Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Đầu bên kia điện thoại chợt vang lên tiếng trách m ắ n g, lớn đến nỗi ngay cả tôi cũng nghe thấy.

 

“Hôm nay nếu không đưa cháu dâu về thì cháu cũng đừng quay về nữa!”

 

Là tiếng của ông nội anh.

 

Tôi đang lúng túng đứng bên cạnh, bị giật mình.

 

“Cháu cúp máy đây, ông dọa cô ấy sợ rồi.”

 

Anh nói xong thì cúp điện thoại, sau đó nhìn tôi.

 

“Ông nội đang m ắ n g tôi.”

 

“Xin lỗi, tôi không biết chuyện đó bị chụp ảnh rồi tung lên mạng. Còn hại anh… hại anh và Tống Thụy hủy hôn. Tóm lại tội tôi vạn lần đáng ch*t.”

 

Tôi vừa nói vừa lấy đơn xin nghỉ việc ra, anh nhìn thoáng qua.

 

“Tống Thụy tìm cô nói chuyện gì?”

 

“Cô ấy còn không biết đó là tôi, anh cũng đừng nói gì cả, coi như tôi cầu xin anh.”

 

Anh nhìn tôi, “Sợ cô ta nhưng lại không sợ tôi à?”

 

“Không phải vậy, tôi thề là tôi không biết anh đang hẹn hò với cô ấy.”

 

“Không hẹn hò.”

 

Ơ?

 

Cuối cùng anh thở dài một cái.

 

“Chuyện hủy hôn không liên quan gì đến cô, trước tiên cô hãy làm xong hết các hạng mục mà tổ cô phụ trách đã.”

 

“Ý anh là gì? Anh không cho tôi nghỉ việc à?”

 

“Làm sao? Hạng mục này mới làm được một nửa thì cô vì một chuyện nhỏ xíu như vậy đã chạy mất, cô đối với người và công việc đều không có trách nhiệm như vậy à?”

 

Chuyện nhỏ!

 

Tôi tỉ mỉ quan sát anh, không thể không bội phục.

 

Bị tôi hại thành ra như vậy mà anh vẫn có thể nhẫn nhịn bảo tôi hoàn thành hết công việc sao?

 

Quả nhiên, công việc mới là ưu tiên hàng đầu của anh.

 

“Không phải vậy, là do tình trạng sức khỏe của tôi không thích hợp để tăng ca.”

 

“Còn khó chịu lắm à?”

 

“Có hơi.”

 

Anh ngập ngừng muốn nói lại thôi, “Như thế này thì phải đi khám phụ khoa đúng không?”

 

Tôi: “?”

 

Tôi u n g t h ư thì mắc mớ gì đến phụ khoa?

 

“Bởi vậy, Tô Ly à, cô chẳng bao giờ chịu nghe lời tôi cả, đã bảo cô đừng vội vàng như thế, bây giờ thì trách ai chứ?”

 

Khuôn mặt tôi trở nên ngơ ngác.

 

Chu Tư Dư liếc tôi một cái, “Cô ra ngoài làm việc trước đi.”

 

“Chuyện đêm đó anh thật sự không truy cứu? Phía bên ông nội anh thì sao?”

 

Tại sao anh càng không có hành động gì, tôi lại càng cảm thấy lo lắng nhỉ?

 

“Còn sao được nữa, ông muốn tôi dẫn cháu dâu về thì cũng phải xem người ta có đồng ý hay không chứ.”

 

“Anh dỗ dành cô ấy đi?”

 

Tôi thấy Tống Thụy đâu có ý gì muốn chia tay.

 

Chu Tư Dư không nói gì, chỉ nhìn tôi.

 

Không phải chứ, anh nhìn tôi làm gì?

 

“Anh muốn tôi giúp anh trói cô ấy lại à?”

 

Việc này tôi thật sự không làm được đâu, ít nhất là lúc tỉnh táo tôi không làm được.

 

“Cô đi ra ngoài.” Anh đột nhiên lại nổi giận.

 

“Được rồi.”

 

9.

 

Ngày hôm sau, Tống Thụy lại gửi tin nhắn cho tôi, hỏi Chu Tư Dư đang làm gì, muốn tôi báo cáo hành tung của anh cho cô ta.

 

Tôi và Tống Thụy đã bảy năm không liên lạc với nhau.

