Chương 1
Sau khi bố qua đời, mẹ tôi chi tiền nhờ vả đủ mọi mối quan hệ, cuối cùng cũng đưa được anh trai tôi đi học trên thành phố.
Nhưng kết quả, anh tôi lại chẳng chịu học hành, mê mẩn chơi game, thậm chí còn ăn cắp tiền trong nhà để đi net.
Còn tôi, dù chỉ học ở ngôi trường tiểu học bình thường nhất thôn, lại thi đạt được hạng nhất.
Mẹ nhìn tôi đầy vẻ chán ghét, hỏi: “Rõ ràng là cùng một bụng mẹ sinh ra, sao lại khác biệt lớn đến thế chứ?”
Tôi còn tưởng mẹ đang khen ngợi mình thông minh hơn anh trai, không nhịn được mà mỉm cười vui vẻ.
Nhưng mẹ đột nhiên nổi giận, cho tôi một cái tát trời giáng:
“Mày đắc ý cái gì? Anh trai mày thi không tốt, mày thấy hả hê lắm hả?”
Tôi bị đánh đến choáng váng, lỗ tai ù ù cả đi.
Lúc đó, tôi mới hiểu được, mình không được phép học giỏi hơn anh trai, nếu không sẽ bị đánh đòn.
Từ đó, tôi không dám thi được hạng nhất nữa.
Nhưng dù vậy, thành tích của anh trai vẫn không khá hơn, ngay cả vóc dáng cũng thấp bé hơn so với bạn bè cùng trang lứa nửa cái đầu.
Mẹ bèn tìm đến một bà thầy bói.
Tôi hé cửa, lén lút nghe thấy thầy bói nói với mẹ: “Cặp song sinh long phượng nhà bà là thai âm dương, số mệnh tương khắc nhau.”
“Đứa lớn là phúc tinh, đứa nhỏ là tai hoạ. Đứa nhỏ không chỉ khắc chết bố ruột mà còn lấy hết vận may của đứa lớn.”
“Càng để lâu, những ngày xui xẻo của đứa lớn cũng chưa thể hết đâu.”
Lá bùa vàng trong tay mẹ tôi lập tức rơi xuống đất.
Tôi cũng giật mình một cái.
Mẹ phát hiện ra tôi.
Bà nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt không còn đơn thuần là ghét bỏ nữa, mà còn thêm cả sự lạnh lùng và căm hận cực độ:
“Chẳng trách từ khi chồng tao chết đi, Hồng Viễn mãi không cao lên nổi, đầu óc cũng chẳng thông minh.”
“Hóa ra đều là do con nhóc chết tiệt này cướp hết vận may!”
Tôi chấn động, sợ hãi đứng co ro ở đó, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Từ nhỏ, mẹ đã luôn thiên vị anh trai.
Thịt và trứng gà đều phải dành cho anh trai ăn, tôi thì chỉ có mỗi rau dại và khoai lang.
Nhưng bố thì không như thế.
Bố sẽ mua kẹo và bánh ngọt nhỏ cho tôi, khi mẹ mắng tôi là thứ của nợ, ông ấy sẽ giải thích với mẹ, nói rằng tư tưởng đó đã sớm được loại bỏ rồi, con trai hay con gái đều như nhau, tôi và anh trai đều là bảo bối của ông ấy.
Mỗi lần như thế, mẹ đều khịt mũi khinh thường, bảo đợi ông ấy đợi già rồi sẽ biết chỉ có con trai là đáng tin.
Chỉ là sau này, bố tôi không thể chờ được đến ngày già đi.
Một căn bệnh ung thư đã bất ngờ cướp đi mạng sống của ông ấy.
Nhưng bây giờ bà thầy bói lại nói, người bố từng yêu thương và bảo vệ tôi như vậy lại bị tôi khắc chết.
Trong nỗi kinh hãi tột độ, tôi vừa tự trách vừa tủi thân, co rúm lại trong góc tường oà khóc.
Mẹ nghe thấy tiếng khóc của tôi, không hề dỗ dành tôi lấy một câu, chỉ mỉa mai hỏi ngược lại: “Mày còn mặt mũi mà khóc sao?”
Đêm hôm đó, tôi vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị đánh đòn.
Nhưng điều bất ngờ là mẹ lại gắp một miếng xương sườn vào trong bát của tôi.
Anh trai luôn nghĩ rằng mọi miếng thịt đều là của anh ta, lập tức đứng dậy muốn giành lấy.
Tôi nhanh chóng dồn hết vào trong miệng, không cho anh ta cơ hội.
Sau khi ăn xong, tôi cẩn thận nhìn mẹ, nhưng bà lại chẳng mắng tôi lời nào.
Ngày hôm sau, mẹ dẫn theo tôi từ đầu thôn ngồi xe khách một tiếng đồng hồ, đến công viên trong thành phố.
