Thế nhưng càng sống chung với anh ấy lâu, tôi lại cảm thấy ký ức về thế giới thực trong đầu mình ngày càng trở nên mơ hồ.
Giống như đó chỉ là chuyện rất xa xôi.
Ngược lại, thế giới trong sách này lại chân thật đến đáng sợ.
Tôi cố gắng suy nghĩ lý do bên trong của hiện tượng kỳ lạ này thì lại bắt được một mâu thuẫn khiến sống lưng tôi lạnh toát.
Tôi vốn là người bị ám ảnh về sự thuần khiết trong tình cảm, vậy mà khi xuyên sách lại có thể không chút e ngại mà lựa chọn chinh phục Hoắc Thừa Húc!
Trong khi Hoắc Thừa Húc thì đầu truyện yêu nguyên chủ, cuối truyện lại yêu Khương Duệ Yên.
Vậy thì tôi, người bây giờ đang thân mật với anh ấy, rốt cuộc là ai?
Đột nhiên, đầu tôi đau nhức dữ dội.
Tôi dùng lòng bàn tay đè lên thái dương, cố gắng suy nghĩ, hy vọng tìm ra chút manh mối.
Khi cơn đau không thể chịu nổi nữa, Hoắc Thừa Húc liền nâng đầu tôi lên.
Gương mặt tuấn tú đầy lo lắng của anh phóng to trong đầu tôi.
Tôi run rẩy hỏi anh ấy: “Hoắc Thừa Húc, em là ai?”
Trước khi hôn mê, hình như tôi nghe thấy anh ấy trả lời một cách vô cùng chân thành:
“Em vẫn luôn là chính em mà.”
14
Tôi đã mơ một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, tôi và Hoắc Thừa Húc là cặp thanh mai trúc mã trong tiểu thuyết thanh xuân vườn trường.
Tôi vẫn còn nhớ rõ mùa hè năm ấy, nắng vàng dịu nhẹ, tôi mặc bộ váy hoa nhạt đứng ở tầng năm của tòa nhà giảng đường, điên cuồng vẫy tay với Hoắc Thừa Húc đang chơi bóng rổ dưới sân.
“Hoắc Thừa Húc, anh đi mua giúp em và Tống Minh Cấm mỗi người một chai nước nhé!”
Đám bạn của anh ấy trêu chọc: “Ê, lão Hứa, vợ nhỏ nhà cậu đang gọi kìa!”
Hoắc Thừa Húc đấm cho tên bạn một cái, ném quả bóng rổ sang một bên, rồi chạy như bay đến cửa hàng tạp hóa, mua hai chai nước lạnh mang về.
Khi anh ấy đứng trước mặt tôi, trên trán đã ướt đẫm mồ hôi.
Nhưng hai chai nước khoáng đông lạnh trong tay anh ấy vẫn tỏa ra hơi lạnh mát rượi, chính là thứ dễ chịu nhất trong cái nắng gay gắt của mùa hè.
Mỗi lần tôi và anh ấy cùng nhau về nhà, luôn có không ít nữ sinh đến xin số QQ của anh ấy.
Anh ấy luôn mỉm cười, khoác vai tôi: “Phải hỏi xem cô gái nhỏ nhà tôi có đồng ý không đã.”
Hai nữ sinh đó đưa mắt nhìn nhau, cười gượng hai tiếng rồi ngượng ngùng rời đi.
Theo hướng phát triển kịch bản như vậy, lẽ ra chúng tôi phải là cặp đôi khiến người ta ngưỡng mộ, đi từ học đường đến lễ đường.
Thế nhưng sau khi tôi và Hoắc Thừa Húc kết hôn, mọi thứ đột nhiên chuyển hướng, tôi đột nhiên từ nữ chính biến thành nữ phụ.
Tôi thực sự như bị phong ấn ý thức, có thể cảm nhận rõ ràng thế giới bên ngoài nhưng lại mất đi quyền kiểm soát cơ thể.
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân đã hoàn toàn thay đổi tính cách cãi vã, gây gổ với Hoắc Thừa Húc.
Cuối cùng, tôi được như ý nguyện ly hôn, ngồi lên máy bay đi nước ngoài.
Nhưng lại bất hạnh tử nạn trong một vụ tai nạn máy bay.
Mãi đến khi Khương Duệ Yên xuất hiện.
Thì ra căn bản không hề có chuyện xuyên vào sách gì cả!
