Chương 4
Vừa nhìn thấy chú, mẹ tôi lập tức quỳ sụp xuống.
Xung quanh còn có một số khách hàng đang mua hàng, ánh mắt của họ đều chuyển sang nhìn chúng tôi.
Nhưng mẹ tôi hoàn toàn không hề bận tâm, vẫn cứ quỳ trên nền đất mà khóc lóc ầm ĩ:
“Cứu tôi với, nếu các người không cứu tôi, tôi sẽ bị đánh chết đấy!”
Chú kéo bà ta đứng dậy, vì không để bà ta làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh trong cửa hàng, vội vàng dặn dò nhân viên vài câu rồi nhanh chóng dẫn mẹ tôi về nhà.
Hóa ra, bà ta đã đi vay tiền nặng lãi.
Lần đột nhiên bỏ đi trước kia, vậy mà thật sự là đi làm ăn.
Bà ta thấy thím kiếm được nhiều tiền từ việc kinh doanh điện thoại di động đen trắng, mặc dù ngoài miệng thường hay châm chọc khiêu khích, nhưng sau lưng lại âm thầm tìm hiểu.
Ban đầu ở Thâm Quyến, mẹ tôi quả thực đã kiếm được chút tiền lời, thậm chí còn nhiều hơn so với những gì thím từng kiếm được trước đây.
Khi bà ta nghe nói thím không làm công việc đó nữa, còn âm thầm chửi thím là đồ không có đầu óc rất lâu.
Bà ta có tham vọng lớn, thậm chí muốn trở thành đại lý điện thoại di động đen trắng của toàn tỉnh chúng tôi.
Nhưng nguồn tiền vốn linh động trong tay bà ta không nhiều, chỉ có vài vạn.
Mấy nhà phân phối trung gian không đời nào lãng phí thời gian với những vụ làm ăn nhỏ lẻ như vậy.
Vì vậy, để kiếm được nhiều tiền, bà ta đã cầm cố ngôi nhà mà bố tôi để lại.
Và nghĩ rằng muộn nhất là nửa năm sẽ thu lại được vốn, nhưng không ngờ, thị trường viễn thông thay đổi quá nhanh.
Điện thoại thoại di động đen trắng chỉ trong vòng một đêm đã sụp đổ.
Bà ta muốn bắt lấy cơ hội cuối cùng, nhưng lại chỉ ăn đầy miệng khói bụi.
Lúc này, Trình Tình ngồi trên sofa nhà chú thím, nước mắt nước mũi giàn dụa:
“Ngôi nhà đó là của anh cả các người để lại cho tôi, không thể để mất được!”
Chú và thím nhìn bà ta, biểu cảm của hai người đều kỳ lạ.
Chú lên tiếng trước:
“Trình Tình à, bọn em đã chia nhà xong từ lâu rồi…”
Lời còn chưa nói xong, mẹ tôi đã ngắt ngang:
“Dù có chia nhà thì vẫn còn chung máu mủ ruột rà, sao các người có thể không quan tâm đến tôi được chứ?”
“Chẳng lẽ chú muốn nhìn thấy tôi và Hồng Viễn lưu lạc ở ngoài đường sao? Các người không thể tuyệt tình như vậy được!”
Mẹ tôi vừa nói vừa khóc toáng lên.
“Đủ rồi!”
Thím không kiềm chế được nữa, cuối cùng cũng lên tiếng:
“Trình Tình, chị đúng là một người ngu ngốc!”
“Với cái đầu óc úng nước của chị mà cũng đòi kiếm tiền à? Đúng là nằm mơ!”
“Ngày trước chẳng phải chính chị nói, sau khi chia nhà thì chúng ta là người xa lạ sao?”
“Chị giỏi lắm, nhét hết đứa con này đến đứa con khác sang nhà chúng tôi, bây giờ còn muốn đòi tiền nữa à?”
“Con người không thể có lòng tham không đáy như vậy! Chị có chút tự trọng đi!”
Mẹ tôi bị thím nói đến cứng họng không trả lời được, chỉ có thể nhìn về phía chú với ánh mắt bất lực.
“Ôi.” Chú thở dài: “Trình Tình, chuyện khoảng thời gian này chị tự ý bỏ Hồng Viễn ở nhà chúng tôi, chúng tôi không so đo nữa, chị trở về đi.”
“Em chồng!”
Trình Tình không ngờ chú cũng tuyệt tình như vậy.
Đột nhiên, bà ta nhìn thấy tôi vẫn ngồi im lặng bên cạnh từ nãy tới giờ, một giây sau, ánh mắt lại sáng rực lên.
“Tiểu Mai!”
Bà ta vội vàng xông tới kéo tay tôi.
“Tiểu Mai, con giúp mẹ đi, con nói giúp mẹ một tiếng với chú thím của con, bảo bọn họ giúp đỡ mẹ, mẹ làm tất cả cũng là vì các con mà!"
