Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

“Còn nữa, mẹ à, có thể con sắp ch*t rồi, con bị u n g t h ư.”

 

Khuôn mặt mẹ tôi bị dọa đến trắng bệch.

 

“Con nói linh tinh gì thế, sao con dám ch*t trước mẹ hả! Con còn nói muốn mua xe thể thao cho mẹ mà!”

 

Tôi nhìn bà, môi run run, “Có lẽ là không còn kịp nữa.”

 

“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Con đừng sợ, đợi mẹ đi xử lý thằng khốn kia trước, sau đó sẽ đi xử lý tên bác sĩ khám b ệ n h cho con, một người đang khỏe m ạ n h như vậy sao có thể bị u n g t h ư được.”

 

“Liên quan gì đến bác sĩ chứ?”

 

“Là chẩn đoán sai, chắc chắn là chẩn đoán sai.”

 

Mặc dù mẹ nói rất chắc chắn, nhưng tôi lại thấy được tay bà đang run rẩy.

 

Bà vẫn sợ hãi.

 

19.

 

Mẹ dẫn tôi đi đến b ệ n h viện kiểm tra.

 

Lúc đi ngang qua công ty tôi, bà nói bà có chút việc nên bảo tôi đợi mười phút.

 

Chờ vài phút không thấy mẹ, tôi không yên lòng nên đi lên lầu xem thì thấy một đám người đang tụ tập ở đó.

 

Lục Tử Ngang nhìn thấy mẹ tôi thì sợ hãi.

 

“Dì đến tìm Tô Ly ạ?”

 

“Tôi đến tìm cậu đấy.”

 

“Nghe nói cậu n g o ạ i t ì n h với thực tập sinh của mình hả?”

 

Lời này vừa dứt, tất cả các đồng nghiệp đều quay sang nhìn Lục Tử Ngang.

 

Anh ta cảm thấy rất xấu hổ nên vội vàng giữ chặt mẹ tôi.

 

“Dì ơi, có việc gì thì mình ra ngoài hẵng nói.”

 

“Sao thế? Cậu cũng biết xấu hổ à, cảm thấy mất mặt thì sao lại đi n g o ạ i t ì n h?”

 

“Dì!” Lục Tử Ngang vô cùng tức giận, “Đây không phải chỗ để dì làm loạn.”

 

Anh ta cố gắng dùng khí thế để áp đảo mẹ tôi.

 

Bốp!

 

Mẹ tôi giơ tay tát anh ta một cái.

 

“Cút đi!”

 

Lục Tử Ngang bị tát đến choáng váng.

 

Đúng lúc đó, Chu Hiểu Hiểu cũng chạy đến.

 

“Dì này, sao dì có thể đ á n h người chứ?”

 

“Làm sao, cậu ta lừa con gái tôi năm năm, sau đó còn đi n g o ạ i t ì n h, tôi không thể đ á n h à?”

 

Chu Hiểu Hiểu nhìn Lục Tử Ngang, sau đó lại quay sang nhìn tôi.

 

“Không ạ, cháu nghĩ dì đ á n h có hơi nhẹ.”

 

Bốp!

 

Chu Hiểu Hiểu cũng tát một cái.

 

Khuôn mặt Lục Tử Ngang đỏ bừng lên.

 

Tôi đứng trong đám đông, bị hai người họ làm cho ngạc nhiên tới mức không thốt nên lời.

 

“Nếu dì không đi, tôi sẽ gọi bảo vệ đến.” Lục Tử Ngang lại gần muốn kéo mẹ tôi.

 

“Đừng đụng vào người tôi, tôi bị cao huyết áp, b ệ n h tim, chạm nhẹ thôi cũng có thể ngã lăn ra đây đấy.”

 

“Cậu lớn lối như thế, Lương Tịnh Như cho cậu dũng khí à (*), lại còn dám n g o ạ i t ì n h.”

 

(*): Ca sĩ Lương Tịnh Như có một bài hát tên là “Dũng khí”. Câu này ám chỉ đến sự cổ vũ, động viên mà Lượng Tịnh Như mang đến cho người nghe qua bài hát hoặc lời nhắn gửi.

 

Đám đông cười vang lên.

 

Mẹ tôi nói xong thì quay người bỏ đi.

 

Lục Tử Ngang đứng im tại chỗ, tức giận đến nỗi môi cũng trắng bệch.

 

Trên đường đi đến b ệ n h viện, mẹ tôi vẫn còn chưa nguôi giận.

 

“Tô Ly, con không cân nhắc Chu Tư Dư sao? Thằng bé cao to đẹp trai, tốt hơn cái gã kia nhiều lắm.”

 

“Con còn đang bị u n g t h ư mà, sao có thể suy nghĩ đến chuyện đó.”

 

“Hừ, miệng quạ đen, không thể nào có chuyện đó được!” Mẹ tôi lấy lại bình tĩnh rồi nói tiếp.

 

“Đừng tưởng mẹ không biết, thằng nhóc Chu Tư Dư kia từ nhỏ đã thích con, suốt ngày ở lại nhà mình, còn nấu đồ ăn sáng cho con. Mỗi lần con có bạn trai thì nó lại đi mách mẹ, g h e n tuông g h ê lắm.”

