Chương 3
“Mấy trăm vạn? Con nghĩ gì thế? Chẳng lẽ đó là tàu vũ trụ sao? Làm gì có nhà nào mà đắt đến vậy?”
Tôi tiếp tục khuyên nhủ:
“Nhưng bây giờ các khu chung cư mới đẹp lắm, nhà của Vương Tiểu Lợi còn có cả thang máy nữa.”
“Thím ơi, dù sao tiền để trong túi cũng không tự tăng lên được, không bằng mình mua một căn nhà, đánh cược một lần đi!”
Chú thím không trả lời tôi ngay lúc đó, nhưng buổi tối, tôi lại nhìn thấy họ đang cầm một tờ rơi quảng cáo, xem về các khu chung cư mới.
Một ngày nọ sau giờ tan học, thím bí mật dẫn tôi đến một chỗ xa lạ.
Bước vào thang máy, chúng tôi đi lên tầng 6.
“An An, sau này đây sẽ là nhà mới của chúng ta.”
Vì huyện thành này nhỏ nên tin tức thường không được cập nhật sớm.
Khi nhà có thang máy vừa mới xuất hiện, hầu như không có mấy người dám ở.
Mọi người thà chen chúc trong các khu nhà cũ, cũng không muốn bỏ ra mấy vạn tệ để mạo hiểm mua nhà chung cư.
Nhưng thím tôi đã từng đến Thâm Quyến, thấy được hình dáng của những thành phố lớn.
Vì vậy, khi thím tận mắt nhìn thấy những căn hộ mới đẹp đẽ như vậy, giá lại rẻ hơn nhiều so với Thâm Quyến, mặc dù đau lòng vì số tiền bỏ ra, nhưng thím vẫn cắn răng mua.
Thím đã dùng gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm trong nhà, thậm chí không nhập thêm điện thoại di động đen trắng để bán nữa.
Mẹ tôi thấy thím đóng cửa tiệm, tưởng rằng thím đã hết sạch tiền, lại bắt đầu cười nhạo:
“Tôi đã nói rồi mà, con người không nên quá phô trương. Còn đòi mua nhà có thang máy gì chứ, thật nực cười. Bây giờ thì hay rồi, đến cơm cũng chẳng có mà ăn.”
“Con bé lỗ vốn kia, còn đổi tên nữa à, gọi là… An An gì đó? Con bé tên là Tiểu Mai! Chính là một đứa mang vận xui! Mọi người nhìn đi, vất vả lắm mới kiếm được chút tiền chẳng phải cũng bị vận xui của con bé làm cho tiêu tán hết rồi sao.”
“Ôi, từ lúc Chu Tiểu Mai rời đi, Hồng Viễn nhà tôi bắt đầu cao lớn hẳn lên!”
“Thành tích gì đó sớm muộn sẽ có thôi! Ngược lại là chú thím, bây giờ Tiểu Mai là người nhà hai người, sau này đừng nghĩ đến chuyện không có cơm ăn rồi trả lại cho tôi! Tôi không cần nó đâu!”
Mẹ tôi nói xong câu đó liền nắm tay Chu Hồng Viễn đi mất.
Chú thím bị bà ta chọc cho tức giận đến không nói nên lời.
Nhưng không thể phủ nhận, khoảng thời gian này Chu Hồng Viễn quả thật lớn lên trông thấy.
Chỉ có điều… cậu ta không lớn theo chiều dọc, mà là theo chiều ngang.
Nhìn từ xa, trông như mẹ tôi đang dắt theo một quả bí xanh khổng lồ vậy.
8.
Tối hôm đó, chú thím trở về nhà, lại bắt đầu bàn bạc:
“Chúng ta không thể cứ ở nhà mãi như thế này được, phải kiếm tiền thôi.”
“Đúng vậy, chúng ta vẫn còn trẻ, mặc dù bây giờ có chút tiền nhưng ai biết tương lai tình hình sẽ thế nào chứ."
Chú thím đối lại mặt với một vấn đề mới, đó là: Làm thế nào để kiếm tiền.
Tôi bước đến trước mặt hai người:
“Chú, thím, chúng ta chuyển sang bán điện thoại thông minh đi. Mẫu này giống điện thoại di động đen trắng nhưng cao cấp hơn nhiều.”
“Nghe nói còn có thể chụp ảnh, nghe nhạc được nữa!”
“Bố của Vương Tiểu Lợi có một cái điện thoại, lần trước con đến nhà cậu ấy chơi đã nhìn thấy. Con nghĩ bán thứ đó chắc chắn sẽ kiếm được tiền.”
Sau lần kiếm bộn tiền trước đó, bây giờ chú thím đều vô cùng nghiêm túc lắng nghe các gợi ý của tôi.
Rất nhanh, thím đi một chuyến đến Thượng Hải, bắt đầu thử làm đại lý bán điện thoại thông minh.
Khi trở về, thím chính thức trở thành đại lý điện thoại thông minh đầu tiên trong thành phố nhỏ của chúng tôi.
