Chu Tư Dư bị tôi khóa ở đầu giường.
Biểu cảm khó chịu nhưng lại âm thầm nhẫn nhịn.
Mà trên mặt đất, chiếc quần âu cao cấp và chiếc áo sơ mi phiên bản giới hạn của anh nằm rải rác.
Tôi dùng đầu ngón tay vuốt ve dọc theo đường nét c ơ b ụ n g của anh.
“Có thích như vậy không, hửm? Nói chuyện nào.”
“Tôi là sếp của cô đấy!”
“Là sếp thì sao chứ? Tắt đèn thì ai chẳng giống ai.”
Khuôn mặt anh xám xịt, nhục nhã đến nỗi trên trán nổi đầy gân xanh.
“Tô Ly, tôi suy nghĩ kỹ rồi, bản báo cáo cũng không cần phải nộp ngay trong đêm nay đâu. Nếu cô vì không muốn làm mà sinh lòng oán trách rồi làm điều sai trái thì thật sự không cần thiết đâu.”
“Làm, vì sao lại không làm, làm đến bình minh cũng phải tiếp tục chứ.”
Tôi trực tiếp cúi đầu xuống hôn một cái.
Anh h o ả n g sợ, hít một hơi thật sâu.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, câu hỏi của anh chuyển từ “Cô có phải con gái không?” thành “Cô có biết sử dụng hay không? Đeo ngược…”
Không mất nhiều thời gian, anh đã biến thành dáng vẻ nửa sống nửa ch*t.
Khuôn mặt tôi ngơ ngác.
Người bình thường vẫn luôn m ắ n g tôi hai tiếng đồng hồ không ngừng nghỉ, bây giờ chỉ sau vài phút đã bắt đầu thở hổn hển đây ư?
Ngay lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Ai đấy?” Giọng anh khàn khàn.
Tôi hơi sửng sốt.
“Có thể là bạn trai tôi trở về.”
Khuôn mặt anh đen sì chẳng khác gì đáy nồi, “Đừng chạm vào tôi.”
2.
“Thành thật chút! Đừng phát ra tiếng.”
Tôi dùng áo ngực bịt miệng Chu Tư Dư, mặc bừa một bộ quần áo rồi ra ngoài mở cửa.
Khi mở cửa ra, nhìn thấy khuôn mặt đó, hô hấp của tôi như ngừng lại.
Lục Tử Ngang, người bạn trai năm năm của tôi.
Cũng chính là người đàn ông nổi tiếng với nụ hôn kéo tơ cùng thực tập sinh trên Douyin hôm nay.
Trong video, Lục Tử Ngang bưng bánh ngọt, cẩn thận từng li từng tí châm nến cho thực tập sinh kia.
Sau khi cô gái đó cầu nguyện xong, nghiêng đầu lại gần anh ta, “Ước nguyện sinh nhật lần này là muốn Lục Tử Ngang trở thành bạn trai em, có thể thực hiện được không?”
Dưới sự cổ vũ của mọi người, Lục Tử Ngang mỉm cười hôn cô ấy.
Khi nhớ lại, trái tim của tôi vẫn không nhịn được mà đ a u nhói.
“Làm loạn đủ chưa? Gọi điện không bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời?”
Lục Tử Ngang không kiên nhẫn nhìn tôi.
“Bánh ngọt ăn ngon không?” Tôi cười hỏi anh ta.
Buổi chiều sau khi xem đoạn video đó xong, tôi lập tức gửi tin nhắn chia tay với anh ta.
Vậy mà đêm khuya mười hai giờ anh ta mới chạy tới đây, là an ủi người khác xong mới nhớ đến tôi à?
“Chỉ vì ăn một miếng bánh ngọt mà em muốn chia tay với anh?”
“Ồ, vậy tôi sẽ hỏi câu khác, nước bọt của em gái thực tập sinh ăn ngon không?”
Bầu không khí đột nhiên tĩnh lặng.
Tôi không muốn lãng phí thời gian với anh ta, lục lại video kia, trực tiếp ngả bài.
Sắc mặt anh ta trắng bệch.
“Tình huống lúc đó… Mọi người đều cổ vũ, anh không muốn làm mọi người mất vui.”
Vì không muốn mất vui nên một người đã có bạn gái lại đồng ý làm bạn trai của người khác?
“Ly Ly, có thể đừng chia tay được không?”
“Nếu không thì sao?”
“Chia tay cũng được, nhưng em có thể đừng nói chuyện chúng ta từng yêu nhau cho các đồng nghiệp khác được không?”
Tôi: “?”
Tôi và Lục Tử Ngang hẹn hò năm năm, làm việc chung hai năm, yêu đương bí mật ở công ty.
Anh ta vội vội vàng vàng chạy đến đây là vì chuyện này nhỉ? Sợ cô thực tập sinh đó biết mình n g o ạ i t ì n h sao?
