📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Dì Vương rất tinh ý đưa cho tôi một cái hộp giữ nhiệt, còn nháy mắt với tôi: “Bữa trưa đã chuẩn bị xong rồi, lần này là suất cho hai người nhé.”

Thế là tôi vui vẻ xách hộp cơm ra khỏi nhà.

Ở dưới lầu công ty, tôi bắt gặp Khương Duệ Yên.

Cô ấy đi giày cao gót chưa quen, ôm một xấp tài liệu chạy vội vàng, không may va phải người khác.

Những tài liệu kia lập tức rơi ra, bay đầy trong không trung rồi rơi xuống.

Cô ấy vội vàng xin lỗi với người kia sau đó lúng túng cúi xuống nhặt lại những tờ giấy bị rơi nhưng giấy tờ quá nhiều, một mình cô ấy căn bản nhặt không hết.

Khương Duệ Yên đột nhiên giống như sụp đổ, ngồi thụp xuống đất lặng lẽ rơi lệ.

Đôi vai run rẩy, trông vô cùng nhỏ bé và bất lực.

Trong nguyên tác, lúc cô ấy gặp Hoắc Thừa Húc là khi trong nhà xảy ra biến cố.

Bố mẹ đột ngột qua đời, bà ngoại lại bị bệnh nặng.

Vì tiền, cô ấy buộc phải nương nhờ nam chính.

Tôi thở dài, rút một tờ khăn giấy từ trong túi đưa cho cô ấy.

Cô ấy ngẩng đầu lên nhìn thấy là tôi thì những ấm ức trong lòng càng không kiềm chế được mà vỡ oà nhào vào trong lòng tôi gọi một tiếng “Chị ơi” rồi bật khóc nức nở.

Tôi vỗ vỗ sau lưng an ủi cô ấy.

Thở dài một tiếng, cô gái này đúng là cuộc đời có quá nhiều thăng trầm.

11.

Tôi nắm tay cô ấy dẫn đến văn phòng Tổng giám đốc.

Hoắc Thừa Húc thấy tôi tới thì lộ vẻ mừng rỡ nhưng vừa nhìn thấy Khương Duệ Yên thì sắc mặt lập tức sa sầm:

“Ai cho cô vào đây? Ra ngoài!”

Khương Duệ Yên bị dọa sợ, co rúm vào lòng tôi.

Tôi không vui trừng mắt với anh ấy một cái: “Người ta chỉ là một cô gái nhỏ thôi, anh hung dữ với cô ấy như vậy làm gì?”

Mặt mũi Hoắc Thừa Húc vẫn lạnh tanh, không nói lời nào.

Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể để Khương Duệ Yên ra ngoài chờ một lát.

Tôi chọc chọc vào cánh tay người đàn ông, thử thăm dò tới gần anh ấy, sau đó bá đạo ôm lấy vòng eo săn chắc của anh ấy, nói:

“Từ nay về sau cũng phải như vậy, anh chỉ được dịu dàng với một người phụ nữ là em, đương nhiên là trừ mẹ anh ra.”

Tôi nhìn chằm chằm vào đường viền cằm lạnh lùng và yết hầu khẽ nhấp nhô của anh ấy, không kiềm chế được mà nảy sinh ý nghĩ bậy bạ.

Tôi kiễng chân, nhẹ nhàng cắn một cái.

Cả người Hoắc Thừa Húc cứng đờ, đôi mắt vốn lạnh lùng lập tức tràn ngập tia dục vọng cháy bỏng.

Bàn tay to lớn của anh ấy ôm lấy eo tôi, giữ chặt không cho tôi thoát ra.

Sau đó anh ấy cúi đầu hôn tôi một cách mãnh liệt, giống như muốn trút hết những uất ức suốt bao nhiêu năm qua.

Hành động của anh ấy vừa thô bạo lại giống như dã thú đang cắn xé con mồi.

Bầu không khí trở nên nóng bỏng, chúng tôi cùng nhau ngã nhào xuống ghế sofa.

Suýt chút nữa là chuyện gì đến cũng đến rồi.

Kết quả cánh cửa phòng Tổng giám đốc lại bị đẩy ra rầm một tiếng.

“Anh hai, anh có biết con nhỏ Lạc Diên đó lại lén lút ra ngoài ăn chơi sau lưng anh không? Lần này em chụp được rất nhiều ảnh đây này, cô ta...”

Tên đáng chết ngàn đao Lâm Tiêu Ân sải bước tiến vào, nói được nửa câu thì im bặt.

Hành động mãnh liệt của chúng tôi cũng bị cắt ngang giữa chừng.

Lâm Tiêu Ân trợn mắt há hốc mồm: “Hai người…”

12.

Họ Hoắc Thừa Húc tao nhã đứng dậy, trong đôi mắt đen lạnh lẽo lóe lên sát khí, lạnh lùng quát: “Ai cho cậu vào mà không gõ cửa?”