Tôi chính là Lạc Diên.
Tại sao nguyên chủ độc ác như vậy, mà vẫn trở thành ánh trăng sáng không thể quên của Hoắc Thừa Húc?
Tại sao ban đầu Hoắc Thừa Húc yêu nguyên chủ đến như vậy, cuối cùng lại tìm một cô gái bảy phần giống cô ấy, Khương Duệ Yên, để làm thế thân, rồi yêu luôn người đó?
Tất cả đều vô cùng mâu thuẫn và rời rạc.
Nguyên nhân căn bản chính là vì tác giả cuốn sách này đã thay đổi cốt truyện vào phút chót, bóp méo tính cách của tôi.
Nhưng ngay từ khi gõ xuống chữ đầu tiên, khi tính cách nhân vật đã tròn đầy, họ sẽ có ý thức hành động riêng của mình.
Lúc này, tác giả không còn là người tạo ra nhân vật nữa, mà chỉ là người kể chuyện.
Thế nhưng chỉ vì sự ích kỷ nhất thời của người đó, tôi và Hoắc Thừa Húc đã từ cây cầu hạnh phúc rơi xuống tận cùng bi kịch.
15.
“Diên Diên!”
Tôi tỉnh lại khỏi cơn mộng mị chìm nổi.
Trên cằm Hoắc Thừa Húc mọc đầy râu xanh lún phún, bên trong đôi mắt đen đầy vẻ mệt mỏi không thể che giấu.
Dường như đã mấy ngày anh ấy không chợp mắt.
Tôi hỏi anh ấy: “Em đã ngủ bao lâu rồi?”
“Không lâu đâu.” Anh ấy an ủi: “Mới hai ngày một đêm thôi.”
Nhưng bên trong giọng nói run rẩy của Hoắc Thừa Húc vẫn để lộ cảm xúc thật sự của anh ấy, là sợ hãi.
Anh sợ tôi biến mất sao?
Tôi không biết Hoắc Thừa Húc đã dùng cách gì để sửa lại tuyến cốt truyện này, mới có thể cho chúng tôi cơ hội tiếp tục duyên phận trước đây.
Nhưng chắc chắn anh ấy cũng đã trải qua muôn vàn gian nan, đúng không?
Anh ấy đứng dậy định đi rót nước cho tôi.
Ngay khoảnh khắc anh ấy quay người đi, tôi nhẹ nhàng móc ngón út của mình vào tay anh ấy, nói: “Hoắc Thừa Húc, em đã quay lại rồi. Em sẽ không rời đi nữa.”
Cả người anh ấy cứng đờ, đột ngột quay đầu lại nhìn tôi.
Ánh nhìn ấy chứa đựng quá nhiều cảm xúc hỗn loạn.
Tôi nhất thời không thể phân biệt rõ, đó rốt cuộc là niềm vui khi mất đi mà tìm lại được, hay là kinh ngạc đến mức không dám tin.
Sau khoảnh khắc ngỡ ngàng, anh ấy chủ động nắm chặt tay tôi, nhẹ nhàng ấn hai cái vào trong lòng bàn tay tôi.
Đó là một lời hồi đáp không lời, nhưng lại vô cùng ăn ý và sâu sắc.
16.
Tống Minh Cấm nghe nói tôi ngất xỉu thì lo lắng không yên, sợ tôi có vấn đề về sức khỏe.
Cô ấy nhất quyết kéo tôi đến bệnh viện tiến hành kiểm tra sức khỏe tổng quát.
Sau khi có kết quả kiểm tra sức khoẻ, cô ấy xem đi xem lại, lông mày nhíu lại rất chặt.
Từ đầu đến cuối vẫn không hiểu được.
“Cũng không có vấn đề gì lớn mà? Sao đang yên đang lành cậu lại ngất xỉu? Chẳng lẽ là do Hoắc tiên sinh nhà cậu quá sung sức sao?”
Giữa ban ngày ban mặt mà cô ấy cũng có thể nói mấy chuyện đó sao?!
Tôi đỏ mặt đẩy cô ấy một cái, hạ thấp giọng cảnh cáo: “Tống Minh Cấm, cậu giữ mồm giữ miệng cho tớ, chỗ này còn có trẻ con đấy.”
Khương Duệ Yên bị tôi gọi là trẻ con lặng lẽ giơ tay lên, ấm ức nói: “Chị ơi, năm nay em đã hai mươi tuổi rồi, không còn là trẻ con đâu.”