“Biến đi!”
Anh ta đúng là có b ệ n h mà.
Tôi muốn trực tiếp đóng cửa lại.
Đúng lúc tôi đang chuẩn bị đóng cửa, tiếng một người đàn ông vang lên từ trong phòng ngủ --
“Tô Ly, tôi muốn đi tắm.”
Trong một khoảnh khắc, tôi và Lục Tử Ngang đều ngây người.
“Ai đang ở bên trong?”
“Bạn trai mới của tôi!”
Lúc nãy tôi kiên cường bao nhiêu thì bây giờ lại sợ hãi bấy nhiêu.
Sắc mặt Lục Tử Ngang cực kỳ nhăn nhó.
“Tô Ly, chúng ta mới chia tay chưa được bao lâu mà bạn trai mới của cô đã nằm trên giường cô rồi? Biết bay à?”
“Anh đoán đúng rồi đấy, anh ấy chính là Spider Man.”
Lục Tử Ngang bỗng nhiên yên lặng.
“Chờ chút, tại sao tôi lại thấy giọng nói này quen thế nhỉ?” Lục Tử Ngang nói xong thì muốn xông vào phòng ngủ.
Tôi lo tới mức đầu óc trống rỗng.
Chu Tư Dư cũng là sếp của anh ta, không quen mới là lạ.
Tôi không dám tưởng tượng lúc anh ta nhìn thấy Chu Tư Dư bị tôi c ò n g ở đầu giường thì biểu cảm trên khuôn mặt anh ta sẽ kinh ngạc như thế nào.
3.
Tôi chạy đến trước cửa phòng ngủ, dùng c ơ t h ể chặn lại.
“Tránh ra, là người mà tôi quen đúng không? Tôi lại muốn xem xem kẻ nào lá gan lớn như vậy, dám đến đây làm người thứ ba!”
“Anh phát đ i ê n gì vậy?”
Tôi chắn cửa không cho anh ta vào phòng ngủ.
“Tô Ly, cô còn nói không n g o ạ i t ì n h, vậy đây là cái gì?”
Ánh mắt Lục Tử Ngang rơi vào thùng rác ở trước cửa, bên trong có hai cái túi ni lông bị x é r á c h.
“Tôi thổi bóng bay chơi không được à?”
Tôi vẫn còn m ạ n h miệng nhưng trong lòng lại h o ả n g vô cùng.
Tôi chắc chắn không thể ngăn được Lục Tử Ngang, anh ta nhất định sẽ đ á n h cho Chu Tư Dư một trận no đ ò n.
Ngay lúc tôi đang giằng co với Lục Tử Ngang, liều mạng bảo vệ cửa phòng ngủ thì chuông điện thoại của anh ta vang lên.
Là em gái thực tập sinh kia.
“Anh Tử Ngang, em tỉnh lại không thấy anh, anh đi đâu rồi?”
Lục Tử Ngang hạ giọng xuống, “Anh ra ngoài mua mì tương đen cho em.”
“Anh sắp về rồi đây.”
Tôi chưa từng thấy khuôn mặt Lục Tử Ngang dịu dàng như thế.
“Muốn tôi chào hỏi cô ấy không?”
Tôi đang uy hiếp anh ta, cùng lắm thì cá ch*t lưới rách.
“Không cần.”
Anh ta trừng tôi một cái, cúp điện thoại bỏ đi.
Trước khi đi, anh ta còn ném lại một câu đe dọa.
“Tô Ly, tôi nhất định sẽ tìm ra hắn là ai!”
Nhìn bóng lưng anh ta rời đi, trái tim đang treo trên cao của tôi đập hẫng một nhịp.
Quay lại giường, tôi cuộn mình lại k h ó c không thành tiếng.
Chu Tư Dư nằm bên cạnh hừ lạnh nói:
“Thật là đặc sắc mà, đời này tôi chưa từng nghĩ tới bản thân suýt nữa bị nhân viên của mình bắt gian tại giường, lại còn bị m ắ n g là kẻ thứ ba.”
“Không hẳn mà, anh cũng đâu phải là bạn trai mới thật sự của tôi.”
Mặt anh tối sầm lại, “Vậy tôi lại là gì?”
Tôi ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn anh, “Có thể làm lại một lần nữa không? Tôi muốn nhìn lại.”
Ánh mắt anh run rẩy, “Tô Ly, cô thật là đến ch*t không thay đổi!”
4.
Sáng sớm ra, tôi bị ác mộng làm cho tỉnh giấc.
Trong mơ, tên biến thái Chu Tư Dư đang họp với mọi người, anh hỏi tôi đã làm xong báo cáo chưa, tôi mịa nó giật mình tỉnh giấc.
Vừa mới mở mắt, giấc mơ đã thành hiện thực, tôi nhìn thấy Chu Tư Dư.
