📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Anh ngẩn người ra một giây, cũng không hề tức giận, chỉ giữ nguyên tư thế rồi hôn nhẹ lên tai tôi.

Hơi thở ấm áp phả vào:

"Phục vụ khách hàng một đêm ngàn lượng, quét thẻ hay tiền mặt?"

"Anh lạc đề rồi! Sao lúc cổ đại lúc hiện đại thế!"

"Đây không phải là muốn phối hợp với bảo bối sao? Anh thì…" Chu Châu nhéo nhẹ tay tôi "ở đâu cũng được."

"…Anh thật vô liêm sỉ mà."

"Ồ." Chu Châu hoàn toàn không để tâm.

Anh lại nắm lấy tay tôi, tiếng bánh xe vali tiếp tục vang lên.

41.

Về đến ký túc xá, tôi lướt thấy bài đăng trên dòng thời gian của Chu Châu một phút trước.

Chu Châu: “Ngày thứ 99”, kèm một bức ảnh.

Tôi mở ảnh lên xem.

Thì ra là ảnh chụp màn hình bài đăng mà chúng tôi công khai là "người yêu của tôi".

Từ hôm đó đến giờ…

Tôi tính nhẩm, đúng 99 ngày.

Nhưng mà chúng tôi chính thức ở bên nhau là vào mùng Một Tết cơ mà!

Tôi: Rõ ràng là ngày thứ 16!

Chu Châu trả lời rất nhanh: Ngày thứ 99!

Tôi: 16!

Chu Châu: 99!

Tôi: Ai 99(*)?

Chu Châu: Anh và em.

Tôi: Ồ, vậy em đồng ý.

Chu Châu: …Anh cũng đồng ý.

Tôi vui vẻ copy bài đăng của Chu Châu rồi đăng lại y nguyên.

(*) 99: Tình yêu vĩnh cửu.

42.

Hôm đó, sau khi kết thúc tiết học, tôi bị Chu Châu kéo ra sân bóng rổ.

Anh vòng tay qua cổ tôi, kéo tôi lại gần.

"Nhìn bạn trai em tỏa sáng nhất sân bóng đi."

"Chưa chắc ai đâu nhé!" Tôi chỉ vào Ngôn Từ đang khởi động trong đội đối phương, trêu Chu Châu “Ngôn Từ hồi cấp ba là nam thần bóng rổ của toàn trường đấy!”

"…"

Chu Châu liếc tôi một cái, hỏi: “"Toàn trường" này, có bao gồm cả bạn gái anh không?”

Tôi hơi nghẹn lời, anh vẫn luôn biết cách nắm bắt trọng điểm…

"Ừm, hình như… có." Tôi quyết định nói thật.

"Hừ." Chu Châu rút tay về, quả bóng rổ linh hoạt xoay tròn trong tay anh, rồi anh lập tức bước về phía sân bóng.

Còn khiêu khích huýt sáo về phía tôi.

Khẩu hình như đang nói: "Em sẽ hối hận".

Trẻ con thật.

Tôi nhún vai, ý là cứ chờ xem.

Vì tiếng huýt sáo của anh ấy, cả đám con gái đang vây quanh bắt đầu xôn xao.

Tiếng gọi "Chu Châu" vang lên từng đợt, mỗi lúc một lớn hơn.

Đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến tận mắt sức hút của Chu Châu ở Thanh Hoa.

Xem ra bốn chữ "nhân vật đào hoa" mà Hạ Giang Bắc dùng để miêu tả Chu Châu quả thật không sai.

Chu Châu vào sân.

Một lát sau, Ngôn Từ cùng đồng đội cũng bước vào.

Ngôn Từ trên sân bóng không còn vẻ ôn hòa thường ngày, mái tóc được buộc cao bằng băng đô, chẳng mấy chốc đã ướt đẫm mồ hôi.

Dáng người cao ráo, khuôn mặt không chút biểu cảm, môi mím chặt.

Sự xuất hiện của cậu ấy lại khiến cả sân bóng bùng nổ một làn sóng hò reo khác.

"Ngôn Từ! Ngôn Từ! Ngôn Từ!"

Tiếng hò reo không hề kém cạnh so với lúc gọi tên Chu Châu.

Sân bóng rổ về đêm.

Quả là tràn ngập hormone.

Tôi vỗ tay nhiệt tình cho cả hai người.

Một người bạn thân, một người bạn trai. Bên nào cũng là thịt cả.

Trận đấu bắt đầu.

Tôi không rành bóng rổ lắm, chỉ nghe thấy tiếng giày ma sát trên sân.