Tống Minh Cấm cũng ở bên cạnh phụ họa: “Đúng vậy!”
“Hoắc tiên sinh nhà cậu quản cậu quá nghiêm rồi, từ sau khi hai người làm lành, chẳng còn ai đi xem trai đẹp cùng tớ nữa.”
Ánh mắt cô ấy đảo một vòng, lập tức nhắm vào Khương Duệ Yên, cười híp mắt nói: “Vậy em gái, em đi với chị nhé.”
Tôi: “…”
Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Tống Minh Cấm mê trai vẫn hoàn mê trai.
17.
Về đến nhà, Hoắc Thừa Húc nhận lấy kết quả kiểm tra sức khỏe trong tay tôi, xem kỹ càng từng trang một.
Sau khi xác nhận hoàn toàn không có vấn đề gì, trái tim vẫn luôn hoảng loạn bất an của anh ấy cuối cùng cũng hoàn toàn bình tĩnh lại.
Anh ấy giang hai cánh tay ôm tôi vào lòng, nghịch tóc tôi, im lặng một lúc rồi nói:
“Diên Diên, anh thật sự rất sợ vì anh tùy tiện thay đổi quỹ đạo định sẵn, sẽ bị nó cướp mất em từ bên cạnh anh một lần nữa.”
Nó là ai chứ?
Có lẽ là tác giả của nguyên tác, hoặc cũng có thể là thiên đạo, sức mạnh giữ cho thế giới trong sách không sụp đổ.
“Nếu thật sự có ngày đó, em cũng sẽ phá gông xiềng để quay lại bên anh lần nữa.”
Tôi hứa.
Chúng tôi nhìn nhau, không hẹn mà cùng mỉm cười.
18.
Lâm Tiêu Ân lại đến.
Ôm theo một bó hoa hồng đỏ rực, khi nhìn thấy tôi, anh ta không còn phản cảm giống như trước, còn tỏ ra lấy lòng: “Chị dâu, Duệ Yên đâu rồi?”
“Gọi nghe hay đấy, chẳng phải lúc trước anh cứ mở miệng là gọi phụ nữ đê tiện sao?”
Tôi vẫn không quên những chuyện xảy ra lúc trước.
Bây giờ nhìn thấy bộ mặt giả tạo này của Lâm Tiêu Ân, tôi không nhịn được mà châm chọc anh ta.
Lâm Tiêu Ân ngượng ngùng gãi mũi: “Chẳng phải trước kia em còn trẻ người non dạ sao? Chị hai đại nhân rộng lượng, đừng chấp nhặt với em mà!”
Tôi không tin.
Một người từng có ác ý lớn với tôi như vậy, sao có thể thay đổi đột ngột trong thời gian ngắn?
Nói cho cùng vẫn là vì muốn theo đuổi người ta nên đành tạm thời nhân nhượng mà thôi.
Tôi không khách khí đáp lại anh ta:
“Xin lỗi, tôi không chấp nhận. Tôi cũng sẽ không để anh đến gần Duệ Yên nửa bước.”
Quả nhiên, một giây sau Lâm Tiêu Ân lập tức lộ nguyên hình, chỉ tay vào mũi tôi: “Cô...”
Hoắc Thừa Húc ở bên cạnh lạnh lùng “Ừm?” một tiếng đầy nguy hiểm.
Lâm Tiêu Ân lập tức mềm nhũn, nuốt hết lời định máng tôi vào trong bụng.
“Cô không nói cho tôi biết thì tôi tự đi tìm.”
Sau đó anh ta đặt bó hoa hồng xuống, nhanh chóng mở cửa bỏ đi.
Sau khi anh ta rời đi, tôi nói với Hoắc Thừa Húc:
“Duệ Yên vẫn còn trẻ, hay là chúng ta bỏ tiền cho cô ấy ra nước ngoài du học đi.”
Hoắc Thừa Húc lập tức gật đầu: “Nghe em hết.”
Suy nghĩ một lát, anh ấy lại bổ sung: “Em trai anh cũng đang ở nước ngoài, hai người vừa hay có thể chăm sóc lẫn nhau.”
Hoắc Thừa Tu à!
Một chàng trai ảo tưởng sức mạnh yêu thích nghệ thuật.
