Chương 5

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

“Tôi không làm loạn nữa, bây giờ tôi lập tức trở về nhà có được không?”

“Hồng Viễn! Chúng ta đi thôi!”

“Nhanh lên, đi theo mẹ!”

Nhưng bà ta có gọi mấy lần đi nữa, Chu Hồng Viễn đều không trả lời.

“Hồng Viễn? Con trai yêu quý của mẹ?”

Cửa đã bị khóa lại.

“Mẹ đi đi, con không đi đâu, con muốn ở lại đây!” Giọng Chu Hồng Viễn từ trong phòng vọng ra.

Nghe thấy câu nói ấy, đừng nói là mẹ tôi, ngay cả chú thím cũng bắt đầu cuống lên.

“Cháu đừng đùa nữa, không đi là sao? Cháu mau mở cửa ra!”

Thím tôi cũng bắt đầu gõ cửa.

“Cháu không đi đâu! Ở chỗ này có thang máy, có phòng khách rộng rãi, ghế sofa lớn, cháu không muốn về nhà!”

Chu Hồng Viễn không phải là người có lương tâm, khi còn nhỏ ở trong nhà, cậu ta được đối xử như Thái tử, tất cả mọi thứ đều có tôi làm đệm đỡ lưng, đương nhiên không biết được ngoài kia còn có trời.

Những ngày qua cậu ta đã quen sống ở nhà chú, ngủ giường lớn, xem TV, chơi game, ăn đồ ăn ngon.

Tất nhiên không muốn quay lại căn “nhà cũ nhỏ nát” ấy nữa.

“Hồng Viễn! Con nói gì vậy? Về nhà mẹ sẽ nấu sườn heo lớn cho con ăn.”

“Con không muốn! Con muốn ở lại đây, nếu không thì mẹ cũng bán con đi! Con không đi với mẹ, con muốn ở với chú thím!”

“Con muốn làm con trai của bọn họ!”

Mẹ tôi quay phắt đầu lại, trừng mắt nhìn thím đầy giận dữ:

“Thím cho con trai tôi uống bùa mê thuốc lú gì vậy, đồ gà mái không biết đẻ trứng! Bản thân không sinh được con trai nên định cướp con trai của tôi đi đúng không?”

Thấy thím và mẹ lại sắp sửa cãi nhau, tôi xỏ dép bước vào phòng, lục lọi ngăn kéo mấy lần.

Khi đi ra ngoài, tôi nắm lấy tay thím.

“Thím, chìa khóa đây.”

Bọn họ đã quên mất là có chìa khóa dự phòng.

Chu Hồng Viễn bị mẹ tôi kéo ra ngoài.

“Mẹ, không phải mẹ đã nói rồi sao? Chú thím không có con trai, sau này mọi thứ của bọn họ đều là của con!”

“Vậy ngôi nhà này chính là của con!”

Chú thím cũng không ngờ rằng Trình Tình lại dạy dỗ Chu Hồng Viễn như vậy, sắc mặt bọn họ trở nên rất khó coi.

Chu Hồng Viễn không cam tâm, bám vào khung cửa:

“Tôi không muốn bà làm mẹ tôi! Tôi muốn làm con trai của thím! Bà cút đi!”

Trong cơn tức giận, cậu ta mạnh tay đẩy mẹ tôi ngã bật ra phía sau.

Mẹ tôi không kịp đề phòng, sau lưng đập mạnh vào góc bàn, ngã nhào xuống đất, làm đổ cả cốc trà.

Cốc trà rơi xuống đất vỡ tan, một mảnh thủy tinh cắm sâu vào mắt trái của bà ta.

“Á.”

Bà ta đau đớn kêu lên thảm thiết, trên mặt tràn đầy máu tươi, khóe mắt chảy ra những giọt máu.

Trong khi đó, Chu Hồng Viễn lại giống như không nhìn thấy, vẫn tiếp tục kêu gào không muốn người mẹ như bà ta nữa.

Khoảnh khắc đó, bà ta khóc trong đau đớn, một mắt bị mù, biểu cảm hoảng loạn và mơ hồ, dường như không thể hiểu nổi tại sao đứa con trai mà bà ta yêu thương nhất lại đột nhiên thành ra như thế này?

Chỉ có tôi là hiểu được.

Chu Hồng Viễn từ đầu đến cuối đều chưa từng thay đổi.

