy ánh mắt của ta, hắn cuối cùng cũng khẽ động đậy.

Giọng nói hơi khàn: “Ta vẫn luôn gọi người là Nữ vương điện hạ, hôm nay ta cũng muốn vượt phép một lần, gọi người một tiếng… Bạch Nhược.”

“Là hoàng tử của Nhân tộc, từ nhỏ ta đã phải học cách cẩn thận trước mọi tranh đấu ngầm, không thể sống vô tư như những đứa trẻ bình thường.”

“Có một ngày, ta lén ra ngoài chỉ vì muốn thử món bánh phô mai cuộn trên phố, lại bị binh lính của nước địch bắt giữ, và một nữ tử từ trên trời giáng xuống đã cứu ta.”

“Nàng ôm ta vào lòng, thấy ta nhìn chằm chằm vào bánh phô mai cuộn, nàng do dự chút rồi mua cho ta một cái.”

Hắn không nói thêm gì nữa, những lời còn lại, chỉ có thể chôn giấu trong lòng.

Đó là lần đầu tiên trong đời hắn được ăn bánh phô mai cuộn, cũng là lần duy nhất.

Rất ngọt.

Sau đó, hắn dần dần trưởng thành, trở thành một hoàng tử đúng nghĩa.

Nhưng vẫn luôn mong đợi bóng hình ấy xuất hiện thêm một lần nữa.

Gặp lại nàng, là vào một đêm tối.

Nàng cứu một cô nương bị bắt nạt, thấy nàng định rời đi, hắn không nhịn được gọi nàng lại.

Nàng bước đến, nhưng lại không nhớ ra hắn…

Đang lo lắng bất an, đang nghĩ xem nên chào hỏi nàng thế nào, thì nàng bỗng nhiên ghé sát vào cổ hắn.

“Máu của ngươi… thật ngọt.”

Hương thơm quyến rũ mê người xộc vào mũi, tim hắn bỗng đập nhanh như trống dồn.

Hắn nhìn dung nhan kiều diễm cao quý trước mắt, như bị mê hoặc, lẩm bẩm:

“Người… có thể cắn…”

Nàng bừng tỉnh, rồi bật cười.

“Nhân tộc đáng yêu, đừng nói cho ai biết thân phận của ta nhé!”

Dứt lời, nàng bỗng nhiên biến mất, chỉ còn lại hương thơm thoang thoảng trong gió và nhịp tim đang đập loạn của hắn chứng minh nàng từng hiện diện.

Nàng vẫn luôn đến và đi một cách thần bí, âm thầm bảo vệ con dân của đất nước hắn.

Còn hắn, chỉ có thể đứng trên đài cao, lặng lẽ dõi theo bóng hình tự do tự tại ấy.

Rõ ràng là Huyết tộc lạnh lùng vô tình, vậy mà lại ấm áp như ánh mặt trời.

Khát khao đuổi theo mặt trời bất diệt, hắn mong một ngày nào đó được ánh dương soi rọi.

Nhưng giờ đây, mặt trời đã dừng chân, hắn cũng nên rời đi rồi.

Hắn chậm rãi đứng dậy.

“Bạch Nhược, ta có thể… ôm nàng một cái được không? Chỉ một lần thôi, một lần thôi…”

Là một nam tử, được ôm nữ tử mình yêu… dù chỉ một lần.

Vừa dứt lời, hắn bỗng ngã nhào từ trên không xuống đất.

Đôi mắt Lan Từ ánh lên tia máu đỏ: “Ngươi… đang nói gì vậy?”

Cảm nhận được cơn giận bùng lên của Lan Từ, ta vội vàng an ủi chàng:

“Chắc là hắn đang cảm ơn ta đã cứu mạng hắn hồi nhỏ. Ta nhớ ra rồi, hắn cũng thật đáng thương, đến cả bánh cuộn phô mai cũng không được ăn.”

Thấy Lan Từ vẫn còn tức giận, lại nhìn thấy Thuật Ngôn đang chật vật bò dậy ở đằng kia, ta cắn răng, hôn lên má Lan Từ.

“Đừng giận nữa mà, ta sẽ giữ khoảng cách với hắn, được không?”

Cơn giận bùng phát của chàng đột nhiên tan biến, trên gương mặt tinh xảo, cao quý chậm rãi hiện lên một tầng hồng nhạt.

“Chỉ một chút thôi.”

...Giống như là từ kẽ răng nghiến ra.

Ta bước tới, đứng trước mặt Thuật Ngôn.

Hình bóng cậu bé năm xưa và nam tử tuấn mỹ trước mắt dần dần chồng lên nhau.

Hắn có thể... coi ta là mẫu thân rồi.

Thấy ta đến gần, hắn có chút do dự, vẻ mặt vừa căng thẳng vừa mong đợi.

Hắn lau vết máu nơi khóe miệng, phủi bụi đất trên áo bào.

Chậm rãi, run rẩy, ôm ta vào lòng.

Là một cái ôm siết chặt nhưng vẫn giữ khoảng cách.

Hắn như dùng hết sức lực để ôm ta, nhưng lại cố kìm nén, không dám chạm vào ta dù chỉ một chút.

Chưa đầy một giây, ta đã bị Lan Từ kéo đi, ngã vào lòng chàng.

“Thật sự là không nhịn nổi nữa rồi.”

Ánh mắt Thuật Ngôn tối sầm lại, chậm rãi bước ra khỏi cung điện.

Nhìn bóng hình hai người ôm nhau, hắn chỉ cảm thấy tim đau như bị xé nát.

