Chương 3
“Cậu im miệng!” Bố tôi nóng nảy cắt ngang lời Tần Tử Sâm: “Tuổi nhỏ không lo học hành cho tốt, cậu cướp vợ cướp con gái tôi thì thôi đi, bây giờ là thời khắc hào quang của tôi nổi bật nhất cậu cũng muốn cướp, cậu không cần mạng nữa rồi đúng không!”
Cảm nhận được mối đe dọa là Tần Tử Sâm, bố tôi cuối cùng cũng chịu nôn ra chân tướng.
Hóa ra trong mấy ngày chờ đợi kết quả này, ông ấy vẫn luôn điều tra mọi việc.
Ông tìm đến bệnh viện năm đó tôi sinh ra cùng các loại giấy tờ ghi chép, lại thêm kết quả ADN này, cuối cùng ông cũng hiểu rõ ngọn ngành.
Năm đó, bố mẹ Tống Nghiêm Phương quả thực đã tráo đổi tôi và Tống Nghiêm Phương.
Về phần này, cô ta không nói dối.
Nhưng bọn họ không biết là...
Cái đêm mà Tống Nghiêm Phương ở lại với mẹ tôi vẫn luôn khóc không ngừng, nửa đêm làm mẹ tôi tỉnh giấc mấy lần.
Có một lần mẹ tôi không chịu nổi nữa, mắt không mở nổi hét lên: “Hứa Vệ Hải, ông đi đổi con cho tôi đi, khóc hoài, khóc hoài, ồn ào chết mất!”
Bố tôi vốn đã yêu vợ như mạng, lại cộng thêm việc ông càng nhìn đứa nhỏ càng thấy sốt ruột, liền đem Tống Nghiêm Phương đi quanh các phòng bệnh.
Cùng một ngày, cùng một tầng, có tổng cộng 5 đứa trẻ mới sinh, ông ấy liền chọn đứa nhìn thuận mắt nhất đêm về. Vâng, đứa đó chính là tôi.
Bà Tống lập tức ngã xuống đất: “Không, không thể nào! Thế giới này không có chuyện trùng hợp như thế được!”
Ông Tống cũng sững sờ, ngây ngốc nhìn bàn tay của mình rồi lại nhìn sang Tống Nghiêm Phương người đầy vết thương, lẩm bẩm với bản thân: “Những năm nay, người mà tôi luôn đánh lại chính là con ruột của mình sao?”
“Không phải như vậy, các người đang nói dối!”
“Các người cảm thấy Tống Nghiêm Phương bị chúng tôi nuôi hỏng rồi nên cố ý bịa ra chuyện này có đúng không?”
“Tôi đã nói mà, làm sao cửa nhà giàu lại có thể dễ vào như vậy, đến máy cảnh báo cũng không có!”
Bà Tống hồi thần lại, sắc mặt dễ nhìn hơn một chút: “Đúng, ông già, ông nói đúng, nhất định là như vậy.”
“Chú, sao chú chắc chắn Tĩnh Tĩnh là con gái ruột chú như vậy chứ? Chỉ bởi vì kết quả giám định ADN sao?” Tần Tử Sâm cũng thắc mắc hỏi.
“Hứ.” Bố tôi thâm sâu khó lường nhìn xung quanh một vòng: “Một bản xét nghiệm có thể có sai sót, nhưng nhiều bản như này sẽ không thể cùng xảy ra sai sót được đâu!”
Bố tôi lấy ra một tập báo cáo xét nghiệm từ trong lòng.
Tôi cầm lên xem, có báo cáo xét nghiệm của tôi và mẹ, tôi và bố, tôi và anh trai, tôi và em trai, cùng với báo báo xét nghiệm của Tống Nghiêm Phương với bố, với mẹ, với em trai, với anh trai.
Kết quả bên trong đều rất rõ ràng, tôi mới là con gái ruột của nhà họ Hứa.
