“Về phần phân chia tài sản, em xem còn chỗ nào không hài lòng nữa không, anh sẽ cố gắng đáp ứng cho em.”
Bên tai vang lên giọng nói trầm thấp, nam tính của người đàn ông, tôi phải mất một lúc lâu mới hiểu ra tình hình trước mắt.
Tôi xuyên sách rồi.
Còn xuyên vào một bộ truyện tổng tài tình cảm ngược tâm, vừa cẩu huyết vừa gây nghiện.
Theo truyền thống truyện tổng tài, nam chính của chúng ta cao lớn tuấn tú, xuất chúng hơn người, nhất định có một ánh trăng sáng khó quên.
Mở đầu là gặp nữ chính có vẻ ngoài giống hệt ánh trăng sáng.
Khoảng thời gian đầu, nữ chính yêu chân thành, nam chính lại coi cô ta là thế thân, coi thường hành hạ.
Đến khi nữ chính lòng như tro tàn, nam chính mới đột nhiên phát hiện ra mình đã sớm yêu thương sâu đậm, rồi bắt đầu màn truy thê hoả táng.
Mà tôi chính là ánh trăng sáng kia.
Còn khoảng bốn, năm năm nữa mới đến lúc kịch bản bắt đầu.
Nếu ánh trăng sáng không tự tìm đường chết thì còn có chuyện sau này nữ chính thế thân xuất hiện sao?
Sau khi nam chính nói xong, liền đẩy đơn ly hôn đến trước mặt tôi.
Thậm chí còn chu đáo mở sẵn nắp bút cho tôi.
Tôi cầm lấy đơn ly hôn nhưng không ký tên.
Thay vào đó, tôi xé nó thành từng mảnh, ném lên không trung, giấy vụn thoáng chốc như hoa tuyết rơi lả tả.
Sắc mặt nam chính Hoắc Thừa Húc lập tức tối đen như mực, ánh mắt lạnh lùng ẩn nhẫn nhìn về phía tôi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy muốn mở miệng nói chuyện.
Tôi nhanh miệng chặn trước: “Anh căn bản không em tôi, nên mới nôn nóng muốn ly hôn đến như vậy!”
Trên trán Hoắc Thừa Húc nổi đầy gân xanh, nhắc nhở: “Ly hôn là do chính em đề nghị mà.”
À hiểu rồi!
Quên mất chi tiết này rồi.
Trong nguyên tác, ánh trăng sáng không yêu nam chính, liên tục năm lần bảy lượt đòi ly hôn nhưng nam chính đều không đồng ý.
Sau đó cô ấy ra ngoài chơi bời, bị người khác hãm hại, dính vào bê bối tình ái.
Nam chính cố gắng bảo vệ ánh trăng sáng, thậm chí còn thừa nhận người đàn ông ngủ cùng cô ấy là mình.
Theo lý mà nói thì nam chính ẩn nhẫn yêu thương đến mức này, là ai cũng sẽ cảm động.
Nhưng ánh trăng sáng lại dùng chuyện đó để uy hiếp: “Anh tốt nhất nên ly hôn với tôi, nếu không tôi sẽ cho anh mọc sừng đầy đầu!”
Ánh trăng sáng thực sự là đang điên cuồng thử thách giới hạn của nam chính.
Tôi bắt đầu có chút không tự tin.
Nhưng khi chạm phải đôi mắt đen lạnh lùng, lãnh đạm của anh ấy, tôi vẫn tiếp tục đổ hết mọi trách nhiệm lên người anh ấy.
“Vậy là lỗi của em hả?”
“Rõ ràng là sau khi kết hôn anh chỉ mải làm việc, lạnh nhạt với em!”
“Tất cả những gì em làm bây giờ cũng là để thu hút sự chú ý của anh!”
Nói đến đoạn cao trào, tôi thậm chí còn giẫm một chân lên ghế sofa, từ trên cao nhìn xuống chỉ trích anh ấy.
Thấy tôi đổi trắng thay đen như vậy, Hoắc Thừa Húc cũng không phản bác, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Cuối cùng, đôi môi mỏng lạnh lùng khẽ nhếch lên một cái, chậm rãi thốt ra hai chữ: “Tùy em.”
Sau đó anh ấy cầm lấy áo vest đặt bên cạnh, khoác lên cánh tay, sải bước dài rời khỏi biệt thự mà không ngoái đầu nhìn lại.
Trợ lý riêng của nam chính, người chứng kiến toàn bộ quá trình, hết nhìn tôi lại nhìn nam chính, vẻ mặt khó xử.
Cuối cùng không nhịn nổi mà xen vào một câu:
“Phu nhân, Tổng giám đốc... anh ấy thật lòng yêu cô.”
“Chỉ là anh ấy là người kiệm lời, khó mở miệng, nếu như cô chủ động một chút thì cũng như nhau thôi.”
“Giang Thành!”
Nam chính vừa ra đến cửa đã quát, Giang Thành lập tức xám xịt chạy theo sau.