Cánh tay tôi bị bà ta kéo đến đau nhức, suýt chút nữa tôi đã theo lực kéo mà va vào bàn trà.
“An An, cẩn thận!”
May mắn, thím đã kịp thời đỡ lấy tôi.
Lúc này, ngay cả chú, người bình thường vẫn luôn hiền lành, cũng không kiềm chế được nữa:
“Trình Tình, nếu chị muốn phát điên thì đi ra ngoài mà phát điên, đừng làm tổn thương đến con bé!”
Mẹ tôi như đột nhiên được tiếp thêm sức mạnh.
“Đây là con gái của tôi, nó giúp đỡ mẹ mình thì sao chứ?”
11.
Chú thím tôi coi như đã hoàn toàn bị mẹ tôi bám lấy dai dẳng.
Bà ta đe dọa chú thím, nếu như không đưa tiền thì sẽ mang tôi đi, thậm chí còn bán tôi về tay đám người cho vay nặng lãi kia.
“Em chồng, em dâu, nói thế nào thì chúng ta vẫn là người một nhà, cần gì phải tuyệt tình như vậy? Nếu tôi xảy ra chuyện, các người cũng không được lợi gì.”
Thím siết chặt tay tôi không buông:
“Trình Tình, chị không biết xấu hổ sao?”
“Ngày xưa, khi chị biết tôi không thể sinh con, chị đã bắt phải chia nhà.”
“Trước mặt bố mẹ, chị khóc lóc ầm ĩ làm ra vẻ đáng thương, nói rằng nhà cửa và tiền nhất định phải để lại cho Hồng Viễn của chị cưới vợ, sau đó thì sao? Không phải chị chỉ trong vòng hai ba năm đã đem cả căn nhà đi thế chấp hết sạch sành sanh sao?
“Lúc trước chị nói con gái là sao chổi, cướp hết vận may của con trai chị, nhất quyết ném con gái cho tôi nuôi! Tôi thương đứa con gái này, đổi tên cho con bé, để con bé ở với chúng tôi, thậm chí cả hộ khẩu cũng chuyển qua nhà tôi! Bây giờ chị lại muốn đưa con bé về bán sao? Tôi nói cho chị biết, không có cửa đâu!”
Sắc mặt mẹ tôi càng lúc càng khó coi, đen sì giống rãnh nước thối trước cổng nhà bà nội.
Nhưng bà ta không phải là người bị mắng thì có thể tỉnh ngộ.
“Tôi đúng là không nuôi nó mấy năm, nhưng dù sao nó vẫn là do tôi sinh ra, không có tôi thì nó chui ra từ chỗ nào? Sau này nó phải chăm sóc tôi!”
Thím bị bà ta chọc cho tức giận đến nói lắp bắp “Chị... chị...” rất lâu vẫn không nói ra được một câu trọn vẹn.
Thím thật sự không ngờ trên đời lại có người vô liêm sỉ đến vậy.
Lúc này, cửa chợt bật mở, Chu Hồng Viễn đã đi chơi về.
“Mẹ?”
“Hồng Viễn!”
Cuối cùng mẹ tôi cũng nhìn thấy con trai mình, ngay lập tức chuyển sự chú ý sang cậu ta.
“Hồng Viễn, mẹ đến đón con về nhà đây!”
Mẹ tôi ôm chầm Chu Hồng Viễn vào lòng, kiểm tra khắp người trên dưới một lượt, xác nhận xong rằng suốt nửa năm qua, Hồng Viễn không những không gầy đi mà còn béo lên.
“Hồng Viễn à, lần này mẹ sẽ không bỏ con nữa, con yên tâm, chúng ta sẽ đưa em gái con cùng về nhà! Sau đó bán con bé đi, lấy tiền trả nợ cho mẹ, cũng sẽ có tiền cho con cưới vợ!”
Thím tức giận đến mức cả người run rẩy.
Tôi thì trái ngược.
Nhìn thấy mẹ khóc lóc om sòm lâu như vậy, tâm trạng tôi lại càng lúc càng bình tĩnh.
Tôi bất chợt lạnh lùng nở nụ cười, hỏi bà ta:
“Bà Trình, bà thật sự nghĩ rằng bà có thể đưa tôi đi được sao?”
Nghe tôi nói vậy, bà ta lập tức ngớ người ra một lúc.
Ngay sau đó, lại trừng mắt nhìn tôi:
“Con nhãi ranh! Mày gọi tao là gì? Bà Trình? Tao là mẹ của mày đấy!”
Bà ta vừa mắng vừa định đưa tay ra định véo miệng tôi.
Tôi lại càng khinh hơn:
“Mẹ tôi? Khi tôi mới bảy tuổi, bà đã ký thỏa thuận để thím nhận tôi làm con nuôi, tôi đã chuyển hộ khẩu đi rồi, cũng chấm dứt quan hệ với bà từ lâu.”