Sắc mặt Tống Nghiêm Phương tái nhợt, đột nhiên cô ta ngã xuống đất.
Sau khi mọi việc kết thúc, bố tôi báo cảnh sát.
Hóa ra trong thời gian điều tra chân tướng sự việc, ông ngoài ý muốn phát hiện vợ chồng nhà họ Tống còn có động cơ buôn bán người.
Sau khi bọn họ đổi con xong liền xuất hiện ý nghĩ, sao không dựa vào việc này để kiếm tiền chứ?
Bọn họ càng nghĩ càng có hi vọng, vậy mà lại thật sự bắt tay vào làm.
Thêm vào đó, Tống Nghiêm Phương lớn lên giống mẹ như vậy là do trước khi đi nhận thân đã cố ý làm phẫu thuật thẩm mỹ.
Cô ta sợ nếu chỉ dựa vào quan hệ máu mủ sẽ không thắng được việc tôi ở chung với bố mẹ bao nhiêu năm nay, vậy nên muốn dùng một khuôn mặt tương tự để đặt cược thêm tỉ lệ thành công.
Ai ngờ lại vớ được ông bố không hành động lẽ thường của tôi, trực tiếp mất trắng.
7.
Sau khi vợ chồng nhà họ Tống bị cảnh sát mời vào đồn uống trà, Tống Nghiêm Phương cũng không rảnh rỗi.
Cô ta bắt đầu thường xuyên xuất hiện bên cạnh tôi, à không, chính xác mà nói là bên cạnh Tần Tử Sâm.
“Anh Tần, em thực sự xin lỗi, em cũng không nghĩ đến bố mẹ em lại là loại người như thế. Cũng không ngờ sẽ gây ra cho chị Tĩnh Tĩnh nhiều tổn thương và chân tướng mọi việc lại thành ra như vậy, anh có thể tha thứ cho em được không ạ?”
Tần Tử Sâm không thèm để ý cô ta, ngược lại sấn tới gần tôi lấy lòng: “Em nói xem có phải cô ta bị bệnh không, tự dưng không đâu nhận lỗi với anh gì chứ?”
“Khó hiểu lắm hả? Ngoài lí do này ra cô ta còn lý do nào khác để đến gần anh sao?” Tôi cười nhạt.
Từ trước đến nay, Tần Tử Sâm luôn rất hiểu tôi, nhìn thấy tôi cười như vậy liền nhanh chóng nắm lấy tay tôi: “Ơ kìa, em đừng cười như vậy với anh mà, chuyện này không liên quan gì đến anh hết, em đừng hòng giận chó đánh mèo lên người anh.”
“Hội quán này cần có thẻ hội viên mới có thể vào, mà thể hội viên phải từ trăm vạn trở lên, không phải anh dẫn cô ta vào thì sao cô ta có thể vào được chứ?”
Tôi nhấp một ngụm trà, nhìn anh ấy.
Anh ấy lại càng khó chịu hơn: “Đương nhiên là có người ở sau chống lưng cho cô ta, cô ta mới có thể biết rõ hành tung của anh như lòng bàn tay như thế.”
“Anh cũng không biết tại sao chú lại ghét anh đến vậy, ngay cả người phụ nữ có ý định làm hại em chú cũng có thể hợp tác cùng.”
Lại nữa rồi cái giọng điệu tràn ngập mùi “trà”.
“Anh nói, cô ta dùng thẻ hội viên của bố em để vào đây?”
“Anh không dám nói.” Giọng điệu càng oán giận hơn.
Tôi mất kiên nhẫn, nhấc chân đạp cho anh một cái.
Lại nhìn thấy anh ấy cười cười: “Hay là em tự mình đi hỏi chú đi?”
Tôi nghĩ đi nghĩ lại, luôn cảm thấy có chút kỳ lạ.
Mặc dù bố tôi gần đây vì chuyện mẹ lạnh nhạt với ông mà không ít lần giận chó đánh mèo lên Tần Tử Sâm.
