Tôi cứ tưởng đó là cách gọi dành riêng cho tôi, hóa ra cô gái nào anh cũng gọi như thế.
Đồ trai đểu.
Nghĩ tới đây, tôi ném tờ giấy vào trong thùng rác.
Tôi xin thề, từ nay trở đi sẽ không để ý tới tên khốn nạn đó nữa.
Vốn dĩ tâm trạng đã không tốt, nhưng sau đó còn có chuyện tệ hơn xảy ra.
Em gái thực tập sinh của Lục tử Ngang muốn đến chỗ tôi học hỏi một tuần.
Cô ấy tên là Chu Hiểu Hiểu, vừa tròn 21 tuổi, làn da trắng nõn, khi cười lên hai mắt cong cong.
Từ khi cô ấy đến, văn phòng chúng tôi náo nhiệt lên rất nhiều.
Chẳng trách Lục Tử Ngang lại thích cô ấy.
Đến tôi là con gái mà còn thích cô ấy nữa là.
Vì cô ấy thực tập ở văn phòng của tôi, Lục Tử Ngang chặn tôi lại ở bãi đỗ xe.
“Cô không kể chuyện của hai chúng ta với cô ấy đấy chứ?”
“Lục Tử Ngang, anh không phải cảm thấy mình quang minh chính đại lắm à, thế sao bây giờ ngày nào cũng như kẻ t r ộ m thế?”
“Tô Ly, không có cô ấy, chúng ta cũng sẽ chia tay.” Anh ta dừng một chút rồi nói, “Mẹ tôi không đồng ý tôi kết hôn với người không có hộ khẩu địa phương.”
Tôi: “?”
“Vì vậy mặc dù chúng ta đã yêu đương năm năm nhưng anh lại không đưa tôi về nhà ra mắt bố mẹ cũng vì lý do này?”
Lục Tử Ngang đã gặp mẹ tôi, nhưng mỗi lần tôi nói muốn đến nhà anh ta chơi thì anh ta lại viện đủ lý do.
Sau này tôi cũng không nhắc lại nữa, không ngờ lại vì lý do này.
Thật quá đáng mà.
“Không chỉ vì nguyên nhân đó.” Anh ta thở dài một cái, “Mẹ tôi nói người trong gia đình đơn thân có tính cách rất cực đoan, bà không thích.”
Chuyện hộ khẩu tôi có thể chấp nhận được.
Tôi không có hộ khẩu nên không xứng với dân bản xứ, ok?
Nhưng anh ta lại dùng lý do vì gia đình tôi là gia đình đơn thân, anh ta không biết bố tôi mất sớm à?
Anh ta xé toạc vết sẹo của tôi chỉ để rũ sạch mối quan hệ làm tôi thực sự rất tổn thương.
Trong khoảnh khắc đó, tôi thật sự không biết năm năm này có ý nghĩa gì nữa, tôi giống như một đứa ng* xuẩn vậy.
“Lục Tử Ngang, cái gì cũng cần mẹ anh thích, tôi kết hôn với mẹ anh đấy à?” Tôi mỉm cười chua xót, “Cảm ơn ân tình không cưới của anh, chỉ sợ sau khi gả, mỗi ngày phải nhìn khuôn mặt rác rưởi của anh, tôi mới thật sự là sống không bằng ch*t.”
Tôi nói xong thì quay đi không ngoảnh đầu lại.
Đi được một đoạn, một chiếc xe Rolls-Royce dừng lại trước mặt tôi. “Lên xe.”
Là Chu Tư Dư.
“Không cần.”
Tôi thấy Lục Tử Ngang đứng cách đó không xa, không muốn mang thêm phiền phức cho anh.
Thêm vào đó, lúc này tôi đang rất chật vật, cho nên càng không muốn anh nhìn thấy rồi thương hại tôi.
Kết quả Chu Tư Dư nhìn Lục Tử Ngang, sau đó lại nhìn tôi.
“Cô tránh mặt tôi là vì muốn quay lại với anh ta sao?”
Tôi: “?”
Tâm trạng anh trở nên sa sút, “Tô Ly, tại sao cô lúc nào cũng như vậy, lúc nào cũng trêu đùa mọi người xung quanh?”
“Tôi trêu đùa anh lúc nào?”
“Vậy tôi là gì chứ? Là món đồ chơi lúc cô thất tình, sau khi dùng xong thì vứt bỏ à?”
Tôi cảm thấy chẳng hiểu gì cả.
“Đêm hôm đó, hai chúng ta đều theo nhu cầu của người trưởng thành mà thôi, không thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra sao?”
Chu Tư Dư nhìn tôi một cách hung dữ và lạnh lùng, “Tôi hỏi lại lần nữa, chọn anh ta hay lên xe với tôi?”
Tôi…
Bây giờ tâm trạng tôi rất tệ.
Hiện tại cũng chẳng có gì để nói.