Lâm Tiêu Ân sửng sốt một lúc, nhớ tới trong tay mình vẫn còn nắm giữ pháp bảo chiến thắng, liền phớt lờ cơn giận của Hoắc Thừa Húc, tiếp tục tố cáo.

“Anh hai, em biết anh đang giận nhưng anh khoan nóng giận đã, anh hãy xem vợ yêu của anh đã làm gì này!”

Nói rồi, anh ta tràn đầy tự tin đưa tập ảnh trong tay ra.

Những bức ảnh đó là cảnh tôi và Tống Minh Cấm đang uống rượu trong quán bar.

Đám săn tin giải trí bám lấy tôi, mỗi lần tôi có chút sơ hở là bọn họ lại đăng bài bôi nhọ tôi khắp nơi.

Lâm Tiêu Ân kiêu ngạo liếc tôi một cái, ánh mắt kia dường như đang nói: “Lần này tôi thắng chắc rồi.”

Không ngoài dự đoán, anh ta được như ý nguyện nhìn thấy được sắc mặt Hoắc Thừa Húc tối sầm lại.

Khóe môi anh ta khẽ nhếch lên, chuẩn bị cất cao giọng ngân nga ca khúc chiến thắng. Nhưng ngay giây tiếp theo, những bức ảnh đó lại bị người đàn ông ném mạnh vào mặt anh ta.

Khi ảnh bay tới mang theo một luồng gió rít mạnh.

Có thể thấy được người đàn ông đã dùng sức mạnh đến mức nào.

Lâm Tiêu Ân hoàn toàn choáng váng: “Anh hai, có phải anh ném sai đối tượng rồi không?”

Tôi không nhịn được mà bật cười.

Thằng nhóc này ngốc nghếch đến mức khiến tôi cũng sốt ruột thay cho bố mẹ anh ta.

Tốt nhất là mau luyện tài khoản phụ đi là vừa!

Trong ánh mắt trong veo mà ngu ngốc của anh ta, Hoắc Thừa Húc lạnh lùng nói rõ ràng từng chữ từng chữ:

“Nếu cậu còn dám bịa đặt về chị dâu cậu lần nữa, từ nay về sau, tôi không có người anh em như cậu!”

Đối với Lâm Tiêu Ân, người từ nhỏ đã vô cùng ngưỡng mộ Hoắc Thừa Húc, đây rõ ràng là đả kích cực lớn.

Cơ thể anh ta lảo đảo, không thể nào chấp nhận nổi: “Anh hai, anh đúng là trọng sắc khinh bạn!”

“Biết thế thì tốt, cút đi cho tôi!”

Lâm Tiêu Ân vẫn chưa chịu từ bỏ, oán giận trừng mắt nhìn tôi một cái: “Rồi sẽ có một ngày, tôi sẽ khiến cô lộ nguyên hình!”

Tôi phớt lờ lời khiêu khích của anh ta, khinh bỉ giơ ngón giữa lên với ánh ta, ánh mắt đầy thách thức:

Đàn ông như cậu, không đủ trình!

Lâm Tiêu Ân siết chặt nắm đấm, phẫn nộ rời đi.

13.

Sau khi tôi ăn cơm trưa với Hoắc Thừa Húc xong, mang theo hộp giữ nhiệt định về nhà.

Vừa ra khỏi văn phòng Tổng giám đốc, tôi đã thấy tên Lâm Tiêu Ân kia vẫn còn chưa đi, đang ở đó trêu chọc mấy cô gái trẻ.

Trong nguyên tác, anh ta phải lòng nữ chính Khương Duệ Yên ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Giờ phút này, anh ta đang vui vẻ bám theo cô gái trẻ, xin bằng được WeChat.

Nhìn thấy Khương Duệ Yên sắp không chịu nổi anh ta dây dưa mà định cho thật, tôi liền chen vào, ấn tay lên điện thoại di động của cô ấy, cười nói:

“Đừng cho, tên đàn ông này này nhân phẩm tệ lắm, là đồ cặn bã đấy.”

Khương Duệ Yên nghe xong, rất biết nghe lời, cất điện thoại đi, lễ phép từ chối Lâm Tiêu Ân:

“Xin lỗi anh Lâm, em là cô gái ngoan nghe lời chị, những người mà chị em nói không được, em tuyệt đối sẽ không qua lại đâu.”

Lâm Tiêu Ân vẫn không chịu từ bỏ: “Lạc Diên là con một, sao em có thể là em gái của cô ta được?”

Tôi khoác vai Khương Duệ Yên, cười rạng rỡ: “Anh thấy hai chị em tôi giống nhau không?”

Theo thiết lập trong nguyên tác, Khương Duệ Yên chính là em gái ruột của Lạc Diên, bị kẻ xấu bắt cóc ngay sau khi mới chào đời.

Hai người có dung mạo rất giống nhau.

Lúc này Lâm Tiêu Ân rốt cuộc mới nhận ra một sự thật mà bấy lâu nay đã bị anh ta xem nhẹ, tức giận đến nỗi không nói nên lời.

Anh ta không cam lòng quay người rời đi.