Anh mặc áo sơ mi, tựa vào đầu giường của tôi, cầm máy tính, nghiêm túc làm việc.
Không đúng, tại sao anh ấy lại ở trên giường tôi?
“S… Sếp!?”
Tôi bị dọa đến choáng váng.
Người đàn ông đang chăm chú làm việc liếc nhìn tôi một cái, không kiên nhẫn làm động tác “suỵt”.
Lúc này tôi mới nhìn sang màn hình máy tính của anh.
Trên màn hình xuất hiện mấy khuôn mặt quen thuộc, tất cả đều là quản lý cấp cao của công ty.
Anh ấy đang họp online!!!
Tôi lui về phía sau, cảm thấy ngực lành lạnh, ngay lập tức vớ lấy cái chăn che lại.
Một giây sau, cả người lẫn chăn đều lăn xuống đất.
Cùng lúc đó, không còn chăn c h e c h ắ n, cảnh xuân dưới lớp áo sơ mi của Chu Tư Dư hoàn hảo lộ ra trước mắt tôi.
“A --”
Tôi toi rồi.
Chu Tư Dư hoàn toàn cạn lời rồi.
Âm thanh từ trong video vọng ra --
“Chủ tịch Chu, có tiếng gì vậy?”
“Chủ tịch Chu, bên anh xảy ra chuyện gì thế?”
“Chủ tịch Chu, làm sao vậy?”
Tôi cảm nhận được Chu Tư Dư đang muốn b ó p ch*t tôi.
“Hôm nay họp đến đây thôi. Trước 12 giờ trưa mai tôi muốn nhìn thấy phương án của các anh.”
Nói xong, Chu Tư Dư đóng máy tính lại.
Được rồi, anh ấy đã họp xong, ngày ch*t của tôi tới rồi.
Cũng may camera của Chu Tư Dư chỉ thấy được vai của anh, nếu không thì tôi thực sự đã biến thành tội nhân thiên cổ.
“Chìa khóa đâu?” Chu Tư Dư lấy một cái gối che đi phần t h â n d ư ớ i của mình, “Tối hôm qua còn chưa nhìn đủ hả?”
Tôi vội vàng thu ánh mắt lại, dùng một phút suy tư xem chuyện gì đang xảy ra.
Hôm qua tôi quá xui xẻo, vừa mới tan làm đã nhận được thông báo u n g t h ư từ b ệ n h viện, mở điện thoại ra thì nhìn thấy bạn trai n g o ạ i t ì n h.
Tôi đi đến bar để uống s a y, sau đó lại bị tổ trưởng phái đi đón ông chủ s a y r ư ợ u.
Khi đón Chu Tư Dư, anh ấy n ô n khắp mọi nơi, tôi bận bịu dọn dẹp giúp anh, còn anh thì liên tục thúc giục tôi làm báo cáo cho cuộc họp ngày mai.
Tên tư bản đ ộ c ác, vì công việc mà tôi bị u n g t h ư, bạn trai cũng chạy theo người ta.
Nếu tôi không làm gì đó thì thật có lỗi với quãng thời gian còn lại của mình.
Anh hủy hoại cuộc đời tôi, tôi sẽ c ư ớ p đi sự trong trắng của anh, còn sau đó xảy ra chuyện gì thì tôi lại không nhớ rõ.
Trong ấn tượng của tôi, chỉ còn hình ảnh anh liên tục khuyên tôi đừng hôn chỗ này, đừng hôn chỗ kia.
Không nghe không nghe, con rùa niệm kinh (*).
(*): Đây là một cách nói ẩn dụ, ý chỉ việc ai đó đang làm một việc gì đó vô ích hoặc không có ý nghĩa, giống như việc rùa đọc kinh thì chẳng ai nghe hoặc quan tâm đến. Trong ngữ cảnh này, nó mô tả tình huống mà một người đang cố gắng thuyết phục hoặc khuyên bảo người khác, nhưng người kia hoàn toàn phớt lờ và không chịu nghe.
Sau đó thành ra thế này.
“Chìa khóa gì thế?”
Tôi giả ng*.
Chu Tư Dư nhìn tôi một cái, sau đó dịch chuyển c ơ t h ể , để lộ ra bàn tay bị c ò n g trên đầu giường.
Ối giời ơi!
Tôi hít một hơi thật sâu.
“Sếp à, sao anh lại tự c ò n g mình vào giường thế?”
5.
“Cô thật sự đã quên rồi?”
Đúng, tôi đã quên rồi…
Tôi giả vờ đó.
“Đúng vậy, từ việc hôm qua tôi đã đón anh về thế nào, sao lại đưa anh về nhà tôi, cuối cùng vì sao chúng ta lại đắp chung một cái chăn, tôi đã quên sạch rồi.”