2
Anh ta đã nói đúng trọng tâm.
Tôi phải nghĩ cách dỗ dành nam chính mới được.
Dù gì thì theo cách hành xử của ánh trăng sáng trong nguyên tác, tình cảm sâu đậm đến mấy cũng sẽ có ngày bị bào mòn hết.
Thế là tôi chạy vào phòng bếp, dặn dò: “Dì Vương, mau làm mấy món cậu chủ thích ăn đi, tôi phải đem cơm cho anh ấy!”
Dì Vương còn xúc động hơn cả người trong cuộc là tôi.
Vừa lau khóe mắt không có tí nước nào vừa nghẹn ngào: “Ông trời cuối cùng cũng mở mắt rồi!”
Tôi: “…”
Mẹ nó, có hơi hơi xấu hổ ghê.
Không bao lâu sau, tôi xách hộp cơm mà dì Vương chuẩn bị kỹ lưỡng đến công ty của nam chính.
Trước khi đi, bà ấy còn dặn đi dặn lại: “Phu nhân, cô cứ nói mấy món này là cô tự tay làm nhé, cậu chủ chắc chắn sẽ rất cảm động cho mà xem.”
Tôi một đường thông suốt đến văn phòng Tổng giám đốc.
Sắp sửa đẩy cửa bước vào thì nghe bên trong truyền ra tiếng nói:
“Anh hai, người phụ nữ đó cắm sừng anh như vậy, anh cũng nhịn được à?”
“Chi bằng mau chóng ly hôn đi, với điều kiện của anh thì tìm kiểu phụ nữ nào mà chẳng được?”
Người nói chuyện là bạn nối khố của nam chính, Lâm Tiêu Ân, cũng là nhân vật phản diện sau này yêu nữ chính rồi quay sang trở mặt thành thù với nam chính.
Nếu như nói cả thế giới đều đang giúp đỡ ghép đôi nam chính và ánh trăng sáng thì Lâm Tiêu Ân là người duy nhất muốn chia rẽ hai người bọn họ.
Đọc truyện thì không cảm thấy có vấn đề gì.
Nhưng bây giờ khi chuyện xảy ra trên người mình, tôi tuyệt đối không cho phép bất cứ người nào phá hoại tình cảm vợ chồng giữa tôi và nam chính!
Không chút do dự, tôi đạp cửa xông vào.
Đối mặt với Lâm Tiêu Ân, tôi liền xả một tràng:
“Mồm rảnh thì đi liếm bồn cầu đi, đừng ở đây ba hoa chích chòe.”
“Anh lắm chuyện như vậy, có phải muốn chen chân vào để cướp chỗ của tôi không?”
Sắc mặt của Lâm Tiêu Ân tức thì đen thui: “Lạc Diên!”
Hai tay anh ta nắm chặt, các khớp ngón tay vang lên răng rắc.
Như thể một giây sau sẽ xông lên đánh tôi vậy.
Thấy tình hình có vẻ không ổn, tôi lập tức chui vào lòng nam chính, chỉ tay vào người anh ta bắt đầu tố cáo:
“Chồng ơi, anh nhìn anh ta kìa, không chỉ muốn xúi giục anh ly hôn với em, bây giờ lại còn định đánh em nữa!”
Hoắc Thừa Húc: “…”
3.
Cảnh tượng trước mắt khiến tất cả mọi người đều không khỏi sững sờ.
Hoắc Thừa Húc rũ mắt quan sát tôi một cái, lòng bàn tay hơi nâng lên như định đặt lên lưng tôi.
Nhưng suy nghĩ một hồi, cuối cùng anh ấy lại để tay xuống.
Không hiểu sao trong lòng tôi lại có chút hụt hẫng.
Không biết cảm giác này là từ đâu mà đến nhưng tôi vẫn tiếc nuối thở dài một tiếng.
Hoắc Thừa Húc đã bắt đầu vô thức giữ khoảng cách với tôi rồi.
Xem ra hành trình theo đuổi chồng vẫn còn rất dài!
May mắn thay, anh ấy vẫn đứng về phía tôi, giọng trầm thấp vang lên, bắt đầu đuổi người: “Cút!”
Tôi ngồi trong lòng Hoắc Thừa Húc không động đậy.
Lâm Tiêu Ân lại dương dương đắc ý, gật gù với tôi, nói: “Thấy chưa, anh hai của tôi bảo cô cút rồi đấy.”
Nhìn đứa trẻ này ngốc nghếch như vậy, tôi không khỏi cảm thấy tội nghiệp cho bố mẹ anh ta đã hoàn toàn thất bại trong việc dạy dỗ con cái!
Ngay cả đối tượng đối thoại cơ bản cũng không phân biệt được.
Chẳng có chút mắt nhìn nào cả.
Anh ta lại còn tiếp tục thúc giục tôi: “Sao cô còn chưa cút?”
Kết quả, ngay giây tiếp theo đã bị vả mặt.