Kết quả, chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, thím đã kiếm được gần năm mươi vạn!
Thu nhập còn gấp nhiều lần so với khi bán điện thoại di động đen trắng trước đây!
Những người họ hàng xưa nay vốn không bao giờ qua lại, chẳng biết từ đâu xuất hiện, đột nhiên mang đủ loại quà cáp đến nhà chúng tôi.
Hôm nay là anh họ đời thứ hai xa lắc xa lơ, ngày mai lại là ông chú họ từ quê, chú thím đột nhiên trở thành một miếng bánh ngon mà ai cũng nhắm đến. Nhưng mục đích của bọn họ thật ra chỉ có một, là tiền.
Thím đuổi hết tất cả họ hàng này ra ngoài.
Ngày nào thím cũng vui đến mức cười không khép được miệng, còn nói thêm:
“Toàn bộ số tiền này đều là An An giúp thím kiếm được! Sau này tất cả đều sẽ để lại cho An An!”
Chú cũng gật đầu đồng ý, bảo tôi chính là con mèo thần tài của cả nhà.
Đồng thời, tôi cũng trở thành con nhà người ta mà bạn bè cùng lớp ghen tỵ nhất.
Nhưng vào một ngày sau khi tan học, tôi đang đeo cặp sách đi đến lớp học thêm, đột nhiên cảm thấy sau lưng có người đang theo dõi mình.
Nghe tiếng bước chân, có lẽ là một người đàn ông.
Tôi không dám quay đầu lại, chỉ có thể bước đi càng lúc càng nhanh!
Nhưng tôi càng nhanh, người phía sau cũng lập tức tăng tốc.
Tôi bắt đầu chạy từng bước lớn.
Kết quả tôi chỉ vừa chạy, người phía sau cũng bắt đầu chạy theo.
“An An, chạy nhanh như vậy làm gì thế?”
Khi sắp đến cửa nhà, chú vừa vặn bước ra, tôi loạng choạng một chút, đâm sầm vào người chú.
“Chú... chú ơi! Phía sau có người đi theo con!"”
Tôi căng thẳng đến mức nói chuyện có chút lắp bắp.
Chú nhíu mày nhìn ra phía sau lưng tôi, giọng nói cất cao lên:
“Hồng Viễn?”
Chu Hồng Viễn bước vào nhà chúng tôi.
Cậu ta ôm một cái bát, ăn ngấu nghiến đến mức miệng đầy dầu mỡ.
Đây đã là bát thứ hai rồi.
Chú thím ngồi đối diện, liếc mắt nhìn nhau.
“Hồng Viễn, mẹ cháu đâu?” Chú hỏi.
Chu Hồng Viễn vẫn đang liếm bát canh thịt.
“Mẹ cháu bảo mẹ đi Thâm Quyến làm ăn lớn, chờ mẹ kiếm được nhiều tiền sẽ quay lại đón cháu.”
“Thế tại sao cháu lại đi theo An An?”
“An An nào? À, chú nói Chu Tiểu Mai chứ gì.”
“Mẹ cháu bảo, nếu mẹ chưa quay lại thì cháu cứ đi theo Chu Tiểu Mai. Con bé đi đâu thì cháu đi đó, như thế cháu sẽ không chết đói.”
“Trời đất, làm mẹ kiểu gì vậy chứ?”
Thím không nhịn được, mắng một câu:
“Hừ! Bà ta đang muốn bám vào chúng ta đây mà, đến con trai mình cũng không cần nữa!”
9.
Chu Hồng Viễn cũng là người không biết suy nghĩ, hoàn toàn không quan tâm người ta có đang mắng mẹ ruột mình hay không, trong mắt của cậu ta chỉ có chân giò heo và bát canh thịt trước mặt.
Không thể không nói, kể từ khi tôi và cậu ta tách ra, cậu ta đúng là đã béo lên, chỉ là càng ngày càng trông giống một khối lập phương.
Trước đây tôi gầy gò, lúc nào cũng làm việc trong thôn, còn hơi đen đúa.
Bây giờ, rời khỏi được ngôi nhà đó, tôi đã trắng lên, xinh đẹp hơn, mặt mũi cũng tròn trịa hơn trước kia, không còn dáng vẻ nghèo khó của “Chu Tiểu Mai” nữa.
Cộng thêm việc kinh doanh của gia đình càng ngày càng tốt, tôi cũng có chút cảm giác của một cô tiểu thư nhà giàu.
Còn Chu Hồng Viễn thì ngược lại, người ngợm hiện tại thì béo ú, mặt mũi phì nộn, đi vài bước thôi cũng thở hổn hển.
“Thím, thêm một bát nữa!” Chu Hồng Viễn không tim không phổi cầm bát đưa cho thím.
Chú thím đã gọi cho mẹ tôi rất nhiều cuộc điện thoại, nhưng bà ta đều không bắt máy, xem ra đã quyết tâm muốn nhét luôn Chu Hồng Viễn vào nhà chúng tôi rồi.