Cậu ta ngu ngốc và ích kỷ, tham lam, tàn nhẫn.

Chỉ có mẹ tôi mới coi cậu ta là báu vật.

Hôm nay, tất cả sự nuông chiều mà bà ta từng dành cho con trai cuối cùng đã tự trả lại cho bà ta theo cách đầy máu me như thế này.

13.

Cảnh sát dẫn Chu Hồng Viễn đi.

Mẹ tôi được đưa vào bệnh viện trước, sau khi điều trị xong, lại bị cảnh sát dẫn đi, thẩm vấn suốt một thời gian dài về chuyện vay nặng lãi.

Thím nói với tôi, mẹ đã bị mù một mắt, căn nhà cũng đem đi cầm cố, bây giờ chỉ có thể làm chút việc lặt vặt bên ngoài để kiếm sống, vừa trả tiền thuê nhà, vừa phải trang trải chi phí sinh hoạt, lại thêm thằng con trai ngu ngốc không nên thân là Chu Hồng Viễn, chỉ sợ tuổi già của bà ta sẽ vô cùng khốn khổ.

Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến tôi?

Bà ta đã sớm vứt bỏ tôi rồi mà.

Năm đó khi tốt nghiệp trung học, công việc kinh doanh của chú thím ngày càng phát đạt, cuối cùng chúng tôi cũng chuyển lên thành phố lớn.

Chú mua một căn nhà gần trường học, nói là để tôi có được nền giáo dục tốt nhất.

Căn nhà mới còn tốt hơn căn chung cư có thang máy trước đây, bảo vệ làm việc tận tâm, ra vào khu nhà đều phải quẹt thẻ hoặc nhận diện khuôn mặt, Trình Tình và Chu Hồng Viễn không thể đến quấy rối thêm lần nào nữa.

Hơn nữa, căn nhà mới mua này được đứng tên tôi.

Lúc mới biết chuyện này, tôi còn lo lắng thím sẽ không vui.

Nhưng sau đó chú lén lút nói với tôi, chính thím là người đã yêu cầu để tôi đứng tên.

“Tôi chỉ có một cô con gái yêu quý này, không để lại cho con bé thì còn để lại cho ai nữa?”

Thím xoa đầu tôi, đầy dịu dàng và âu yếm.

Tôi ứa nước mắt, ngay lập tức đổi cách xưng hô.

Chú chính là bố của tôi, còn thím, đã trở thành mẹ của tôi.

Trường mới chẳng có người nào biết về cuộc sống trước kia của tôi, cũng không ai biết bố mẹ tôi không phải là bố mẹ ruột, càng không hay tôi còn có một người anh trai.

Thành tích của tôi càng ngày càng tốt, sau kỳ thi đại học, tôi đậu vào một trường 985 ở tỉnh, bắt đầu học chuyên ngành pháp luật.

Sợ bố mẹ cô đơn, mỗi tuần tôi đều ngồi xe buýt hai tiếng đồng hồ về nhà.

Về sau, bọn họ cũng lo lắng tôi sẽ bị chậm trễ việc học nên dứt khoát dọn nhà, chuyển hẳn lên tỉnh.

Bọn họ lại mua một căn hộ lớn, còn có một chiếc xe ô tô.

Mẹ tôi nhìn còn trẻ trung hơn cả những năm trước đây.

Bố mẹ nuôi luôn nói rằng, kể từ khi tôi đến nhà bọn họ, cuộc sống những năm qua càng ngày càng khởi sắc.

Mỗi khi đứng trước những ngã rẽ quan trọng trong cuộc đời, đều nhờ có tôi mà bọn họ chọn được con đường chính xác nhất.

“An An thật sự là ngôi sao may mắn của gia đình chúng tôi!”

Mẹ nuôi gặp ai cũng nói như vậy.

Sau này, khi có vài họ hàng xa ghé thăm, bọn họ nói cho chúng tôi biết.

“Nghe nói, Chu Hồng Viễn không thi đậu vào cấp ba, chẳng tìm được việc làm, ngày nào cũng ở nhà ăn bám, chỉ sống nhờ vào người mẹ đã mù một mắt của An An, mỗi khi không vui lại ra đánh đập, mắng chửi bà ta.”