Các cầu thủ trên sân đều dốc hết sức.

Chạy, đuổi, bật nhảy, úp rổ, block…

Hơn chục chàng trai cao mét tám chạy trên sân, mồ hôi tuôn rã rượi, chính là tuổi trẻ rực rỡ nhất.

50 phút sau.

Kết quả trận đấu đã có.

Tôi nhìn tỉ số 48:49, im lặng.

Bình tĩnh lách ra khỏi đám đông, rút lui.

Đến một góc khuất.

Tôi cố gắng nhịn cười, vỗ vai người đang ngồi trên bệ khung rổ.

"Này... đừng buồn nha. Anh vẫn rất giỏi mà, chỉ thua có một điểm thôi!"

Chu Châu vò đầu, bất đắc dĩ: "Bảo bối, em thật biết an ủi người khác."

"... Khụ."

Tôi nhất thời không biết nói gì.

Nhìn Chu Châu vén áo lau mồ hôi, cơ bắp cánh tay cuồn cuộn hiện ra.

"Em có giấy nè, anh đợi chút nhé..." Tôi nhỏ giọng đề nghị.

Tôi lấy giấy từ trong túi ra, đưa cho Chu Châu.

Anh cuối cùng cũng ngẩng lên nhìn tôi.

Đáy mắt anh long lanh, tóc mai ướt đẫm mồ hôi, chóp mũi và trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi...

Chu Châu đột nhiên lên tiếng: "Lại đây."

Vừa dứt lời, tay tôi đã bị Chu Châu nắm chặt, kéo mạnh một cái, tôi ngã ngồi vào lòng anh.

"Chu Châu..."

"Ừ." Chu Châu khẽ đáp, dụi đầu vào vai tôi như một chú thú nhỏ bị thương.

Tôi xoa xoa đầu anh.

Tuy tư thế có hơi thân mật, nhưng tôi vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.

Chu Châu ôm tôi thật chặt.

Một lúc sau, anh vùi mặt vào vai tôi, giọng buồn buồn: "Anh không đánh bại được Ngôn Từ."

"Không sao đâu."

"Thanh Thanh." Giọng Chu Châu càng nhỏ hơn.

"Hửm?"

Giọng điệu của anh bỗng thay đổi "Anh không thắng được cậu ấy, có phải sẽ không được làm nam thần của em nữa không?"

Tôi: ?

Bỗng nhiên hiểu ra chuyện gì đó.

Tôi nâng mặt Chu Châu lên, lúc này mới thấy ánh mắt anh long lanh.

Rốt cuộc... anh đang lo lắng điều gì vậy?

Tôi cười: "Sao lại muốn làm nam thần của em?"

Chu Châu nhất thời không trả lời được.

Anh định quay mặt đi giả vờ không nghe thấy, nhưng đầu lại bị tôi giữ chặt, ép anh phải nhìn thẳng vào mình.

Anh thở dài: "Vì anh sợ em không đủ thích anh."

"Tại sao?"

"Em thích Ngôn Từ lâu như vậy, còn chúng ta... mới quen nhau nửa năm, anh không nghĩ mấy tháng này có thể sánh bằng khoảng thời gian hai người bên nhau từ nhỏ..."

Giọng nói anh nhỏ dần.

Tôi nhắm mắt, chủ động hôn lên môi anh. Dù đã hôn nhau nhiều lần, nhưng toàn là Chu Châu chủ động, tôi vẫn còn khá vụng về.

Khoảnh khắc môi chạm môi, Chu Châu vẫn ngây người bất động.

Tôi không thể tiếp tục được nữa...

Ngả đầu ra sau, rời khỏi môi anh, tay vẫn vòng qua cổ Chu Châu.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: "Đây là câu trả lời của em."

Những con côn trùng nhỏ kêu rỉ rít không ngừng, phía sau là tiếng trận bóng rổ náo nhiệt, trong một góc vừa ồn ào vừa yên tĩnh, tôi và Chu Châu lặng lẽ nhìn nhau.

"Em thích anh à?" Chu Châu mãi mới thốt ra được câu này.

Tôi suýt nữa thì ngã khỏi người anh ấy.

Bẹo má Chu Châu rồi lại kéo sang hai bên, "Chu Châu của em, trợ giảng Chu của em, đàn anh của em, bạn trai của em, anh đang nghĩ linh tinh gì thế hả!!!"

Đã hẹn hò gần một tháng rồi.

Giờ lại bắt đầu nghi ngờ tôi có thích anh ấy hay không?!