Ai tôi cũng không chọn, cứ thế đi thẳng về phía trước.
11.
Kết quả là hơn nửa đêm, Chu Tư Dư đến nhà tôi.
Còn kéo thêm hai cái vali to đùng.
“Anh tới đây làm gì?”
“Không phải rất rõ ràng sao? Tôi bị ông nội đuổi ra khỏi nhà rồi.”
“Sau đó thì sao?”
“Cô không nên chịu trách nhiệm hoàn toàn với việc này sao?”
Chu Tư Dư không nói không rằng bước vào căn hộ thuê của tôi.
Tôi có hơi đ a u đầu.
Rõ ràng buổi chiều vừa mới cãi nhau với anh.
Cơn giận của tôi còn chưa nguôi đâu, làm sao anh lại chủ đông chạy tới và còn định ở lại chứ?
“Khoan đã... Anh định ở bao lâu?”
Chu Tư Dư đặt hành lý ở phòng khách, sau đó ngồi xuống ghế sofa.
“Muốn nghe lời thật lòng hả? Không biết nữa.”
“Nhà tôi chỉ có một phòng ngủ, ngủ thế nào bây giờ?”
Anh thật sự có chút lưu manh.
Thực ra khi còn nhỏ, Chu Tư Dư đã không ít lần ngủ lại ở nhà tôi.
Bố mẹ anh đi công tác, anh thì thu mình nằm trên ghế sô pha nhà tôi, chịu đựng qua đêm.
Tôi hỏi anh vì sao không ngủ ở nhà mình, anh bảo anh sợ tối.
Khi còn bé thì thôi đi, tại sao lên đến cấp ba rồi mà vẫn sợ tối?
Tôi đã từng gào lên với anh, “Chu Tư Dư, tôi chưa từng thấy người nào mặt dày như cậu. Sao ngày nào cậu cũng ngủ ở nhà tôi thế?”
“Mẹ cậu cũng đồng ý mà.”
“Bà ấy đồng ý nhưng tôi thì không. Nếu như bị các bạn học nhìn thấy cậu đi ra từ nhà tôi, tôi phải làm sao bây giờ?”
“Bạn học nào? Cái người mà cậu viết thư tình đấy á?”
“Đúng.”
“Đệch.”
Ngày hôm sau anh mách chuyện tôi yêu sớm với mẹ, tên chó ch*t này.
Thù oán của tôi và anh còn sâu hơn cả giếng cổ.
Đêm đó uống s a y, quả thật là tôi nghĩ đến việc từ nhỏ đến lớn anh luôn chèn ép tôi, sau khi làm sếp thì lại càng quá đáng hơn xưa. Tôi không nhịn được nữa nên bùng nổ.
Ban đầu chỉ muốn dọa anh chút thôi, cũng không biết vì sao lại biến thành sàm sỡ anh.
Ai bảo mấy năm không gặp, dáng người anh lại đẹp như vậy cơ chứ.
“Vấn đề này cô không nên hỏi tôi, tai họa cô gây ra thì cô phải gánh chịu hậu quả.”
Chu Tư Dư kéo tôi về thực tại.
Anh tới đây ở lì tại nhà tôi.
Thế này khác quái gì thời đi học chứ?
“Vậy anh ngủ trong phòng đi, ngủ cùng với tôi.” Tôi cười nói.
Tôi không tin mình không trị được anh.
“Có một cái giường thì ngủ thế nào?” Anh có chút bối rối.
“Một cái giường sao lại không ngủ được? Để tôi lên mạng tra cho anh xem, có thể thế này, hay thế này cũng được…”
Tôi mở điện thoại giơ cho anh xem.
Anh nhìn hình ảnh các loại tư thế kia, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
“Tô Ly, cô học mấy thứ này ở đâu hả?”
“Ở mấy cuốn truyện tranh người lớn mà anh giấu dưới gầm giường hồi cấp ba.”
Chu Tư Dư lúc nào cũng là con nhà người ta, mỗi một lần anh thi được 100 điểm, tôi sẽ bị người nhà “bạo lực gia đình” một lần.
Nhưng có ai biết được, học sinh gương mẫu như anh lại lén lút xem truyện tranh người lớn.
“Cô… Cô xem trộm truyện của tôi?” Chu Tư Dư ngạc nhiên nhìn tôi.
“Ừ.”
“Cô có phải là con gái không?”
Chu Tư Dư có chút tức giận.
Cầm quần áo đi vào trong phòng tắm.
Điện thoại của anh ở bên ngoài vang lên liên tục.
Tôi liếc nhìn.
“Là Tống Thụy gọi đến.”
“Cô nghe giúp tôi đi.”
Tôi?
“Chuyện này không tốt đâu.”
“Dù sao cô cũng quen cô ấy, có gì không tốt chứ?”
Tôi hiểu rồi, hai người cãi nhau nên anh mới chạy đến chỗ tôi, coi tôi là gì vậy hả?