Công viên ấy rất cũ kỹ, chỉ có một cái xích đu.
Trước đây mỗi lần đi chơi, anh trai luôn là người ngồi trên xích đu, còn tôi chỉ được đứng ở phía sau đẩy phụ.
Nhưng ngày hôm đó, mẹ lại đặc biệt kiên nhẫn.
Bà đẩy tôi chơi rất lâu, lâu đến mức trời chợp tối, mọi người cũng đã rời đi hết thì mới chậm rãi dừng lại.
Bà đứng dưới ánh trăng, nói với tôi:
“Tiểu Mai, con ở lại đây chờ nhé, mẹ đi siêu thị mua một ít đồ ăn vặt cho con và anh trai, lát nữa sẽ quay lại đón con.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, cố gắng lấy lòng mẹ.
Kết quả, tôi đã chờ suốt cả đêm.
Mẹ không quay lại tìm tôi.
Chuyến xe trở về thôn cũng đã dừng.
Trên người tôi chẳng có lấy một xu dính túi.
Đêm cuối thu lạnh lẽo đến buốt giá.
Khi đang co ro thân mình trong bụi cỏ run rẩy lên từng cơn, rốt cuộc tôi cũng hiểu ra, mẹ đã bỏ rơi tôi rồi.
2.
Ngày hôm sau.
Thím gõ cửa nhà mẹ tôi:
“Trình Tình, chị làm cái gì vậy? Chị đưa Tiểu Mai lên thành phố rồi bỏ con bé lại ở trong công viên suốt cả đêm. Chị không biết bây giờ bọn buôn người hoành hành thế nào à?”
“Cho dù con bé không bị bọn buôn người bắt đi, nhưng đứa trẻ này còn nhỏ như vậy, trời thì lạnh, chị muốn để con bé chết rét sao?”
Cửa vừa mở, thím lập tức mắng xối xả.
Tôi nắm chặt tay thím, cả người không nhịn được mà run lẩy bẩy vì chịu lạnh suốt cả đêm.
Nếu như không phải sáng sớm thím đi làm ngang qua công viên, nhìn thấy tôi nằm co ro trong bụi cỏ chịu rét, có lẽ tôi đã bị bọn buôn người bắt đi thật rồi.
Mẹ tôi bị mắng đến sững sờ, nhưng khi nhìn thấy tôi trốn sau lưng thím, bà ta vẫn chột dạ, không dám nhìn tôi lấy một lần.
Bà ta kéo thím lại, nói nhỏ điều gì đó, đầy vẻ bí mật.
Thím nghe xong, tức giận quát lớn:
“Chỉ vì mấy câu nói nhảm nhí lừa gạt của bà thầy bói từ đâu ra mà dám bỏ rơi chính con gái ruột của mình sao? Đầu chị bị lừa đá rồi à?”
Mẹ tôi vẫn còn biện minh:
“Em dâu, nếu không phải vì con bé này, làm sao bố bọn trẻ lại đột ngột qua đời? Làm sao Hồng Viễn tự nhiên không cao lên được, học hành cũng chẳng ra gì?”
“Đều tại mệnh con bé quá cứng! Khắc chết bố bọn trẻ, còn đè nén vận may của Hồng Viễn!”
“Thím thích nói gì thì nói, dù sao từ bây giờ trở đi, tôi chỉ có một đứa con là Hồng Viễn!”
Mẹ tôi vừa mắng vừa nhanh chóng lùi vào trong nhà, khóa chặt cửa lại.
Chỉ còn tôi đứng ở bên ngoài, tay nắm chặt lấy góc áo thím, ngơ ngác không biết phải làm gì.
Thím không thể tin nổi, tiếp tục đập cửa.
Từ bên trong nhà, giọng mẹ tôi vọng ra:
“Hay là thế này, chẳng phải thím và Châu Quân không sinh được con sao? Đưa Tiểu Mai về nuôi đi.”
“Mặc dù con bé không bằng Hồng Viễn nhà tôi, nhưng sau này hai người già đi, ít nhất con bé cũng có thể lo ma chay cho hai người!”
“Chị nói linh tinh cái gì vậy?”
Thím nhìn chằm chằm vào cánh cửa, như thể muốn nhìn thủng nó.
Nhưng mẹ tôi dù có thuyết phục thế nào cũng không chịu mở cửa.
Cuối cùng, thím thở dài, nhìn tôi rồi nói với giọng điệu bất lực.
“Tiểu Mai, con về nhà với thím trước đi.”
3.
Tôi ở nhà thím vài ngày.
Trong thời gian đó, thím và chú đã nhiều lần thử đưa tôi về lại nhà mẹ.
Kết quả, lần nào cũng bị mẹ tôi mắng chửi không thương tiếc đuổi đi.
Sau đó, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa chú thím.
Chú có vẻ mềm lòng, nói muốn nhận nuôi tôi.
