Cửa văn phòng Tổng giám đốc vẫn đang mở toang, tôi và Giang Thành nói chuyện Hoắc Thừa Húc cũng nghe rõ mồn một.
Vậy mà anh ấy chỉ quay lưng về phía chúng tôi, không nói lời nào, toàn thân tỏa ra khí lạnh.
Tôi không hiểu mình có chỗ nào đắc tội với Hoắc Thừa Húc.
Ghét nhất là loại đàn ông không biết nói lý.
Ra khỏi tòa nhà công ty, tôi lại có chút hối hận vì hành động bốc đồng vừa rồi, đáng lẽ nên mặt dày ở lại mới phải.
Dù gì cũng là tôi quyết định chủ động chinh phục anh ấy mà.
Khi tôi đang bực bội vuốt vuốt tóc thì điện thoại di động của tôi reo lên.
Người gọi là Tống Minh Cấm.
Ký ức về người này cũng tự động hiện lên trong đầu tôi.
Cảm giác có thể lấy dùng ký ức bất cứ lúc nào như thế này giống như chúng vốn dĩ thuộc về tôi vậy.
Tống Minh Cấm là kiểu bạn nhậu thân thiết của nguyên chủ.
Là kiểu bạn uống rượu ăn thịt thật sự.
Lần này cô ta tìm tôi, lại là để rủ ra ngoài uống rượu.
Đúng lúc tâm trạng tôi cũng có chút phiền muộn, nên dứt khoát đồng ý luôn.
6.
Con người Tống Minh Cấm có đặc điểm lớn nhất chính là mê trai.
Khi tôi lần theo định vị quán bar cô ấy gửi để tìm đến thì thấy cô ấy đang háo hức nhìn chằm chằm vào anh chàng cơ bắp đang múa cột trên sân khấu, miệng không ngừng hú hét như sói đói.
Hai con mắt dính chặt vào người đối phương, kéo kiểu gì cũng không ra.
Âm nhạc ồn ào điên cuồng đập vào trong lỗ tai, tôi thật sự không thích bầu không khí nơi này lắm.
Tống Minh Cấm không chờ được kéo tôi đến cạnh cạnh cô ấy, rồi phóng một nụ hôn gió về phía hai cậu trai trẻ đẹp trai bên cạnh, còn huýt một tiếng sáo kiểu lưu manh: “Em trai, để bọn chị chen vào ngồi đi.”
Một trong hai cậu trai trẻ trang điểm mắt kỹ càng nghe vậy thì liếc mắt đưa tình với tôi một cái, còn thân thiết gọi: “Chị Diên, chị đến rồi à.”
Nguyên chủ và Tống Minh Cấm là khách quen ở quán bar này.
Gần như các nam người mẫu ở đây đều biết hai người bọn họ.
Còn lần nào cũng rất nhiệt tình tiếp đón.
Nhưng tôi lại có chút không quen, chỉ lơ mơ buồn ngủ ngồi bên cạnh Tống Minh Cấm xem xong màn múa cột nóng bỏng đến nhức mắt.
Không ngờ cảnh tượng đó đã bị người ta chụp lại “tách” một phát, gửi thẳng đến trước mặt Hoắc Thừa Húc.
Sau khi màn múa cột kết thúc, Tống Minh Cấm mới rảnh rỗi quay sang hỏi chuyện tôi.
“Lần này Hoắc Thừa Húc đồng ý ly hôn chưa?"
Tôi gật đầu: “Anh ấy đồng ý rồi.”
Tống Minh Cấm lập tức mừng rỡ ôm tôi xoay hai vòng: “Chúc mừng chị em thoát khỏi bể khổ hôn nhân, từ đây bước vào thánh đường của tự do!”
Tôi dội cho cô ấy một gáo nước lạnh: “Nhưng tớ thì không đồng ý ly hôn.”
“Há?”
Tống Minh Cấm giật mình kinh hãi, dưới chân lảo đảo một cái, suýt chút nữa ném tôi bay ra.
“Tại sao cậu lại không ly hôn? Đây chẳng phải là điều cậu mong muốn nhất từ trước đến nay sao?”
“Thật ra cậu vẫn luôn hiểu lầm rồi.”
Tôi làm ra vẻ thâm trầm thở dài một hơi: “Hoắc Thừa Húc quá ưu tú, kết hôn với anh ấy khiến tớ luôn không có cảm giác an toàn, cho nên mới dùng cách này để kiểm chứng tình yêu của anh ấy dành cho tớ.”
“Nhưng không lâu trước đây tớ đã suy nghĩ rõ ràng rồi, tớ muốn bắt đầu lại từ đầu với Hoắc Thừa Húc, làm một cặp vợ chồng hạnh phúc khiến người người ghen tỵ."”
Nghe vậy, Tống Minh Cấm lộ vẻ khinh bỉ, đứng ở góc độ của Hoắc Thừa Húc mà nói một câu công bằng:
“Vậy thì Hoắc Thừa Húc gặp phải cậu đúng là xui xẻo thật.”