 

Tôi: “!!!”

 

“Mẹ biết anh ấy làm đồ ăn sáng tức là mẹ đã dậy rồi, vậy sao mẹ không làm?”

 

“Mẹ biết mà, nhưng mà mẹ lười quá. Nhìn thấy đám trẻ bọn con yêu đương là mẹ chịu không nổi.”

 

Tôi im lặng.

 

Chu Tư Dư thích tôi sao?

 

Sao trước đây tôi lại không biết nhỉ?

 

“Nếu anh ấy thích con, sao lại cứ đối đầu với con thế?”

 

“Vậy con phải hỏi bố con ấy, ngày xưa ông ấy cũng như vậy. Nhưng khi mẹ biết thì đã quá muộn rồi. Sau khi bố con mất vì tai nạn giao thông, mẹ mới tìm được những bức thư ông ấy viết cho mẹ.”

 

“Nếu mẹ biết bố con mất sớm như thế, mẹ sẽ không cãi nhau với ông ấy nữa.”

 

Mẹ tôi nói, khóe mắt rưng rưng.

 

Tôi không có nhiều ấn tượng về bố, chỉ biết bố mẹ tôi là bạn học của nhau, sau khi kết hôn thì sinh ra tôi. Mẹ tôi rất bướng bỉnh, thường xuyên cãi nhau với bố tôi.

 

Vào ngày Valentine năm tôi 5 tuổi, bố quên mua hoa cho mẹ vì bận công việc, sau đó mẹ lại cãi nhau với bố.

 

Ông đi ra ngoài rồi gặp tai nạn giao thông.

 

Nghe nói lúc ông mất, trên xe còn đặt một bó hoa hồng mẹ tôi thích nhất.

 

Bao nhiêu năm nay mẹ tôi sống tự do thoải mái, không tái hôn với ai.

 

Tôi luôn nghĩ mẹ là người vô ưu vô lo, không ngờ rằng bà chưa bao giờ vượt qua được chuyện đó.

 

Nếu tôi cũng không còn thì bà phải làm sao đây!

 

“Con không được ch*t, không được giống như bố con, ch*t trước mẹ. Nghe rõ chưa!”

 

Mẹ tôi như thể đọc được suy nghĩ của tôi, còn bắt tôi thề.

 

“Dạ.”

 

“Dạ gì mà dạ, phấn chấn lên xem nào.”

 

“Vâng!”

 

Kết quả, bác sĩ nói tôi bị u n g t h ư tuyến giáp.

 

“Chỉ cần làm một cái tiểu phẫu thôi, không có việc gì.”

 

“Không ch*t người đúng không?”

 

“Sao ông không nói sớm, ông làm tôi sợ ch*t khiếp, tôi còn tưởng con bé sắp ch*t rồi cơ!” Mẹ tôi túm cổ áo bác sĩ, lắc qua lắc lại.

 

“Hôm đó tôi gọi cho con gái bà, còn chưa kịp nói xong, con gái bà đã cúp máy rồi.”

 

Lỗi tôi, lỗi tôi.

 

Hôm đó nhận được điện thoại nói tôi bị u n g t h ư, tôi sợ đến mức đầu óc trống rỗng, căn bản không nghe rõ gì cả, cúp máy ngay lập tức.

 

Sau đó là vì không chấp nhận được việc này nên tôi cứ luôn kéo dài thời gian, không dám đến b ệ n h viện.

 

Sớm biết chỉ là một cuộc tiểu phẫu thì mười mấy ngày nay tôi vẫn sẽ là một cô gái nhỏ hoạt bát, vui tươi như thế.

 

Mẹ tôi vào nhà vệ sinh một lúc, lúc quay về thì mắt vẫn còn đỏ hoe.

 

Tôi biết bà đã k h ó c ở trong đấy.

 

“Xin lỗi, làm mẹ sợ rồi.”

 

“Xin lỗi thì có tác dụng gì, mau mua một con xe thể thao cho mẹ đi.”

 

Tôi…

 

Sau khi khám b ệ n h xong, Chu Tư Dư gọi điện cho tôi.

 

“Có nghiêm trọng lắm không?”

 

“Thì…”

 

“Không sao, có anh ở đây.”

 

Tôi biết giải thích thế nào đây, bởi vì tôi không nghe rõ nên ngày nào cũng tưởng rằng mình sắp ch*t ư?

 

“Thực ra cũng không phải là nghiêm trọng lắm.”

 

“Anh đã bảo phòng Nhân sự rồi, cho phép em nghỉ b ệ n h có lương, không cần đi làm. Công việc em đang phụ trách cũng đã giao cho người khác rồi. Anh có một căn biệt thự ở gần công ty, đã dọn dẹp xong rồi, hôm nay em dọn đồ vào đó ở. Anh đã nhờ bạn bè tìm đầu bếp phụ trách ẩm thực hàng ngày cho em. Trong nhà còn có tài xế để tiện cho em đi khám b ệ n h.”

 

Tôi: “???”