Thím trách móc vài câu, đại ý là điều kiện gia đình không tốt, nhận nuôi một đứa con gái như tôi thì có thể giúp ích được gì.
Tôi rất muốn chạy ra nói với thím: Con có thể làm việc, ăn cũng rất ít, chỉ cần cho con một phần cơm ăn, con sẽ dọn dẹp sạch sẽ hết quần áo và bát đĩa trong nhà.
Nhưng tôi không dám bước ra ngoài, tôi sợ họ biết mình đang nghe lén.
Trong sự lo lắng và bồn chồn, tôi chậm rãi ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau thức dậy, thím nhìn tôi rất chân thành, nói với tôi:
“Từ hôm nay trở đi, con không còn tên là Chu Tiểu Mai nữa, đổi thành Chu An An.”
“Sau này con trưởng thành rồi, phải báo đáp thím, biết chưa?”
Thím quyết định giữ tôi lại.
Tôi gật đầu thật mạnh, chỉ sợ thím sẽ đổi ý.
Hôm sau, thím đi tìm mẹ tôi, lấy hộ khẩu của tôi về.
Mẹ tôi giống như đuổi được ôn thần, không chần chừ, tống khứ tôi ra khỏi nhà.
Bà ta còn nhấn mạnh nhiều lần rằng nếu sau này tôi khắc chết hết cả nhà chú thím cũng không liên quan gì đến bà ta, đừng mong trả tôi lại.
Thím tức giận đến mức đứng trước cửa văn phòng hành chính mắng mẹ tôi một lúc lâu.
Lúc chia tay, mẹ tôi còn vui vẻ nói rằng, cuối cùng cũng tống cổ được tôi đi, chẳng còn ai đè nén vận may của con trai bà ta nữa.
Nhưng tôi lại đột nhiên nhớ ra, bà thầy bói đã nói rằng, trong cặp song sinh âm dương, đứa lớn là phúc tinh, còn đứa nhỏ là tai hoạ.
Mà mẹ tôi không biết rằng...
Trước khi qua đời, bố tôi nằm yếu ớt trên giường bệnh, đã từng kể cho tôi một bí mật.
Ông ấy nói, ông biết mẹ tôi trọng nam khinh nữ.
Ông ấy sợ mẹ sẽ làm hư con trai.
Vậy nên, ông đã lén đổi giờ sinh của tôi và Chu Hồng Viễn.
Ông ấy để Chu Hồng Viễn làm anh trai, chăm sóc em gái, để anh ta có trách nhiệm hơn.
Vì vậy, thực ra, người sinh muộn hơn không phải là tôi.
Tôi mới là phúc tinh vận may bị đè nén.
4.
Chú giúp tôi chuyển trường.
Tôi cũng đến học ở trường trong thành phố, thậm chí còn học cùng lớp với Chu Hồng Viễn.
Khi còn ở với mẹ, tôi luôn phải luôn giả vờ biểu hiện kém hơn anh trai, như thế mẹ mới vui vẻ.
Vậy nên trong lần kiểm tra đầu tiên sau khi chuyển trường, tôi vẫn theo thói quen, cố tình làm sai tất cả các câu hỏi.
Kết quả, tôi xếp hạng chót.
Anh trai tôi xếp thứ hai từ dưới lên.
Chu Hồng Viễn có người "đỡ" phía dưới, liền tỏ ra đắc ý, lớn tiếng mắng tôi trong lớp:
“Đồ ngu, một câu cũng không làm được, mất mặt chết đi được, chẳng trách mẹ tao không cần mày!”
Tôi thực sự không hiểu cậu ta có gì để tự hào, bởi vì cậu ta cũng chỉ làm đúng được hai câu mà thôi.
Hơn nữa, Chu Hồng Viễn hoàn toàn không biết rằng, để làm bài thấp hơn cậu ta, tôi đã phải cẩn thận tránh tất cả các đáp án đúng, việc này còn khó hơn cả đạt điểm cao nhất.
Khi bạn học biết tôi là em gái của Chu Hồng Viễn, bọn họ cười rộ lên, chế nhạo cả nhà chúng tôi toàn là đồ ngốc.
Khi thím biết chuyện, tức giận không chịu nổi.
Thím lao đến trường, ở ngay trước mặt giáo viên và bạn học, tuyên bố rằng tôi và Chu Hồng Viễn đã không còn là người một nhà nữa.
Sau khi về đến nhà, thím lại nghiêm túc cảnh cáo tôi:
“Chu An An, thím nhớ trước kia con từng đứng nhất lớp, sao bây giờ lại sa sút như thế này?”
“Con phải học hành chăm chỉ, sau này nhất định phải có tương lai sáng lạn!”
“Nếu không, thím sẽ trả con lại cho mẹ ruột của con!”
Tôi biết thím nói năng chua ngoa, nhưng thật ra lòng dạ lại mềm như đậu hũ.