Nhưng lần ngoài ý muốn kia dẫn đến việc toàn bộ những lần ông cố ý âm thầm làm khó Tần Tử Sâm đều lộ ra trước mặt mẹ rồi, trong lòng ông vẫn có chút chột dạ.
Không nghĩ đến, tôi còn chưa kịp gặp bố thì đã bị trói đi.
Khi mở mắt ra, chỉ cảm thấy thân mình lắc lư qua lại, giống như đang ở trên thuyền vậy.
Chân tay của tôi đều bị dây thừng trói ra sau, phạm vi hoạt động rất nhỏ.
“Lái thuyền đến giữa biển đi, đến lúc đó ném xuống dưới, ai cũng không thể phát hiện ra được.”
Giọng nói này nghe khá quen.
Tôi bò ra cửa, muốn nghe kế hoạch của họ rõ hơn chút thì cửa bỗng nhiên bị mở ra.
Quả nhiên là người quen, ông Tống.
“Hóa ra mấy ngày nay mục tiêu của Tống Nghiêm Phương là tôi, tôi còn tưởng là vì Tần Tử Sâm.”
“Coi như các người giết được tôi đi, nhưng Tống Nghiêm Phương cũng chẳng thể thay thế tôi làm thiên kim tiểu thư nhà họ Hứa, tôi không hiểu, các người quay đi quay lại một vòng chỉ vì để phạm tội à?”
“Mày đang cố lừa tao hả?”
Tim tôi chùng xuống.
Không ngờ ông ta phản ứng nhanh như vậy, ngay lập tức đã hiểu được suy nghĩ của tôi.
Cũng phải thôi, người có thể tiếp tay buôn bán người lâu như vậy mà không bị phát hiện, làm sao có thể không có bản lĩnh gì chứ.
Ngay lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ làm sao để tự thoát thân.
Lại nghe thấy giọng nói đắc ý: “Mày nghĩ tao ngốc sao? Nghĩ tao sẽ nói cho mày tao và Phương Phương chia làm hai đường, một bên con bé đi dụ dỗ bố mày, còn tao thì giết mày, khiến cho mày chết không thấy xác. Đến lúc đó, bố mẹ mày nhất định sẽ cãi nhau, Phương Phương lại tiện tay kéo bố mày xuống nước, chủ động rút lại vụ án của bọn tao.”
“Khi ấy, tất cả mọi thứ của nhà mày đều sẽ là của nhà tao, vậy thì mục đích bọn tao tráo đổi con không phải đã thực hiện được rồi à?! Ha ha ha!”
“Ông già, ông nói nhiều với nó làm gì? Thuyền đến giữa biển rồi, ra tay đi.”
Bà Tống sắc mặt u ám bước vào.
“Nếu không phải do trời xui đất khiến thì người nên chịu ngược đãi bao nhiêu năm nay là mày chứ không phải Phương Phương của tao! Vừa nghĩ đến điều này tao liền hận không thể băm mày ra thành trăm mảnh! Bây giờ coi như mày tốt số, tao sẽ cho mày chết một cách vui vẻ!”
Bà ta lấy một con dao nhọn từ trong túi ra đưa cho ông Tống.
“Đợi chút.” Sự sợ hãi làm cho não tôi nhanh chóng nảy ra cách ứng phó.
8.
“Các người tưởng Tống Nghiêm Phương nghe lời các người thật à? Ông bà cũng không nghĩ lại xem bao nhiêu năm nay bản thân đối xử với cô ta thế nào, cô ta hận các người còn không kịp, sao có thể tiếp tay giúp đỡ? Cô ta cố ý phối hợp với các người bắt tôi là vì khiến cho các người thật sự phạm tội giết người, tống hai người vào tù!”
“Nhìn thấy chiếc trâm cài trên người tôi rồi chứ? Camera đã lưu lại hết mọi việc, đợi khi vào đến bờ sẽ nhìn thấy con gái ngoan của các người dẫn cảnh sát đến đang đứng đợi đấy!”