“Chưa hết đâu, mấy hôm trước Chu Hồng Viễn còn vì chơi game mà đánh nhau với người ta, đâm thủng cả lá lách của họ, bây giờ đang cấp cứu trong bệnh viện, gia đình bọn họ đang làm ầm ĩ đòi kiện tụng, muốn đưa cậu ta vào tù!”

“Lần này, Trình Tình thật sự đã bị đứa con trai này dồn vào bước đường cùng rồi!”

“Vốn dĩ bà ta bị mù một mắt, cuộc sống đã rất khó khăn. Bây giờ còn phải bôn ba vì thằng con trai phá gia chi tử kia nữa, tiền bồi thường là ba mươi vạn đấy, bà ta lấy đâu ra tiền?"

“Ba người cũng phải cẩn thận, tôi nghĩ bà ta sớm muộn cũng tìm đến đây thôi!”

Mấy người họ hàng tốt bụng nhắc nhở.

Chỉ là, đã nhiều năm trôi qua, đến tận hôm nay, bố mẹ nuôi đã sớm không còn quan tâm đến cuộc sống của Trình Tình và Chu Hồng Viễn nữa.

Bây giờ, điều bọn họ quan tâm nhất chính là chuyện hôn nhân đại sự của tôi.

Tôi sắp kết hôn rồi.

Đối phương là một luật sư xuất sắc.

Anh ấy là bạn học của tôi ở đại học, chúng tôi có cùng nhân sinh quan và tâm hồn đồng điệu, thu hút lẫn nhau.

Mọi việc như chuẩn bị tiệc cưới, danh sách khách mời đều được bố mẹ nuôi lo liệu, bọn họ cũng chẳng có thời gian quan tâm đến những người không liên quan..

Nhưng không ngờ, ngay trong ngày cưới, mẹ ruột của tôi lại xuất hiện…

14.

Không biết bà ta nghe tin từ đâu mà tìm được đến địa điểm tổ chức đám cưới của tôi.

Nhưng bà ta không có thiệp mời, bảo vệ đương nhiên không thể cho vào.

Nếu như không phải tôi ra ngoài đón bạn thì căn bản cũng sẽ không gặp bà ta.

“Tôi đã nói rồi, hôm nay là đám cưới của con gái tôi, sao các anh lại không cho tôi vào?”

Trình Tình đội mũ, một mắt bị mù, nhìn bộ vô cùng đáng thương và tiều tụy.

Nhưng hành vi của bà ta vẫn vô liêm sỉ và ngang ngược như xưa.

Bà ta đứng ở cửa hét to, thu hút không ít người hiếu kỳ đứng nhìn.

Bảo vệ liếc nhếch mép, chuẩn bị đuổi bà ta đi:

“Chậc, loại người như bà tôi gặp nhiều rồi, chính là nhìn thấy nhà người ta giàu có, muốn vào ăn chực ăn ké phải không? Bà nghĩ hay lắm.”

Bà ta lại giở trò cũ, khóc lóc om sòm, nói:

“Anh chỉ là bảo vệ quèn mà phách lối cái gì? Chu Tiểu Mai chính là con gái tôi! Nếu không thì anh gọi cô ta ra đối chất thử xem!”

Bảo vệ chỉ tay vào vào dòng chữ ghi tên cô dâu chú rể dưới tấm áp phích đám cưới, nhìn bà ta như thể đang nhìn một kẻ ngớ ngẩn:

“Thím à, nếu muốn ăn chực, ăn ké thì ít nhất cũng phải xem rõ thông tin trước chứ, cái gì mà Chu Tiểu Mai? Cô dâu hôm nay tên là Chu An An!”

“Không phải thím không biết chữ đấy chứ?”

Thấy Trình Tình sắp lăn đùng ra đất ăn vạ, tôi đi tới.

“Chào anh, giao cho tôi xử lý.”

Tôi mỉm cười với bảo vệ.

Trình Tình bị tôi kéo sang một bên.

“Ôi Tiểu Mai, bây giờ con thật sự nhìn cũng ra gì rồi đấy!”

Trình Tình dán mắt vào trang phục trên người tôi, ánh mắt trở nên tham lam.

Bởi vì đám cưới là vào buổi tối, nên hiện giờ tôi đang mặc một bộ đồ âu phục đơn giản, tuy nhiên trên tay vẫn đeo bộ vòng tay vàng mà mẹ chồng cho.

“Con xem, nếu không phải lúc trước mẹ đưa con đến nhà thím, sao con có may mắn được hưởng cuộc sống sung sướng như thế này chứ?”