Thật không cam tâm, Bạch Nhược, nhưng... hắn chỉ có thể rời đi.

Hắn nhìn nàng lần cuối, siết chặt lọ thuốc ức chế chưa từng dùng đến trong ngực, cuối cùng cũng lấy hết can đảm, từng bước rời xa ánh mặt trời của đời mình.

Không khí cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Trong lòng Lan Từ, ta bỗng cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Thấy má ta ửng đỏ, chàng đưa tay khẽ vuốt ve.

Giọng nói khàn khàn: “Chỉ hôn má thôi thì hình như không đủ, Bạch Nhược.”

Trước sắc đẹp mê hồn, ta thuận theo con tim mình, hôn lên môi chàng.

Không biết đã qua bao lâu, hai má ta đỏ bừng, đầu óc choáng váng, chàng mới lưu luyến buông ra.

Những dòng chữ lúc nãy còn khóc lóc thảm thiết khi Thuật Ngôn và những người khác rời đi, giờ lại sôi sục, tràn ngập biểu tượng trái tim.

[Á á á á á! Ngọt quá! Thích xem! Hôn thêm nữa đi!]

[Nhưng nữ chính vẫn chưa biết tại sao nam chính lại lừa cô ấy! Muốn nói cho nữ chính biết quá!]

[Nữ phù thủy đời trước thích nam chính, bị từ chối nên sinh hận, nguyền rủa anh ấy phải chịu cảnh cô độc ngàn năm, còn không thể tự mình nói ra việc mình bị nguyền rủa!]

[Vì vậy nam chính phải đợi đến ngàn năm sau mới dám đến gần nữ chính. Nữ chính thậm chí còn không biết việc cô ấy dễ dàng trở thành Nữ vương Huyết tộc là do nam chính âm thầm dọn dẹp chướng ngại vật phía sau!]

[Nhưng tôi thấy nam chính không muốn nữ chính hiểu lầm, thà hóa thành tro bụi cũng phải giải thích, Huyết tộc chi vương si tình của tôi!]

[Nam chính đáng thương quá! Tôi đau lòng cho anh ấy quá hu hu!]

Chàng chậm rãi nâng mặt ta lên, ánh mắt dịu dàng chất chứa vô vàn lưu luyến và si mê.

“Ta…”

Ta nhẹ nhàng vuốt ve môi chàng: “Suỵt, đừng giải thích. Ta không quan tâm chuyện khác, chỉ cần chàng ở bên cạnh ta là đủ.”

Chàng nắm tay ta đặt lên môi hôn, ánh mắt đong đầy nhu tình như muốn nhấn chìm ta.

“Được.”

Lan Từ đưa ta trở về tòa trang viên trắng tinh.

Chàng nói trang viên này quả thực là sản nghiệp của chàng, sống lâu như vậy, Lan Từ giàu có đến mức đáng sợ rồi.

Ban đêm, nằm trong lòng chàng ngắm nhìn trăng trên trời, ta tò mò hỏi:

“Chàng thích ta từ khi nào vậy?”

Chàng hôn lên trán ta, nhẹ giọng nói:

“Một ngàn năm trước, ta vì lời nguyền mà phải rời khỏi Huyết tộc, nhưng trong lòng vẫn không yên về tộc nhân.”

“May mắn thay, trong tộc xuất hiện một Huyết tộc rất xuất sắc. Nàng ấy thực lực mạnh mẽ, hết lòng vì cả tộc.”

“Ban đầu ta chỉ muốn giúp đỡ hậu bối này nhiều hơn chút, nhưng dần dần, ánh mắt của ta cứ vô thức dõi theo nàng.”

“Ta đã thấy nụ cười ấm áp, nhiệt tình của nàng sau khi giúp đỡ người khác, cũng đã bắt gặp bóng dáng cô độc của nàng khi một mình ngồi trên mái nhà cao ngắm trăng.”

“Rồi một ngày, ta chợt muốn ở bên cạnh nàng, để nàng không bao giờ cô độc nữa.”

Mặt ta càng lúc càng đỏ, không ngờ Lan Từ đã thích ta từ lâu, còn luôn… âm thầm dõi theo ta.

Nghĩ đến ngàn năm qua chàng đều cô độc một mình, lòng ta dâng lên nỗi xót xa vô hạn.

“Từ bây giờ chàng cũng sẽ không còn cô đơn nữa, ta, luôn mãi mãi ở bên chàng.”

Lan Từ mỉm cười dịu dàng, nhưng lại mang theo dục vọng chiếm hữu vô bờ.

“Bạch Nhược, nàng vĩnh viễn không thể rời xa ta. Trong suốt những năm tháng dài đằng đẵng này, chỉ có vòng tay ta mới là nơi bình yên duy nhất của nàng.”

Thật… bá đạo, nhưng ta thích.

Ta và chàng nhìn nhau, trong mắt mỗi người đều tràn đầy hình bóng đối phương.

[Kết thúc thật rồi! Tiếc quá đi! Nữ vương điện hạ và nam chính nhất định phải hạnh phúc nhé!]

Ta nhìn những dòng chữ dần biến mất, mỉm cười chân thành.

Mặc dù vẫn chưa rõ những dòng chữ này là gì, nhưng ta rất biết ơn vì chúng đã ở bên ta.

Nam tử cao quý mà ta yêu thương nắm lấy tay ta, ta khẽ mỉm cười.

Câu chuyện của ta và Lan Từ, chỉ mới bắt đầu.