Chú đành bất lực, chỉ có thể giữ Chu Hồng Viễn ở lại.
“Oa, đây là thang máy à?”
Chu Hồng Viễn ôm cặp sách của mình, đứng trong thang máy ngó trước ngó sau, còn thỉnh thoảng lại sờ vào mấy nút bấm kia một chút.
“Chậc, đừng có sờ lung tung.” Thím đập vào tay Chu Hồng Viễn một cái.
Chu Hồng Viễn không để ý, vì vài giây nữa, khi vào đến nhà, sự chú ý của cậu ta đã chuyển sang thứ khác.
“Trời ơi! Ghế sofa lớn quá!”
“Oa, từ đây còn có thể nhìn thấy trường học của bọn cháu, kia chính là sân trường kìa!”
“Hoa khôi của lớp bọn cháu, Ngô Hiểu Phương cũng ở đây đấy!”
...
Chu Hồng Viễn một mình lảm nhảm không ngừng, cũng không thèm để ý đến việc hiện tại chẳng có ai để ý đến cậu ta.
Tối hôm đó, thím dọn dẹp phòng ngủ dành cho khách để Chu Hồng Viễn ở.
Phòng ngủ không lớn lắm, ngoài một cái giường nhỏ cũng chỉ có thêm một cái bàn cỡ vừa, đến tủ quần áo cũng chẳng có.
Chu Hồng Viễn lập tức phản đối:
“Tại sao phòng của Chu Tiểu Mai lại lớn như vậy, cháu muốn ở phòng của Chu Tiểu Mai!”
Vừa về đến nhà, Chu Hồng Viễn đã khám phá hết mọi ngóc ngách trong nhà chúng tôi.
Căn phòng của tôi không chỉ lớn, mà còn có một nhà vệ sinh riêng, tiêu chuẩn như một phòng ngủ chính.
Đây là thím cố tình sắp xếp khi sửa sang nhà, thím nói tôi sắp đến tuổi dậy thì, có nhà vệ sinh riêng sau này sẽ không phiền phức.
Ngoài nhà vệ sinh, thím còn lắp cho tôi một tủ quần áo lớn và một bộ máy tính, đặt trong phòng trông vô cùng hoành tráng.
Lúc Chu Hồng Viễn nhìn thấy phòng tôi thì hai mắt sáng rực lên.
“Cháu muốn ở phòng lớn, không muốn ở cái phòng bé tí xíu này!”
Chu Hồng Viễn bắt đầu mè nheo ăn vạ.
Thím đã hết kiên nhẫn: “Nhà này là của An An, đây cũng là phòng của An An, nếu cháu muốn ở thì chỉ có thể ở phòng ngủ dành cho khách thôi!”
“Vì sao chứ? Mẹ cháu đã nói rồi, sau này tất cả những thứ này đều là của cháu!”
Chu Hồng Viễn hét lớn một tiếng rồi định lao vào trong phòng tôi, nhưng lại bị chú nhanh tay lẹ mắt kéo lại.
“Cứu, cứu với!” Chu Hồng Viễn bắt đầu hét ầm lên.
đấy
“Im ngay!” Chú hét lên: “Nếu còn ồn ào nữa, chú sẽ đưa cháu về nhà mình đấy!”
Mẹ tôi không có nhà, bình thường Chu Hồng Viễn đều bị mẹ tôi hầu hạ thành quen, bây giờ nếu để cậu ta về nhà, ngay cả ăn uống cũng trở thành vấn đề lớn.
Chu Hồng Viễn vẫn phân biệt được tốt xấu, ngay lập tức im lặng.
Nhưng khi chú thím quay trở về phòng, tôi vẫn chú ý đến ánh mắt của cậu ta.
Một ánh mắt đầy thù hận, giống như tôi đã cướp đi thứ quý giá nhất của Chu Hồng Viễn, ánh mắt đáng sợ như thể muốn lao tới giết tôi ngay giây tiếp theo.
10.
Mẹ tôi thật sự cứ thế mà bỏ Chu Hồng Viễn lại.
Suốt nửa năm, bà ta không gọi một cuộc điện thoại nào, nói gì đến gửi thư thăm hỏi.
Trong nửa năm này, nhà máy của chú đã đóng cửa.
Chú lại mở một cửa hàng điện tử, bán vài linh kiện điện thoại và phụ kiện máy tính.
Chú thím cùng nhau làm việc chăm chỉ, có được rất nhiều khách hàng lớn, lại thêm việc kinh doanh khá thuận lợi, tiền kiếm được ngày càng nhiều.
Ngay khi chúng tôi bắt đầu nghi ngờ mẹ tôi có phải đã đi lấy chồng khác ở Thâm Quyến, bỏ luôn cậu con trai bảo bối Chu Hồng Viễn này hay không thì... bà ta xuất hiện.
“Chu Quân, em dâu, hai người giúp tôi với!”