“Nếu như bà cưỡng ép mang tôi đi, thím có thể báo cảnh sát, bà sẽ ngay lập tức trở thành tội phạm bắt cóc tống tiền.”
“Đe dọa tống tiền ba mươi vạn bị coi là số tiền đặc biệt lớn, căn cứ theo quy định của luật hình sự, bà sẽ bị phạt tù có thời hạn từ mười năm trở lên và phải nộp tiền phạt.”
“Nếu như bà cứ ngang ngược ở lại đây không chịu đi thì chính là xâm nhập gia cư bất hợp pháp, xâm phạm tài sản của người khác, vẫn sẽ ngồi tù như thường.”
Nói xong, tôi ung dung ngồi xuống ghế sofa, tự rót cho mình một ly cà phê. Sau đó, từ từ mở to mắt, nhìn bà ta bằng ánh mắt chế nhạo, cười khẩy nói:
“Thế nào? Đưa tôi đi sao? Bây giờ tôi lại rất sẵn lòng đi với bà, chỉ xem bà có dám không.”
Trong lúc nhất thời, cả căn phòng lặng ngắt như tờ.
Sắc mặt Trình Tình trắng bệch, môi bà ta mấp máy hồi lâu, mãi mới mới mạnh miệng phun ra một câu:
“Con nhãi thối tha, mày dám đe dọa tao? Tao không tin bọn họ dám báo cảnh sát!"
Tôi cười nhạt một tiếng:
“Chú thím có thể miệng cứng nhưng lòng mềm, đúng là chưa chắc họ sẽ báo cảnh sát thật.”
“Nhưng tôi thì khác, tôi dám.”
“Ngay từ khi bà nói muốn bán tôi để gán nợ cho đám người cho vay nặng lãi đó, tôi đã báo cảnh sát rồi.”
Tôi vừa dứt lời.
Bên ngoài thật sự vang lên tiếng gõ cửa.
Một giọng nói nghiêm nghị, đầy uy lực vang lên:
“Cảnh sát đây, mau mở cửa!”
12.
Cảnh sát đến, Trình Tình hoàn toàn đứng chết trân tại chỗ.
Có lẽ bà ta chưa bao giờ nghĩ rằng, tôi, đứa con luôn ngoan ngoãn nghe lời trước đây, lại có thể đột ngột thoát khỏi sự kiểm soát của bà ta, còn dám báo cảnh sát bắt bà ta lại.
“Con ranh hư hỏng! Mày thật sự dám báo cảnh sát bắt tao sao? Tao đúng là đã sinh ra một đứa vong ơn bội nghĩa mà!”
Bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán hận trước nay chưa từng có, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cả tôi.
Tôi chế giễu hỏi ngược lại:
“Không thì sao chứ? Chẳng lẽ tôi phải đợi bà bắt tôi đi, rồi bán tôi cho đám người cho vay nặng lãi kia à?”
“Bà Trình, bán tôi một lần vẫn chưa đủ, bà còn muốn bán tôi thêm bao nhiêu lần nữa?”
“Tôi đã cho bà cơ hội, nhưng bà không biết hối cải.”
Đây cũng không phải là lần đầu tiên tôi muốn báo cảnh sát.
Năm đó, bà ta vì Chu Hồng Viễn mà đánh tôi bầm dập khắp người, còn bắt tôi phải nằm co ro trong nhà bếp suốt một đêm, lúc đó, tôi đã muốn báo cảnh sát rồi.
Khi tôi mới bảy tuổi, bà ta lừa tôi vào thành phố rồi vứt bỏ tôi lại trong công viên, tôi cũng đã nghĩ đến việc báo cảnh sát.
Khi thím cứu tôi, đưa tôi về, nhưng bà ta lại sống chết không chịu nhận tôi, tôi cũng đã nghĩ đến việc báo cảnh sát.
Tôi muốn nói cho bà ta biết, bà đã phạm tội, tội bỏ rơi con cái.
Nhưng mỗi lần ý nghĩ đó xuất hiện, tôi lại nhớ đến những lần bà ta từng ôm tôi, hôn tôi, nắm tay tôi.
Những lần mềm lòng ấy cứ chồng chất, chần chừ mãi đến hôm nay, cuối cùng cũng không thể chịu đựng thêm được nữa.
Trình Tình tức giận, còn muốn tiếp tục mắng chửi.
Nhưng cảnh sát không chiều theo ý bà ta.
Gần đây đang có đợt truy quét trừng trị những người cho vay nặng lãi, bọn họ lập tức bắt lấy mẹ tôi, định đưa bà ta về đồn để thẩm vấn.
Mẹ tôi là một kẻ vô lại.
Mà đặc điểm lớn nhất của kẻ vô lại chính là bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.
Khi bà ta nghe được tin cảnh sát thật sự sẽ dẫn mình đi thì hoàn toàn hoảng loạn:
“Tôi... tôi chỉ lỡ lời trong lúc tức giận thôi, không phải thật đâu.”