“Bố tôi lớn tuổi rồi, làm sao cô ta có thể làm vừa ý ông ấy. Nhưng mà nếu như tôi chết rồi, cô ta giúp bố mẹ tôi bắt các người, các người đoán xem có phải bố mẹ tôi sẽ biết ơn cô ta, sau đó nhận cô ta làm con gái không? Đến lúc đó, cô ta thay thế thân phận của tôi ở cùng với thái tử gia nhà họ Tần, sau đó ngồi mát ăn bát vàng.”
“Còn các người ấy à, chỉ là bậc thang để cô ta trèo lên cao thôi!”
“Đừng nghe cô ta nói bậy, Phương Phương sẽ không làm như vậy đâu.” Bà Tống hét lên giận giữ: “Ông già, mau giết cô ta đi, đừng tin cô ta. Cô ta đang...”
“Bà câm miệng!” Tôi còn hét lớn hơn bà ta, kích động đến mức mặt đỏ bừng: “Đừng nghĩ tôi không biết bà có ý định gì! Trong căn phòng này đã không còn đường lui nữa, chỉ còn mình ông Tống.”
“Vốn dĩ chỉ là chuyện ông bà lừa gạt buôn bán người mà thôi, cảnh sát vẫn đang điều tra, nhưng nhìn bộ dạng bà sai khiến ông Tống giết người, không phải bà định vứt bỏ ông ấy xong trải qua những ngày tháng tốt đẹp cùng Tống Nghiêm Phương đó chứ?”
Ông Tống nghi ngờ nhìn chằm chằm bà Tống.
“Ông nghĩ xem, nếu như không phải như vậy thì tại sao bà ta cứ cố chấp bắt ông ra tay? Sao bà ta không làm chứ?”
Khi bố tôi và Tần Tử Sâm đuổi đến đây, hai vợ chồng nhà họ Tống còn đang quấn lấy nhau, người thì thâm tím mắt, người thì mặt mũi bầm dập.
Hai bàn tay đang bao lấy tay tôi của Tần Tử Sâm đều run rẩy.
“May, may quá, em không có chuyện gì.”
Chân tôi cũng mềm nhũn khi nhớ lại những chuyện vừa nãy.
Tôi cởi chiếc dây chuyền rẻ tiền trên cổ xuống, nắm chặt lấy nó.
“May mà chiếc dây chuyền này không bị họ nhìn trúng, mọi người mới có thể theo định vị đến đây nhanh như vậy.”
Sợi dây chuyền này là quà sinh nhật bố mua cho mẹ lúc tôi 5 tuổi.
Khi đó, mẹ tôi đang thích một mẫu dây chuyền mới ra của Cartier, ngày nào cũng ngắm ảnh chiếc dây chuyền đó, chỉ đợi đến khi mở bán sẽ đi mua.
Bố tôi cũng có lòng, cố ý nhớ kĩ kiểu dáng của chiếc dây chuyền, định mua để làm quà sinh nhật tặng mẹ tôi.
Nhưng mà không may, ông ấy đợi lâu như vậy, đến ngày mở bán vẫn bị người khác mua mất.
Trên đường về nhà, ông đi qua một cái siêu thị Hai Đồng.
Bên trong tủ kính có bày một sợi dây chuyền giống y đúc sợi dây chuyền kia.
Ông ấy phấn khích mua nó về.
Nhưng mà kết quả ông ấy nhận được chính là… một trận mắng té tát và bị đuổi ra khỏi phòng.
Ông ấy vì để giải quyết ổn thỏa chuyện này đã phải vắt óc suy nghĩ, cuối cùng nghĩ ra được một ý tưởng, đó là đặt định vị vào trong sợi dây chuyền đó.
“Vợ à, em xem chuyện này lãng mạn biết bao, em nghĩ thử xem, nếu như về sau em xảy ra chuyện gì, anh có thể đến bên em ngay lập tức!”