Thấy thật khó tin mà.

Chu Châu ngẩn người vài giây, cuối cùng cũng hoàn hồn.

Vẻ bất an trong mắt hoàn toàn biến mất, anh ấy lại trở về dáng vẻ ngông nghênh thường ngày:

"Hôn chưa đủ, thêm cái nữa."

"... Biến đi!"

Tối nay trong đội của Chu Châu còn có Hạ Giang Bắc.

Khi tôi và Chu Châu tay trong tay quay lại sân, anh ta đang mở chai nước khoáng.

Vừa thấy chúng tôi, Hạ Giang Bắc cười khẩy, xông tới đấm Chu Châu một cái "Thằng nhóc Chu Châu này, sến súa chết đi được!!"

Chu Châu vô tội nắm chặt tay tôi hơn.

Hạ Giang Bắc cứ "chậc chậc" mãi không thôi.

Thấy nói Chu Châu không được, anh ta lại quay sang tôi:

"Học muội, em biết tên này sến rện đến mức nào không? Yêu nhau 99 ngày mà cũng đăng lên mạng xã hội ăn mừng."

Vừa nói, Hạ Giang Bắc vừa giả vờ xoa xoa tay.

Rồi còn búng tay một cái.

Tôi đoán ý của anh ta là:

Đá cái tên suốt ngày khoe khoang tình cảm này đi.

Hạ Giang Bắc lầm bầm một hồi, rồi lại lôi chuyện cũ ra: "Mà này, hôm đó em nhắn tin chia tay với anh trên WeChat làm gì thế? Anh có phải bạn trai em đâu."

"..."

Sao cứ khơi lại chuyện này vậy trời!

Tôi vừa mới dỗ anh ấy xong!

Tôi liếc nhìn Chu Châu, thấy sắc mặt anh vẫn bình thường.

Đành phải cắn răng đáp: "Nhắn nhầm thôi."

"Ồ." Hạ Giang Bắc ra vẻ đã rõ gật gù, rồi lại như nhớ ra chuyện gì đáng sợ, nói:

"Em không biết đâu, lúc Chu Châu nhìn thấy tin nhắn, ánh mắt cứ như muốn giết anh vậy đó! Anh còn chẳng biết mình cắm sừng bạn thân từ lúc nào nữa!"

"Xin lỗi nhé."

Hạ Giang Bắc xua tay: "Tớ vẫn sống nhăn răng đây này, không cần xin lỗi!"

"..."

Cuối cùng, Hạ Giang Bắc nhìn tôi và Chu Châu một lượt, rồi nghiêm túc nói: "Chúc hai người răng long đầu bạc!"

Tôi mỉm cười gật đầu.

Giọng nói trầm ấm như tiếng cello của Chu Châu vang lên bên cạnh: "Lát nữa giúp tớ mang đồ về ký túc xá nhé."

"Hả? Thế bây giờ cậu đi đâu?"

Chu Châu cười đầy ẩn ý, tay chỉ về phía tôi: "Hỏi em dâu cậu ấy."

Tôi: ?

Tôi đâu biết được.

43.

Chu Châu nắm tay tôi đi dạo trong sân trường, chuẩn bị đưa tôi về.

Tối nay mọi thứ đều thật dễ chịu.

Tay chúng tôi đung đưa, như đang khiêu vũ.

Thật ra, tôi rất muốn nhảy cẫng lên.

Nghĩ đến lúc nãy Chu Châu ngồi trên bệ rổ bóng rổ ghen tị, tôi bật cười.

"Vừa rồi em quên nói với anh…"

"Ừm." Chu Châu đáp lại bâng quơ.

Điều muốn nói ra có phần lộ liễu, nhưng tôi không thể kìm nén được sự yêu thích đang cuồn cuộn trong lòng, nên thành thật:

"Lúc anh chơi bóng rổ, em thật sự rất muốn giấu anh đi. Em ước gì mình là người khổng lồ, có thể che anh ở sau lưng, để không ai nhìn thấy anh nữa!"

Tôi nói năng có phần lộn xộn.

Vừa nói vừa kéo tay Chu Châu nhảy nhót lung tung.

Anh ấy mỉm cười hỏi: "Sao lại muốn giấu anh?"

Tôi há to miệng, kéo tay anh ấy lên, đan những ngón tay mình vào tay anh.

"Vì anh đẹp trai quá!"

"Đẹp trai?"

"Ừm!" Tôi dựa hẳn vào người anh, mái tóc bay bay trong gió, "Lúc anh chơi bóng rổ trông cực kỳ đẹp trai. Mấy cô gái bên cạnh cứ reo hò, còn to hơn cả bạn gái anh là em đây nữa này!"