Lại còn bắt tôi nghe điện thoại giúp nữa chứ?
Thật là ác đ ộ c mà.
Tôi lại không phải người ng*, trực tiếp cài chế độ im lặng cho anh.
Và sau đó, Tống Thụy tìm tới đây.
“Ly Ly, Chu Tư Dư không cần mình nữa.”
Cô ta k h ó c nước mắt đầm đìa, lao vào lòng tôi.
Tôi cũng không biết vì sao cô ta tìm được địa chỉ nhà tôi, lại làm thế nào chỉ trong vài phút đã chạy tới đây.
Tôi chặn cô ta lại, ngăn không cho cô ta vào nhà, ngay cả thở m ạ n h cũng không dám.
“Tôi muốn ngủ rồi, hai người cãi nhau à?” Tôi tìm được một cái cớ rất tệ.
“Nhưng Ly Ly à, mình chỉ có cậu thôi. Chu Tư Dư không nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn của mình…” Nói được một nửa, cô ta nghe được tiếng nước chảy trong phòng tắm.
“Trong nhà cậu có người à?”
12.
“Ừ, cho nên… không tiện lắm.” Tôi thật sự bị dọa rồi.
Cái tên Chu Tư Dư này chắc chắn là cố ý làm như vậy!
“Cậu và Lục Tử Ngang làm lành rồi à?”
Tôi…
Tôi còn có thể trả lời sao nữa?
Nói không, cô ta chắc chắn sẽ vào tận trong nhà tôi để xem đấy là ai!
Nói có…
Thế là tôi đành cắn răng gật đầu.
Dù sao Tống Thụy cũng không làm việc ở công ty chúng tôi, cô ta còn có thể nói lung tung được chắc.
Lúc này Tống Thụy mới buông lỏng cảnh giác, nhưng vẫn không nhịn được ló đầu vào bên trong.
“Cậu yên tâm, không cần sợ mình xấu hổ, mình với Chu Tư Dư cũng cãi nhau rồi làm lành rất nhiều lần, đây là chuyện bình thường mà.” Cô ta an ủi tôi.
“Ừ, đúng đúng đúng.”
Tôi chỉ mong cô ta rời đi ngay lập tức.
Tôi không biết lúc nào Chu Tư Dư mới tắm xong.
Nếu lúc này anh ra đây thì sẽ rất lúng túng.
Tống Thụy vừa định đi thì lại nói, “Ly Ly, mình có thể dùng điện thoại của cậu để gọi cho Chu Tư Dư không? Điện thoại của mình hết pin rồi.”
Tôi giật mình!
Nếu gọi điện thoại ngay lúc này, điện thoại của Chu Tư Dư trong phòng tôi sẽ vang lên, vậy thì toang rồi.
“Tôi không có số của anh ấy, với lại điện thoại tôi hết tiền rồi.”
“Hết tiền vẫn có thể gọi mà.”
Tống Thụy c ư ớ p lấy điện thoại di động của tôi, nhanh chóng bấm số điện thoại của Chu Tư Dư.
Thôi toang rồi.
Điều quan trọng nhất là điện thoại không chỉ kết nối được, mà đầu bên kia còn nhấc máy.
Tôi đi ch*t đây.
“Đang tắm, có việc gì gấp sao?” Giọng nói trầm thấp tràn đầy thu hút của Chu Tư Dư vang lên trong điện thoại.
Tống Thụy sững sờ, “Em là Tống Thụy.”
Đầu dây bên kia ngay lập tức chuyển sang giọng lạnh lùng, “Cô Tống, nếu cô cứ tiếp tục làm phiền những người khác nữa thì tôi chỉ có thể chặn số của cô thôi.”
“Đưa điện thoại cho cô ấy.”
Tống Thụy mở to mắt, cảm thấy mất mặt, trả điện thoại di động lại cho tôi.
“Ly Ly, vì bọn mình cãi nhau nên anh ấy mới đối xử với mình như thế, trước đây anh ấy rất tốt với mình.”
“À, đây là chuyện của hai người mà. Cậu chứng minh với tôi thì có ích lợi gì?”
Thực sự không cần thiết, một người đàn ông chỉ còn thiếu nước nói rõ không thích cô ta ra khỏi miệng mà cô ta vẫn cứ cố chấp như vậy.
Tôi thật sự không biết giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng theo tôi thấy thì thật sự không đáng giá.
Tống Thụy đột nhiên hét lên với tôi, “Cậu có tư cách gì mà đ á n h giá chuyện của tôi và Chu Tư Dư? Chuyện giữa cậu và Lục Tử Ngang cũng rối tinh rối mù đấy thôi, anh ta đã ngủ với cô gái khác đấy, vậy mà cậu vẫn chịu được. Bọn tôi hạnh phúc hơn hai người nhiều!”
Cô ta nói xong thì quay mặt bỏ đi.
Tôi: “?”
13.