“Hứ, lý do này còn tệ hơn mấy cái tình tiết máu chó mà tác giả hạng ba viết ra cho đủ số từ nữa, ông cút đi cho tôi!”
Sau đó sợi dây chuyền này lưu lạc đến tay tôi.
Tôi vẫn luôn đeo nó, dùng hành động để biểu thị tôi thực sự rất thích ý tưởng này của bố.
Lúc đó mẹ mới đồng ý cho bố thêm một cơ hội, để ông ấy đi mua lại sợi dây thật đền bù.
Sau đó tôi đeo quen rồi, liền quên tháo xuống.
Không ngờ rằng, vào giờ phút này nó lại thực sự cứu tôi một mạng.
Tôi đột nhiên nghĩ ra một chuyện: “Bố, thẻ hội viên của bố tại sao lại đưa cho Tống Nghiêm Phương dùng?”
Nếu không phải ở chỗ tôi quen thuộc, tôi cũng sẽ không dễ bị trúng chiêu như vậy.
Bố tôi vì chột dạ mà nhìn ngang nhìn dọc: “Có sao, bố có biết chuyện này đâu, con gái à, lúc đó không phải con đang ở bên cạnh Tống Tử Sâm ư? Con bị trói đi ngay dưới mí mắt nó mà nó cũng không biết, nó ăn không không ngồi rồi à? Chuyện này nhất định con không được dễ dàng bỏ qua cho nó đâu, phải chỉnh đốn nó lại biết chưa!”
Đối mặt với việc bị bố tôi đẩy tại họa, Tần Tử Sâm vậy mà không bật chế độ chiến đấu như mọi lần, ngược lại thẳng thắn nhận lỗi một cách lạ thường: “Là cháu không tốt.”
“Nhìn đi nhìn đi, nó tự nhận bản thân không tốt rồi, nếu như không phải nó tạo cơ hội thì sao Tống Nghiêm Phương có thể quấn lấy nó như vậy chứ, theo như bố thấy...”
“BỐ! Bây giờ bố muốn giải thích rõ cho con, hay là về giải thích với mẹ đây?”
Tôi nghiêm mặt uy hiếp ông.
Ông ấy vội vã kéo tôi sang một bên. Nhỏ tiếng nói: “Con ngoan, cho bố chút thể diện đi mà.”
“Còn không phải tại cô ta phẫu thuật khuôn mặt cho giống mẹ con sao, từ lúc bố biết cô ta không phải con gái mình liền cảm thấy sợ phát khiếp, muốn đưa tiền cho cô ta để cô ta đi chỉnh lại về ban đầu.”
“Cô ta ra điều kiện với bố rằng cô ta muốn thẻ hội viên của bố.”
“Bố cũng không biết sẽ xảy ra chuyện lớn như thế này, nếu không bố nhất định sẽ không đưa cho cô ta đâu!”
Hai vợ chồng nhà họ Tống đều buộc phải vào tù.
Vốn dĩ đã bị tình nghi dính líu đến mua bán người trái phép, lần này lại thêm tội danh bắt cóc, ít nhất cũng phải bóc lịch 10 năm.
Tống Nghiêm Phương là đồng lõa, đáng lẽ cũng phải bị kết án.
Nhưng bà Tống vì để cứu cô ta mà nhận hết mọi tội danh, cố gắng che giấu mọi việc liên quan tới cô ta.
Để Tống Nghiêm Phương bình an vô sự mà ra ngoài.
Nhưng ngày đầu tiên cô ta ra ngoài liền bị người của bố tôi kéo đi viện thẩm mỹ, chỉnh lại khuôn mặt về dáng vẻ ban đầu.
Vậy nên lúc cô ta đến tìm tôi, tôi còn chẳng nhận ra cô ta là ai nữa.
Mãi cho đến khi tôi bị chửi như tát nước: “Vì sao cô không chết ở trên biển đi chứ?”