"Vậy à…"

Chu Châu đáp lời, rồi đột nhiên dừng bước.

Tay tôi đang bị anh ấy nắm nên cũng buộc phải dừng lại.

Chu Châu mỉm cười, cúi người xuống cho vừa tầm với tôi.

Khóe môi anh ấy cong lên, trong ánh mắt trong veo chỉ có hình bóng tôi, giọng nói nhẹ nhàng:

"Em reo hò thế nào, anh nghe thử."

Tôi: "Anh không nghe thấy à?"

Chu Châu lắc đầu: "Lúc chơi bóng rổ anh rất tập trung, dù có nghe thấy cũng không phân biệt được là giọng của ai."

"Ồ…" Tôi ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

"Anh trai giỏi nhất, anh trai cố lên"

"Đàn anh Chu Châu."

"Cố lên, cố lên, cố lên."

Giọng tôi nhỏ như tiếng muỗi vo ve, ngại ngùng đến mức đỏ mặt tía tai. Nhưng vì xung quanh rất yên tĩnh, nên dù tôi có nói nhỏ đến đâu, Chu Châu vẫn nghe thấy.

Thấy tôi im bặt.

Chu Châu nhướng mày: "Hết rồi à?"

"Ừm, hết rồi."

"Vậy đến lượt anh."

"Hửm?"

Chu Châu suy nghĩ một lúc, hơi nhíu mày ra vẻ đang nghiêm túc cân nhắc. Rồi sau đó…

"Thanh Thanh xinh đẹp nhất, anh yêu Thanh Thanh."

"Thanh Thanh là bảo bối của anh!"

"Mỹ nữ Lâm Thanh, chiến binh của anh!"

Giọng anh ấy vang lên không chút kiêng dè, tiếng vọng dội vào thân cây rồi lại văng ngược vào tai tôi.

Tôi…

Đứng hình.

"Á á á á á!" Tôi nhào tới bịt miệng anh ấy, xấu hổ đến mức muốn khóc, "Sao anh… lại nói thế chứ!"

Muốn khóc mà không khóc được…

Với khuôn mặt của Chu Châu mà nói ra những lời như vậy đúng là vừa trái ngược vừa đáng yêu!

Xấu hổ xong, tôi lại không chịu ngồi yên, cãi nhau với anh ấy:

"Nhân vật nổi tiếng trong trường không được nói như vậy."

"Vậy anh phải nói thế nào?" Chu Châu ra vẻ thỉnh giáo.

Anh ấy đang nghiêm túc trêu chọc tôi…

Ý nghĩ đó khiến tôi thấy ngọt ngào.

"Anh nên nói…" tôi hắng giọng, bắt chước giọng điệu học được trên tivi "Quan nhân, chàng thật khiến thiếp hài lòng."

Dứt lời, tôi hồi tưởng lại màn bắt chước vừa rồi, tự thấy rất đắc ý.

Ngẩng đầu nhìn Chu Châu, ra lệnh cho hắn "Đến lượt anh."

"... Anh không làm công công."

"..."

Tôi trừng mắt: "Anh nói giọng em giống thái giám?!"

Chu Châu không nói gì, nhưng vẻ mặt anh rõ ràng là ngầm thừa nhận lời tôi nói.

Tôi không cam lòng.

Tiện tay hái một chiếc lá.

Ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy, đặt "Tiểu Lâm Phi Đao" lên cổ Chu Châu, mắt nheo lại, "Nói hay không?!"

Chu Châu kiên trì: "Không nói."

Tôi nghiến răng.

"Đại nhân, đao đã kề cổ rồi. Theo hay không theo?"

"Không theo."

Tôi kẹp lá cây từ từ áp sát cổ anh, miệng lẩm bẩm:

"Xước rồi, chảy máu rồi, a..."

Chu Châu vừa buồn cười vừa bất lực nhìn tôi làm loạn.

Cánh tay vòng qua eo tôi, đề phòng tôi trượt ngã.

Ngay trước khi tôi chu môi nói "Ngươi toi mạng rồi", anh cuối cùng cũng chịu thua.

Có lẽ bản thân cũng thấy xấu hổ.

Anh vùi đầu vào cổ tôi, hơi thở phả vào da thịt.

Dùng giọng khàn khàn, vừa nghiêm túc vừa phóng túng lặp lại bên tai tôi: "Lâm quan nhân, đêm xuân ngắn ngủi quá..."

Nói xong.