Khương Duệ Yên mặt mũi đỏ bừng, nhỏ giọng nói lời cảm ơn tôi: “Chị, cảm ơn chị đã giải vây giúp em.”

Trong ánh mắt cô ấy nhìn tôi tràn đầy vẻ ngưỡng mộ và sùng bái.

Ngay sau đó, cô ấy lại cúi đầu ủ rũ, lẩm bẩm: “Giá như chị thật sự là chị gái của em thì tốt biết mấy.”

Tôi đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, kéo cô ấy lại bên cạnh mình: “Từ hôm nay trở đi, em chính là trợ lý sinh hoạt của chị.”

Khương Duệ Yên ngơ ngác một chút, rồi lập tức mừng rỡ ngẩng mặt lên: “Cảm ơn chị!”

Sau đó cô ấy ôm lấy cổ tôi, hôn “chụt” một cái lên má.

Ngay sau đó cô ấy lại nhận ra hành động như vậy quá mức đường đột, ngượng ngùng giấu tay ra sau lưng, mũi chân không ngừng cọ cọ dưới đất.

Dáng vẻ xấu hổ của cô ấy đáng yêu quá!

Thay vì trở thành kẻ thù của nữ chính, chi bằng thu nhận cô ấy về phe mình.

Dù sao thì một cô em gái dịu dàng đáng yêu thế này, ai mà chẳng thích chứ?

13

Kể từ sau khi tôi đưa Khương Duệ Yên về nhà, số lần Lâm Tiêu Ân chạy đến nhà tôi cũng tăng lên đáng kể.

Mỗi lần anh ta đến, Khương Duệ Yên đều kiếm cớ trốn vào trong phòng bếp, không chịu ra ngoài.

Nhớ lại trong nguyên tác, Lâm Tiêu Ân từng dùng đủ loại thủ đoạn bẩn thỉu để theo đuổi Khương Duệ Yên, tôi chỉ khịt mũi coi thường.

Lúc ấy tôi đang nằm trên sofa ôm laptop xem phim, Hoắc Thừa Húc ngồi ở bên cạnh xử lý tài liệu.

Lâm Tiêu Ân lại đuổi theo Khương Duệ Yên vào trong nhà kính, tôi thấy chướng mắt, liền giơ chân đạp đạp Hoắc Thừa Húc: “Chồng à, đuổi Lâm Tiêu Ân đi đi, đừng để anh ta cứ dây dưa mãi với Khương Duệ Yên nữa.”

Hoắc Thừa Húc kéo bàn chân không mặc bít tất của tôi giấu vào trong vạt áo rộng của anh ấy phủ kín lại, đôi lông mày rộng hơi cau lại, hỏi một đằng, trả lời một nẻo:

“Bây giờ là mùa đông, em cứ không thích mang tất, nếu cảm lạnh thì phải làm sao đây?”

Tôi: “...”

“Nói chuyện với anh, anh nghe không thấy à?”

Hoắc Thừa Húc không trả lời tôi, quay đầu tiếp tục làm công việc của mình.

Anh ấy dường như rất phản cảm với bất cứ chuyện gì liên quan đến Khương Duệ Yên.

Thấy vậy, tôi lật người ngồi dậy, lặng lẽ di chuyển ra phía sau anh ấy, định dọa anh ấy một phen.

Nhưng Hoắc Thừa Húc lại giống như mọc thêm mắt sau lưng, lập tức ôm lấy đầu gối tôi, nhấc lên một cái.

Tôi lập tức ngã lộn nhào cắm đầu vào lòng anh ấy.

Đôi mắt đen hẹp dài của anh ấy sâu thẳm như giếng cổ, như thể chỉ cần nhìn thêm một giây nữa thôi là sẽ bị giam cầm ở trong đó vĩnh viễn.

Không hiểu sao, trong đầu tôi lại hiện lên một gương mặt ngây ngô.

Dần dần chồng lên với gương mặt của Hoắc Thừa Húc.

Cuối cùng hoàn toàn biến mất.

Tôi theo phản xạ vươn tay, muốn giữ lấy bóng hình ấy.

Hoắc Thừa Húc đỡ phía sau lưng tôi, để tôi ngồi vững trong lòng anh ấy, rồi cúi người hôn xuống.

Nhưng tôi lại vô thức nghiêng đầu né tránh, nụ hôn nhẹ của anh ấy rơi xuống khóe môi tôi, trượt nhẹ về phía sau, khẽ chạm vào vành tai của tôi.

Anh ấy khẽ thở dài một tiếng rất nhỏ: “Diên Diên, anh thật sự muốn sống hạnh phúc cùng em.”

Dù là ký ức của nguyên chủ, hay những miêu tả trong nguyên tác, Hoắc Thừa Húc đều là người trầm lặng trong chuyện tình cảm.

Nhưng từ khi tôi xuyên sách tới đây, anh ấy giống như đã mở ra một loại chốt nào đó, trở nên lắm lời.

Có thể kịp thời bày tỏ mong muốn của mình.

Một người chồng như vậy thật sự khiến người ta yêu thích.