“Cô nên chết ở trên biển, như vậy bố mẹ sẽ nhận lại tôi, Tần Tử Sâm cũng sẽ là của tôi!”
“Tất cả mọi việc này đều không đúng, không phải như này, rõ ràng tôi đã chạm rất gần tới hạnh phúc rồi mà.”
“Tôi không quan tâm cô là thiên kim thật hay thiên kim giả, tôi mới là nhân vật chính, tất cả mọi người đều phải yêu thương bảo vệ tôi mới đúng!”
“Không đúng, chuyện này không phù hợp với lẽ thường của tiểu thuyết! Tiểu thuyết tôi xem không có viết như thế này!”
Tôi quay lại cái dáng vẻ điên loạn này của cô ta gửi cho mẹ xem.
“Mẹ thấy chưa? Xem nhiều tiểu thuyết quá sẽ biến thành như này đó, đầu óc vô cùng bất thường.”
Mẹ tôi nghiêm túc chính trực: “Mẹ đã sớm xóa sạch hết rồi, bỏ rồi bỏ rồi, giờ cái gì cũng không xem nữa.”
“Không tin con hỏi em trai con xem, gần đây có phải mẹ không còn kéo nó diễn kịch nữa không?”
“Mẹ đã trưởng thành rồi, con gái, con yên tâm đi.”
Bà nói một cách vô cùng chắc chắn.
Nhưng mà rõ ràng tôi nghe ngóng được, sở dĩ bố tôi để ý đến khuôn mặt của Tống Nghiêm Phương như vậy là do mẹ tôi nói với mọi người rằng, bố tôi thay đổi rồi, không yêu bà ấy nữa, bắt đầu ở bên ngoài tìm thế thân.
Em trai tôi như vẹt học nói, thuần thục giải thích đây gọi là văn học thế thân.
Tôi không nói nhiều, chỉ là tốt bụng tìm cho Tống Nghiêm Phương một cái bệnh viện tâm thần nổi tiếng cho cô ta ở.
Sau đó lấy tình hình hàng ngày của cô ta làm thành bản báo cáo, gửi vào phần mềm tiểu thuyết của mẹ tôi, để bà thường xuyên học tập.
Nghe nói, khi Tống Nghiêm Phương ở trong đó phát bệnh, trạng thái tâm lý vô cùng không ổn định, cô ta đi khắp nơi trong bệnh viện nói với các bệnh nhân khác: “Thế giới này không phải thế giới thực, thực ra đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết, tôi ở trong đây đóng vai một nữ phụ độc ác.”
“Tôi cũng muốn làm người tốt, nhưng mà tôi không được chọn.”
“Cô biết vì sao không,?”
“Tôi mà không làm chuyện ác thì tác giả sẽ không có gì để viết, số lượng từ mà không đủ thì cô ấy sẽ không thể nộp bản thảo được.”
“Đúng đúng đúng, chính là tác giả hạng ba ở trên mạng đó.”
Người của bệnh viện nói với tôi, khi cô ta phát bệnh thì ngay cả bản thân cũng chửi.
Nhưng có những lúc logic của cô ta vô cùng rõ ràng, không khác gì người bình thường.
Cô ta còn lên kế hoạch tìm người chuyển lời cho tôi, bảo tôi thả cô ta ra.
“Nghe tôi nói, đừng có cạnh tranh với nữ phụ, nếu không cô sẽ bị mắng, nhất định sẽ bị mắng!”
“Cô giúp tôi đi, vậy thì chúng ta sẽ là girl help girl.”
Lời nói kì lạ như vậy, tôi hoàn toàn không hiểu nổi.
Cũng không ai xem lời cô ta nói là thật.
Khi bác sĩ đi đến giường bệnh của cô ta, nhìn thấy thước đo tâm lý mà cô ta điền, liền quay đầu dặn dò y tá.
“Số 9717, tăng lượng thuốc!”
(Hoàn toàn văn)