Nghe những lời vô liêm sỉ của bà ta, rốt cuộc tôi không thể kiềm chế được nữa mà ngắt lời:

“Xin lỗi, để tôi đính chính một chút, không phải bà đưa tôi đến nhà thím, mà là bà vứt bỏ tôi.”

“Là thím đã nhặt được tôi, cưu mang tôi nên tôi mới không bị chết cóng, không bị kẻ khác bắt cóc hay đánh chết.”

“Nói cách khác, bà chính là hung thủ đã bỏ rơi tôi, suýt chút nữa hại tôi mất mạng.”

Nghe tôi nói thẳng như vậy, sắc mặt Trình Tình cũng lộ chút xấu hổ.

“Ôi trời, con xem, ngày đó mẹ quyết định để con và anh trai tách ra là đúng mà, con…”

“Bà đến đây là muốn làm gì?”

Tôi không muốn nghe bà ta lảm nhảm về quá khứ nữa, không kiên nhẫn ngắt lời.

“À, con có thể cho mẹ mượn một ít tiền được không?”

Trình Tình xoa xoa lòng bàn tay:

“Anh trai con là đứa không hiểu chuyện, nó đánh nhau với người ta, lỡ tay làm người ta bị thương, bây giờ người ta làm ầm ĩ đòi bồi thường, còn đòi đưa nó vào tù nữa! Con biết rồi đấy, trong tay mẹ cũng không có nhiều tiền.”

“Con yên tâm, chỉ cần đừng để anh trai con phải ngồi tù, mẹ nhất định sẽ bắt nó đi làm kiếm tiền!”

“Con cũng biết mà, anh trai con là ngôi sao may mắn, chỉ cần nó chịu cố gắng, chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền, đến lúc đó mẹ sẽ bắt nó trả cho con gấp đôi. Dù sao đi nữa thì các con cũng là ruột thịt mà!”

Nghe Trình Tình nói như vậy, tôi chỉ cảm thấy thật nực cười.

Bao nhiêu năm không gặp, bà ta nhìn thấy tôi lại không hỏi han một câu tôi sống có tốt không, cũng chẳng hỏi tôi lấy người như thế nào, mở miệng ra là đã tiền, tiền, tiền.

“Tôi không có tiền.”

Lời từ chối của tôi khiến sắc mặt bà ta lập tức thay đổi:

“Sao con lại nhỏ nhen như vậy? Đó là anh ruột của con, còn mẹ là mẹ ruột của con cơ mà!”

Tôi nói với bà ta:

“Từ khi bà vứt bỏ tôi ở công viên, bà đã không còn là mẹ của tôi nữa rồi.”

Bà ta lắp bắp giải thích:

“Lúc đó mẹ cũng không còn cách nào khác! Ai bảo con cướp mất vận may của anh trai, con xem con hại nó đến bây giờ vẫn chưa khôi phục lại được…”

Tôi tức đến bật cười:

“Thật vậy sao? Đến bây giờ bà vẫn nghĩ rằng anh ta là ngôi sao may mắn của bà sao?”

“Vậy bà cần gì phải đến cầu xin đứa sao chổi là tôi?”

Trình Tình ấp úng, không cãi được thì lại bắt đầu kể khổ.

Tôi lạnh lùng ngắt lời bà ta, đột nhiên hỏi ra thắc mắc mà bản thân đã giấu kín trong lòng rất nhiều năm:

“Nếu như năm đó thầy bói nói rằng tôi là ngôi sao may mắn, còn Chu Hồng Viễn mới là sao chổi, vậy bà có vứt bỏ anh ta không?”

“Làm sao có thể?”

Trình Tình vô thức thốt lên.

Có lẽ nhận ra mình đã trả lời quá nhanh, Trình Tình lại vội vàng giải thích:

“Năm đó rõ ràng thầy bói đã nói đứa sinh sau sẽ là khắc tinh.”

“Con chính là đứa sinh sau, vì vậy mẹ chỉ có thể lựa chọn anh trai con.”

“Đây đều là ý trời, Tiểu Mai à, mẹ cũng không còn cách nào khác.”

Tôi đột nhiên bật cười:

“Nếu tôi nói với bà, thực ra khi đó bố đã thay đổi thứ tự sinh của tôi và Chu Hồng Viễn thì sao?”