Anh làm như không có chuyện gì xảy ra, đứng thẳng dậy, quay mặt đi chỗ khác.

Nhìn thì có vẻ không hề bị ảnh hưởng gì, nhưng tên ngốc này chắc không biết tai mình đã đỏ bừng như sắp nhỏ máu rồi.

Dưới ánh trăng lại càng rõ ràng hơn.

Trong suốt mỏng manh như cánh ve.

Tim tôi bỗng thắt lại.

Tôi nhảy cẫng lên, nhảy thẳng lên người anh.

Chu Châu giật mình, nhưng vẫn vững vàng đỡ lấy tôi.

Tôi khẽ hỏi anh: "Vừa nãy còn kiên quyết từ chối, sao lại đột ngột đồng ý thế?"

Chu Châu khẽ "hừ" một tiếng.

"Bởi vì anh cảm thấy..." Anh ngẩng đầu hôn nhẹ lên chóp mũi tôi.

Trước mặt tôi, anh chậm rãi thổ lộ suy nghĩ trong lòng.

"Chúng ta, còn nhiều thời gian mà."

Vì còn nhiều thời gian.

Nên không được phép rời đi trước, kể cả đùa giỡn cũng không.

Hiểu được tâm ý của anh, tôi khẽ cười, lấy ngón tay chọc chọc vào ngực anh "Ôm em có nặng không?"

"Em nói gì vậy?"

Chu Châu tỏ vẻ khinh thường, còn nhấc nhấc tôi lên, ý là tôi nhẹ như quả bóng rổ vậy.

"Bạn trai giỏi quá ha!"

"Bạn gái cũng không tệ."

"Em không tệ chỗ nào?"

"Tìm được một anh bạn trai tuyệt vời."

"..." Tôi tức đến nghẹn lời, giãy giụa trên người anh "Thả em xuống, em muốn về ký túc xá!"

"Công chúa đừng đi, để ta ôm nàng trở về."

...

Đến cổng trường Thanh Hoa, vì giữ thể diện cho cả hai, Chu Châu đành đặt tôi xuống.

Chúng tôi nắm tay nhau ra khỏi khuôn viên trường như bình thường.

Vừa ra khỏi tầm mắt của bảo vệ, tôi đã bị ai đó đẩy mạnh.

Cả người theo quán tính ngả ra sau.

Đế giày trượt trên nền đất, phát ra tiếng sột soạt.

Chưa kịp phản ứng, Chu Châu đã áp sát lại.

Tôi và anh cùng mỉm cười, chen chúc nhau trong góc khuất.

Những nụ hôn như mưa rơi xuống.

Tôi cười ngặt nghẽo vì nhột, khẽ hỏi anh: "Sao đột nhiên lại thế này?"

Chu Châu thở hắt ra, có vẻ hơi lúng túng.

"Trong trường... không tiện."

Tôi giả vờ kinh ngạc: "Ra ngoài là tiện à?"

"..." Chu Châu biết lý do của mình chẳng thuyết phục được ai, bèn hôn chụt vào má tôi một cái, ra vẻ hung dữ: "Không nhịn được đấy, làm sao?"

Tôi đưa tay vỗ nhẹ đầu anh.

"Không sao không sao, hôn đi, hôn nữa đi!"

Vừa dứt lời, tôi lại thấy ngại ngùng.

Mình vừa nói cái gì thế này...

Tôi nói: "Em phải về trường rồi!" Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy ghét cái giờ giới nghiêm của ký túc xá.

Chỉ muốn ở bên anh thêm chút nữa...

Chu Châu cọ cọ đầu vào xương quai xanh tôi.

Tóc anh hơi cứng, cọ vào da thấy hơi nhột, tôi theo phản xạ đưa tay vuốt tóc anh.

Chu Châu trầm ngâm một lát, rồi cũng cười nói: "Hay là... mình tìm chỗ nào ở riêng, em thấy sao?"

"Cũng được."

Hai câu nói ấy nặng tựa ngàn cân, cả tôi và anh đều hiểu rõ.

Chúng tôi dựa sát vào nhau, cùng cười, ánh mắt phản chiếu niềm vui của đối phương.

Tôi nghĩ, chưa bao giờ có khoảnh khắc nào khiến trái tim mình rung động mạnh mẽ như lúc này.

"Được, vậy anh đưa em về."

"Ừm."

Tôi vội vàng nắm lấy tay Chu Châu.

Từ Thanh Hoa đến Bắc Kinh chỉ cách nhau một con phố, nhưng tương lai của chúng tôi chắc chắn không chỉ có vậy.