Tôi: “...”
Đâm trúng tim là lời châm chọc chân thành nhất đến từ bạn thân.
7.
“Tiên sinh, nếu như anh còn quấy rối tôi nữa, tôi sẽ báo công an đấy!”
Từ một hàng ghế dài cách chúng tôi không xa đột nhiên vang lên tiếng trách mắng yếu ớt nhưng đầy cương quyết của một cô gái.
Tôi quay đầu nhìn sang phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một cô gái trẻ trong sáng mặc đồng phục học sinh đang bị một ông chú trung niên hói đầu, người đầy mỡ quấy rối.
“Giả vờ cái gì chứ? Đã tới những nơi như thế này rồi, cô chắc chắn cũng không phải thứ đàng hoàng gì.”
Ông chú trung niên nhìn cô ấy bằng ánh mắt dâm tà, tay bắt đầu không an phận sờ mó lung tung.
Cô gái nắm chặt cây lau nhà trong tay: “Tôi chỉ là nhân viên dọn vệ sinh thôi.”
Khớp ngón tay cô ấy phập phồng theo nhịp, không biết có phải đang cố chịu đựng hay không.
Tuy nhiên, lời cảnh cáo của cô gái kia không khiến ông chú trung niên dừng lại, ngược lại ông ta càng lấn tới.
“Nhân viên dọn vệ sinh? Còn chơi trò cosplay đồng phục nữa à? Tôi thích!”
Ông chú trung niên đưa bàn tay mập ú ra.
“Xem ông dám không.”
Tống Minh Cấm xắn tay áo lên, lập tức đứng bật dậy: “Diên Diên, đi! Đi cho cái tên đàn ông đó một bài học.”
Đúng lúc bàn tay ông chú trung niên sắp chạm vào người cô gái.
Ngay giây tiếp theo, tay ông ta đã bị Tống Minh Cấm chộp lấy, bẻ ngược ra sau.
Kèm theo tiếng hét thảm thiết của ông chú trung niên, xương tay ông ta bị bẻ gãy “rắc” một tiếng, mềm oặt rơi xuống.
Tống Minh Cấm hung dữ trừng mắt nhìn ông ta: “Còn dám quấy rối người khác không?”
Ông chú trung niên bị đau, không ngừng cầu xin tha thứ: “Không, không dám nữa! Không dám nữa!”
Thấy vậy, Tống Minh Cấm lập tức hất tay ông ta ra, kéo cô gái rời khỏi quán bar.
Ra đến bên ngoài, tôi dặn dò cô ấy: “Em là con gái, đêm hôm đừng đến mấy chỗ như quán bar nữa, nguy hiểm lắm.”
Cô gái cúi đầu, giọng điệu vô cùng yếu ớt đáng thương:
“Em cũng không muốn như thế nhưng bà nội em bệnh nặng cần dùng tiền gấp, chỉ có chỗ này trả tiền lương cao.”
Quả thật, quán bar này là nơi tụ tập thường xuyên của các cậu ấm cô chiêu, nên lương của nhân viên dọn dẹp ở đây cũng lên đến năm trăm tệ một ngày.
Nhưng mà... khoan đã!
Bà nội bị bệnh?
Sao nghe lại có chút quen thuộc như vậy?
Tôi run run hỏi lại: “Em không phải tên là Khương Duệ Yên đấy chứ?”
Cô gái chớp đôi mắt to lanh lợi tinh anh: “Làm sao chị biết tên em vậy?”
Xong rồi, đúng là nữ chính thật rồi!
Tôi lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng, trước mắt tối sầm lại, choáng váng hôn mê bất tỉnh.
Trước khi mất đi ý thức, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của nữ chính vẫn không ngừng lởn vởn trong đầu tôi.
8.
Lúc tỉnh lại, tôi đã ở nhà.
Tôi nằm trên ghế sofa mềm mại trong phòng khách, đèn chùm pha lê ngay phía trên đầu khiến ánh sáng chiếu vào mắt có phần chói lóa.
Đúng lúc tôi định đưa tay che lại thì một bàn tay đẹp đẽ đưa tới một ly nước: “Tỉnh rồi à?”
“Chồng?”
Đường nét gương mặt tuấn tú của anh ấy dưới ánh đèn trở nên mờ ảo, không còn vẻ lạnh lùng sắc bén thường ngày mà dịu dàng hơn hẳn.
Có lẽ tiếng gọi mang theo vẻ mơ màng của tôi khiến anh ấy vui vẻ, khóe môi anh ấy khẽ cong lên, lộ ra mấy phần ý cười.
Tôi xoay người ngồi dậy, cầm ly nước uống từng ngụm nhỏ.
Trong đầu vẫn đang suy nghĩ về chuyện Khương Duệ Yên.
Nữ chính lại xuất hiện sớm như vậy.