 

Không cần đi làm, có đầu bếp, lại còn có xe đưa đón, hôm nay là ngày tốt lành gì thế?

 

Cả ngày hôm nay anh bận rộn sắp xếp những việc này sao?

 

“Chu Tư Dư à, thực ra không có nghiêm trọng như vậy đâu. Chỉ là một loại u n g t h ư nhẹ thôi.”

 

“Tối gặp lại, trở về rồi nói tiếp, anh đang họp.”

 

Ơ.

 

“Nó đối xử tốt với con vậy sao? Nhưng con phải nói với nó, nó vẫn chưa vượt qua cửa ải của mẹ đâu.”

 

Mẹ tôi nhìn tôi.

 

“Mẹ, anh ấy bảo con chuyển đến biệt thự của anh ấy.”

 

“Gì, biệt thự á?” Mẹ tôi hít một hơi thật sâu, “Vậy con nói với thằng bé, nó đã vượt qua cửa ải của mẹ.”

 

Tôi…

 

Buổi chiều, Chu Tư Dư tìm người tới giúp tôi dọn đồ.

 

Mẹ anh xung phong nhận việc.

 

Tôi vẫn còn đang do dự.

 

Kết quả là mẹ tôi và mẹ anh còn tích cực hơn bất kỳ ai, nhanh chóng chỉ đạo mọi người dọn dẹp.

 

Tôi chỉ biết ch*t lặng.

 

Mẹ Chu Tư Dư ngoài mặt thì cười nói với mẹ tôi, “Sau này Ly Ly nhà em cứ ở cùng với Chu Tư Dư đi, Chu Tư Dư nhà chị sẽ chăm sóc tốt cho con bé.”

 

Sau lưng lại xì xào bàn tán với mẹ tôi, “Em yên tâm, nếu lần này Chu Tư Dư không thành đôi với Ly Ly nhà em, chị sẽ đ á n h gãy chân nó.”

 

“Chị ác với con mình thế?”

 

“Đây chính là cơ hội cuối cùng.”

 

Tôi lại lần nữa kinh ngạc đến ngây người.

 

20.

 

Buổi tối Chu Tư Dư quay về nấu cơm cho tôi.

 

“Không phải có dì giúp việc nấu cơm rồi à?”

 

“Anh chỉ muốn làm cho em ăn thôi.”

 

Tôi muốn vào giúp đỡ rửa rau nhưng anh cũng không cho tôi làm.

 

Cơm nước xong xuôi cũng không cho tôi rửa bát.

 

Tôi ngồi trên ghế sô pha xem TV, quyết định sẽ nói chuyện nghiêm túc với anh. Kết quả anh lại lấy một chậu nước, ngồi xổm trước mặt tôi, đặt chân tôi vào đó.

 

Được đối xử như vậy, tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.

 

Không những thế.

 

Sau khi Chu tư Dư tắm rửa xong, anh không mặc áo choàng tắm mà chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo.

 

C ơ b ụ n g vừa ra lò còn bốc hơi nước khiến tôi hoa mắt chóng mặt.

 

“Tay còn lạnh không?” Chu Tư Dư hỏi tôi.

 

Ban đầu tôi định nói không lạnh, nhưng sau khi nhìn thấy anh, tôi lại đổi ý.

 

“Lạnh.”

 

Quả nhiên, giây tiếp theo, anh nắm lấy tay tôi đặt lên c ơ b ụ n g của mình, “Như thế này thì sao?”

 

Mặt tôi đỏ bừng lên.

 

“Tốt hơn một chút rồi.”

 

Vị nam Bồ Tát này, tôi tuyên bố, sau này ở trong nhà, anh chỉ được mặc như thế thôi!

 

Một lát sau, tôi hỏi anh, “Chu Tư Dư, anh đối xử tốt với em như thế vì em bị u n g t h ư sao?”

 

Nếu không thì tôi thật sự không thể hiểu được vì sao anh lại thay đổi nhiều như thế.

 

Trước đây, ở trong văn phòng anh m ắ n g tôi đến mức tôi còn không biết mình là ai.

 

Còn bây giờ, nào là nấu cơm, sau đó lại rửa chân, còn để cho tôi sờ c ơ b ụ n g.

 

Trời ơi, cuối cùng tôi cũng có thể trải nghiệm cảm giác phú bà bao nuôi trai trẻ rồi.

 

Tại sao cuộc sống trước đây của tôi lại nhạt nhẽo như vậy chứ!

 

“Cũng có nguyên nhân này.”

 

Là vì tôi bị u n g t h ư!

 

“Vậy em có thể sờ vào yết hầu của anh không?”

 

Tôi muốn làm điều này từ rất lâu rồi nhưng lại không dám.

 

“Có thể.”

 

Không phải nói là yết hầu của đàn ông không được sờ vào sao?

 

Cái này cũng được luôn hả?

 

“Vậy em có thể nhìn anh tắm không?” Tôi trực tiếp chơi lớn luôn.

 

Chu Tư Dư: “?”

 

“Em chỉ đùa thôi.” Tôi lập tức rút lui trong một giây.