“Bố tôi đã sớm biết bà là người trọng nam khinh nữ.”

“Ông ấy sợ Chu Hồng Viễn bị bà chiều hư nên mới cố tình nói cậu ta là anh trai, muốn cậu ta yêu thương tôi, bảo vệ tôi, nuôi dưỡng tinh thần trách nhiệm của một đấng nam nhi.”

“Vì vậy, thực ra Chu Hồng Viễn mới là người sinh sau.”

“Cậu ta mới là sao chổi mà bà thầy bói nói đến.”

Sắc mặt Trình Tình tái nhợt, đứng bất động ở đó một lúc lâu, rồi đột nhiên giống như phát điên, lớn tiếng giận dữ mắng mỏ tôi:

“Con nói bậy bạ gì thế?”

“Anh trai con, anh trai con… nó là ngôi sao may mắn! Làm sao nó có thể là kẻ xui xẻo được?”

Mặc dùng ngoài miệng bà ta nói không thể nào, nhưng tôi biết, bà ta đã tin.

Bởi vì từ sau khi tôi và Chu Hồng Viễn tách ra, cuộc sống của bà ta càng ngày càng tệ.

Ngược lại, chú thím nhận nuôi tôi lại sống càng lúc càng tốt.

Thật nực cười, rõ ràng bà ta đã tin, nhưng ngoài miệng vẫn cố gắng tự lừa dối bản thân.

“Tao nói cho mày biết, sau này Hồng Viễn sẽ là trụ cột của nhà họ Chu chúng tao!”

“Mày đừng thấy bây giờ chú thím mày đối xử tốt với mày, sau này, nhà cửa, xe cộ, bọn họ vẫn phải để lại cho anh trai mày! Anh trai mày mới là con trai nối dõi duy nhất của nhà họ Chu! Mày cho rằng bọn họ sẽ để lại hết tài sản cho một đứa con gái như mày sao?”

Nhìn thấy mộng đẹp của Trình Tình ngày càng lớn, tôi quyết định trực tiếp dập tắt hy vọng cuối cùng của bà ta.

Tôi cười nhạo nói:

“Xem ra bà vẫn còn chưa biết, hiện tại tất cả nhà cửa xe cộ trong gia đình, đều đứng tên tôi.”

“Không thể nào!”

Trình Tình nói thế nào cũng không chịu tin, trong miệng cứ lặp đi lặp lại: “Không thể nào.”

Tôi dùng điện thoại gọi bảo vệ:

“Đi nhanh đi, con trai ngôi sao may mắn của bà sắp phải vào tù rồi, sau này, bà muốn hầu hạ cậu ta cũng khó.”

Trình Tình bị bảo vệ kéo ra ngoài, bà ta đi rồi miệng vẫn không chịu ngậm lại:

“Chu Tiểu Mai, mày là đồ lỗ vốn không có lương tâm!”

Bảo vệ thấy bà ta phiền phức nên liền bịt miệng lại.

Tôi vốn định rời đi rồi, nhưng đột nhiên quyết định dừng bước.

Tôi đi đến trước mặt Trình Tình, giọng điệu bình thản:

“Từ khoảnh khắc bà vứt bỏ tôi, tôi đã không còn là Chu Tiểu Mai nữa.”

“Tôi là Chu An An”

“Bây giờ, tôi phải đi tìm bố mẹ của mình rồi.”

Tôi bỏ đi, không quay đầu lại.

Để mặc bảo vệ kéo Trình Tình vẫn đang vùng vẫy ra ngoài.

Mở cửa phòng bên cạnh, tôi nhìn thấy bố mẹ tôi, còn có chồng tương lai của tôi, bọn họ đang vui vẻ bàn luận về địa điểm sẽ đưa tôi đi hưởng tuần trăng mật sắp tới.

Tôi mỉm cười, gia nhập vào bầu không khí ấm áp này.

Ngay từ đầu tôi đã biết, dù là ngôi sao xui xẻo hay ngôi sao may mắn, thực ra chỉ là trò lừa đảo kiếm tiền của bà thầy bói năm xưa mà thôi.

Thay vì tin vào số phận, không bằng nên đặt niềm tin vào việc càng cố gắng sẽ càng gặp nhiều may mắn hơn đi.

Còn may mắn của tôi cho tới bây giờ, sẽ chỉ dành cho những người thật sự yêu thương tôi mà thôi.

(Hoàn toàn văn)