Dựa theo sự phát triển trong nguyên tác, năm năm sau cô ấy mới gặp Hoắc Thừa Húc, người đàn ông âm trầm, dễ nổi giận, rồi mở ra mối tình ngược luyến tàn tâm sâu đậm.
Nhưng bây giờ... Chẳng lẽ do tôi xuyên đến đã gây ra hiệu ứng cánh bướm sao?
Tôi không chắc.
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, đột nhiên phát hiện Hoắc Thừa Húc đang nhìn tôi không hề chớp mắt, tôi theo phản xạ ngẩng đầu lên.
Cái nhìn ấy thật không ổn chút nào.
Tôi bị dọa sợ đến mức phun hết nước ra ngoài.
Hoắc Thừa Húc đang mặc áo lưới màu đen, càng khiến người ta muốn phạm tội.
Mà nước tôi phun ra, toàn bộ bắn lên cằm và xương quai xanh của anh ấy.
“Xin lỗi... xin lỗi...”
Tôi vội vàng giật lấy khăn giấy để lau cho anh ấy.
Lúc luống cuống tay chân, tôi không cẩn thận ngã nhào lên người anh ấy, hai tay chống lên ngực anh ấy để giữ thăng bằng.
Cảm giác dưới lòng bàn tay rất rắn chắc, khi nhận ra điều gì đó, mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Tôi ngượng ngùng định rút tay lại.
Kết quả bàn tay to lớn của Hoắc Thừa Húc đã ấn tay tôi lại, khiến khoảng cách giữa hai chúng tôi càng gần hơn.
Ánh mắt anh ấy sáng rực nhìn tôi, nói:
“Không phải em thích kiểu đàn ông có cơ bắp sao? Anh cũng có mà, về nhà nhìn anh đi.”
Câu nói này khiến tôi kinh hãi tận trăm năm, có một loại cảm giác dầu mỡ không đành lòng nhìn thẳng.
Tôi khổ sở nở nụ cười, hỏi anh ấy: “Anh là đang đùa kiểu mới sao?”
Kết quả là anh lại nghiêm túc trả lời tôi: “Anh nói thật.”
Ngay khoảnh khắc đó, sấm sét ầm ầm vang trên đỉnh đầu tôi.
9.
Trong lúc hoảng loạn và lúng túng, ánh mắt vô tình liếc thấy một xấp ảnh đặt trên bàn trà.
Trông có vẻ quen mắt.
Tôi đẩy Hoắc Thừa Húc ra, cầm lên xem thử.
Trời đất ơi, cả một xấp ảnh này đều là mấy anh chàng cơ bắp đang múa cột trong quán bar kia!
Bọn họ mặc quần tất lưới đen, tạo đủ mọi tư thế uốn éo quyến rũ trên cây cột.
Lúc này, điện thoại của Hoắc Thừa Húc sáng lên.
Là tin nhắn từ Giang Thành gửi tới.
Tôi dùng dấu vân tay của anh ấy để mở khóa, thấy hết toàn bộ lịch sử trò chuyện của hai người.
Giang Thành: “Tổng giám đốc, muốn theo đuổi vợ thì phải đánh trúng sở thích của cô ấy.”
Hoắc Thừa Húc: “Hả?”
Giang Thành: “Lúc tôi đến quán bar Hào Tước để bàn chuyện, lại bắt gặp phu nhân và cô Tống đang chăm chú xem mấy anh cơ bắp múa cột.”
Hoắc Thừa Húc: “...”
Giang Thành: “Tôi biết anh đang ghen nhưng khoan vội ghen đã, nghe tôi nói hết.”
Giang Thành: “Tôi đã đặt mua một cái áo lưới đen trên mạng rồi, giao hàng trong ngày. Đợi phu nhân về nhà, anh mặc vào đảm bảo sẽ khiến cô ấy mê mẩn không rời, đến lúc đó sẽ không bao giờ thèm ra ngoài xem mấy anh chàng kia nữa.”
...
Tôi: “...”
Xin hỏi, trợ lý Tổng giám đốc lương cả trăm vạn một năm, trong đầu chứa cái gì mới có thể nghĩ ra được cái chủ ý ngu ngốc thế này?
Càng hoang đường hơn là Hoắc Thừa Húc thế mà lạt chịu phối hợp thật!
Tôi ngắm nhìn anh ấy một lúc, ôm xấp ảnh không nhịn được mà cười phá lên.
“Em cười gì vậy?”
“Sao anh lại đáng yêu như thế chứ?”
Tôi cười đến mức nước mắt trào ra, lườm anh một cái, thấy trên mặt anh ấy lộ ra vẻ lúng túng.
Chỉ là đột nhiên tôi lại có chút ghen tỵ với nguyên chủ.
Có người chồng tốt thế này mà cô ấy nỡ lòng nào lại không cần.
Thử hỏi trên thế giới này có được mấy ông chồng sẵn lòng mặc lưới đen chỉ để khiến vợ cười một tiếng chứ?
10.
Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy thì Hoắc Thừa Húc đã đi làm.