Giao Khương Duệ Yên cho cậu ấy, tôi hoàn toàn yên tâm.
19
Xem xong trai đẹp trở về, tôi nói với cô ấy về quyết định cho cô ấy ra nước ngoài du học, còn nói rằng:
“Em cứ yên tâm học hành, bọn chị sẽ giúp em chăm sóc bà nội.”
Sau khi Khương Duệ Yên nghe xong thì vô cùng xúc động.
Ngày hôm sau, cô ấy vui vẻ xách hành lý lên đường.
Tôi cố tình nói cho Lâm Tiêu Ân sai giờ bay, đợi đến khi anh ta liều mạng chạy đến sân bay thì Khương Duệ Yên đã sớm bay ra nước ngoài.
20
Ba năm sau.
Tôi và Hoắc Thừa Húc đã có một cô con gái đáng yêu.
Tống Minh Cấm vẫn tiếp tục xây dựng hình tượng cô gái độc thân, quyết tâm trở thành một nữ hải vương* đủ tiêu chuẩn.
*Nữ hải vương: phụ nữ có nhiều mối quan hệ yêu đương cùng lúc.
Còn Khương Duệ Yên thì đã học chuyên ngành quản gia ở nước ngoài, sau khi tốt nghiệp liền quay về làm quản gia cho tôi.
Theo lời cô ấy: "Em là kiểu con gái chị bảo sao em nghe vậy, không thể sống thiếu chị được. Vừa hay chị và anh rể đều giàu có, em cứ về tiếp tục làm quản gia cho hai người là được rồi.”
Lâm Tiêu Ân dường như vẫn không buông bỏ được Khương Duệ Yên.
Ngày cô ấy trở về, anh ta chải đầu bóng loáng, mặc âu phục chỉnh tề, ngậm một bông hồng đỏ rực rực trong miệng, xuất hiện ở cửa nhà tôi một cách cực kỳ lố bịch.
Anh ta tự cho là phong độ, vuốt tóc một cái, hỏi chúng tôi: “Anh hai, chị hai, Duệ Yên đâu?”
“Ở trong nhà đó.”
Lúc ấy Hoắc Thừa Húc đang cho con gái uống sữa.
Tôi chép miệng, ra hiệu cho anh ta tự vào trong nhà tìm.
Không bao lâu nữa là đến tiệc sinh nhật của Ni Ni rồi.
Việc đầu tiên Khương Duệ Yên làm sau khi về nước chính là chuẩn bị cho Ni Ni một bữa tiệc sinh nhật thật hoành tráng.
Lâm Tiêu Ân không hề coi mình là người ngoài, vừa vào nhà đã lớn tiếng gọi tên Khương Duệ Yên.
Sau những năm tháng rèn luyện, giờ đây Khương Duệ Yên đã đủ chín chắn và sắc sảo.
Cô ấy từ trên lầu hai bước xuống, mái tóc xoăn ngang vai buông nhẹ sau gáy, bàn tay trắng muốt đặt lên tay vịn cầu thang, hỏi anh ta:
“Anh Lâm, tìm tôi có chuyện gì vậy?”
“Anh đến để...” Tỏ tình
Anh ta chỉnh lại tóc tai, chuẩn bị nói ra tình cảm giấu kín trong lòng suốt nhiều năm qua.
Nhưng anh ta còn chưa kịp nói xong, từ trên lầu đã có một chàng trai trẻ tuổi hơn, đẹp trai hơn, bước xuống, tự nhiên khoác vai Khương Duệ Yên, tựa cằm lên hõm vai cô ấy.
“Tối nay đi xem phim được không?”
“Được ạ!” Khương Duệ Yên kiễng chân hôn lên má cậu ấy một cái.
Thấy vậy, Lâm Tiêu Ân hoàn toàn choáng váng, chỉ tay vào hai người bọn họ: “Các... các người...”
Lúc này, Khương Duệ Yên mới nhớ ra sự tồn tại của Lâm Tiêu Ân: “Giới thiệu một chút, đây là bạn trai của tôi.”
“Bộp!”
Bông hồng đỏ trong tay Lâm Tiêu Ân rơi xuống đất, giống như có thứ gì đó vỡ tan.Ồ, đó chính là tiếng trái tim tan vỡ.
Tôi từ trong nhà bước ra đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng ấy, tâm trạng vô cùng vui vẻ, tôi đã chờ ngày này suốt ba năm trời.