Bởi vì Hoắc Thừa Húc đột nhiên chuyển ánh mắt nhìn về phía anh ta, lạnh nhạt nói: “Là cậu cút.”
“Anh... anh hai?”
Trên mặt Lâm Tiêu Ân thoáng hiện ra vẻ bối rối, không thể tin nổi.
Hoắc Thừa Húc mím chặt môi không nói thêm lời nào.
Trợ lý Giang Thành đứng ngoài cửa thấy thế, kịp thời bước vào, tiễn Lâm Tiêu Ân không tình nguyện rời đi.
“Thiếu gia Lâm, mời anh đi trước ạ. Tổng giám đốc và phu nhân nhà tôi còn có chút việc riêng phải giải quyết.”
Khi đi tới cửa, anh ấy còn nháy mắt đầy ẩn ý với tôi, sau đó chu đáo đóng cửa lại.
4.
Trong văn phòng rộng lớn chỉ còn lại hai người chúng tôi, tôi mới chợt cảm thấy ngượng ngùng. Tôi đang ngồi trên đùi anh ấy, còn thân mật ôm cổ anh ấy.
Ngẩng đầu lên là đường quai hàm sắc sảo của anh ấy, cúi đầu là đôi chân thon dài thẳng tắp.
Dù được quần âu dày dặn bọc kín nhưng chỉ cần để ý một chút, vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng toát ra từ cơ thể anh ấy.
Tôi nhúc nhích định trượt xuống khỏi đùi anh ấy.
Kết quả người đàn ông hơi có vẻ bực bội “chậc” một tiếng, lòng bàn tay to lớn ấm áp lập tức áp sát vào phía sau lưng của tôi, siết chặt tôi trong lòng anh ấy.
Anh ấy xoay người một cái, kéo tôi đối mặt với bàn làm việc.
Trên bàn làm việc còn có hộp giữ nhiệt tôi tiện tay đặt lên lúc nãy.
Người đàn ông liếc qua, hỏi tôi: “Đó là cái gì?”
“Cơm trưa em tự tay làm cho anh đó!”
Tôi nói dối mà mặt không đỏ tim không đập nhanh, còn làm bộ định nhảy xuống để mở ra cho anh ấy.
Nhưng trước khi tôi kịp hành động, người đàn ông đã duỗi cánh tay dài qua người tôi, lấy hộp giữ nhiệt tới.
Nắp vừa mở, mùi thơm của thức ăn lan tỏa khắp xung quanh.
Hoắc Thừa Húc hài lòng gật đầu, khen một câu đầy chân thành: “Không tệ.”
Tôi chột dạ sờ mũi: “Anh thích là được rồi.”
Ngay khi tôi tưởng rằng anh ấy sẽ thả tôi đi, ai ngờ người đàn ông lại cầm đũa lên, bắt đầu ăn luôn.
Tôi do dự một hồi lâu, cuối cùng mở miệng phá hoại không khí:
“Cái đó... chồng ơi? Anh ôm em trong lòng thế này không thấy vướng à?”
Nghe vậy, động tác ăn cơm của người đàn ông đột nhiên khựng lại, tay đang cầm đũa hơi siết chặt.
Đốt xương ngón tay trắng bệch, trên mu bàn tay cũng nổi lên gân xanh rõ ràng.
Một giây sau, anh ấy khó chịu nói:
“Xuống đi.”
Tôi vội vàng trượt khỏi người anh ấy.
Kết quả sắc mặt anh ấy càng đen thêm một phần, đặt đũa xuống bàn “cạch” một tiếng: “Không ăn nữa, mang đi đổ đi.”
Tôi sững người.
Tổng giám đốc nào cũng sáng nắng chiều mưa như thế này à?
Tôi cố gắng khuyên nhủ anh ấy: “Lãng phí đồ ăn là đáng xấu hổ lắm.”
Nhưng cái tên này rõ ràng quyết tâm không thèm để ý đến tôi, quay đầu sang bắt đầu ký tài liệu “soạt soạt”.
Được lắm.
Anh là chủ nợ của tôi.
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng nuốt xuống cơn tức giận đang trào dâng.
Dứt khoát đậy nắp hộp giữ nhiệt lại, quay người rời đi.
5
Lúc tôi đi ra ngoài, Giang Thành vẫn đang vui vẻ huýt sáo ở bên ngoài.
Cửa phòng Tổng giám đốc đột nhiên bị ai đó từ bên trong đẩy mạnh ra “rầm” một tiếng, Giang Thành quay đầu lại, nhìn thấy tôi, kinh ngạc hỏi: “Phu nhân, sao cô lại bỏ đi nhanh vậy?”
Ngay sau đó, trong đầu anh ấy loé lên một suy nghĩ không thể tưởng tượng nổi: Chẳng lẽ tổng giám đốc nhà mình... không được sao?
Tôi liếc mắt nhìn Giang Thành, chẳng buồn đoán suy nghĩ trong lòng anh ấy, chỉ nói: “Tổng giám đốc nhà anh nóng tính quá, tôi không hầu hạ nổi.”