 

Trước đây vì Chu Tư Dư là hàng xóm của tôi nên cô ta mới thân thiết với tôi.

 

Còn bây giờ vì Chu Tư Dư là sếp của tôi nên cô ta lại bắt đầu tìm đến tôi.

 

Đặc biệt là sau khi biết tôi vừa thất tình, cô ta đột nhiên thay đổi phong cách, bắt đầu show ân ái trước mặt tôi.

 

“Chu Tư Dư dính người lắm, đêm nào cũng gửi tin nhắn chúc ngủ ngon cho mình, tối nào không nhận được tin nhắn của mình thì đêm đó ngủ không ngon.”

 

Cô ta nói xong thì gửi cho tôi xem mấy tấm ảnh chụp màn hình của cuộc trò chuyện trên QQ.

 

Mấy tấm ảnh đó chỉ có ảnh đại diện của Chu Tư Dư, còn ảnh đại diện của cô ta đã bị cắt đi.

 

Nhìn mấy đoạn trò chuyện ngọt ngào đến ch*t người kia, trái tim tôi đ a u nhói.

 

Hóa ra Chu Tư Dư mặt lạnh vô tình khi thích một người lại có dáng vẻ như vậy.

 

Đột nhiên nhìn thấy ngày tháng trên đoạn chat, tôi hỏi cô ta.

 

“Vậy là cậu đã hẹn hò với anh ấy từ hồi học cấp ba à?”

 

Tôi hoàn toàn không biết chuyện này.

 

Lúc đó Chu Tư Dư không phải vẫn còn đang yêu đương với nick clone của tôi sao?

 

“Cậu nhìn nhầm rồi, là từ đại học.”

 

Cô ta thu hồi lại hình ảnh.

 

Tôi chợt nhớ ra điều gì đó nên hỏi cô ta.

 

“Tống Thụy, cậu còn nhớ cái nick clone dùng để trêu chọc Chu Tư Dư của tôi không? Cậu nói sẽ giúp tôi xóa nó mà.”

 

“Mình xóa rồi mà.”

 

“Nhưng sau đó anh ấy lại nói đã tìm được người yêu qua mạng, mà người đó lại không phải tôi.”

 

“Tô Ly, tự nhiên cậu nhắc lại chuyện này làm gì? Cậu có thích anh ấy đâu, tại sao lại quan tâm đến chuyện này thế?”

 

“Với lại, Chu Tư Dư bảo với mình là anh ấy đã sớm quên chuyện đó rồi.”

 

Cô ta nói đúng.

 

Hồi học cấp ba tôi đâu có thích Chu Tư Dư, vì sao tôi lại phải quan tâm đến việc anh nói tìm được người yêu qua mạng?

 

Chu Tư Dư cũng đã quên từ lâu rồi.

 

Nhưng trái tim tôi như bị ai bóp chặt.

 

Vừa ngẩng đầu lên, tôi đã nhìn thấy Lục Tử Ngang.

 

Trước đây mỗi lần nhìn thấy anh ta, tôi đều cảm thấy rất vui, còn bây giờ chỉ cảm thấy bực bội.

 

Anh ta đứng trước cửa văn phòng.

 

Tôi cũng không đuổi anh ta đi.

 

Đến lần thứ ba anh ta đi ngang qua phòng làm việc của tôi, anh ta gọi tôi lại ở phòng trà.

 

“Tô Ly.”

 

“Có rắm mau thả!”

 

“Tôi thấy cô vừa nói chuyện với tổ trưởng của cô, kẻ thứ ba đó là anh ta đúng không?”

 

“Không phải!”

 

Anh ta ngừng lại một chút.

 

“Vậy là tên bảo vệ dưới tầng 1 đúng không? Buổi sáng tôi nhìn thấy gã cười với cô.”

 

“Lục Tử Ngang, anh có b ệ n h đúng không?”

 

“Có b ệ n h là cô mới đúng, cô đói khát như thế hả? Sao dạng đàn ông gì cô cũng có thể lên giường thế?”

 

Anh ta đã thành công chọc giận tôi.

 

Tôi trực tiếp hắt ly cà phê lên người anh ta.

 

Chuyện này xảy ra quá bất ngờ, vài vị đồng nghiệp vây lại xem xem có chuyện gì đang diễn ra.

 

Trước đây anh ta từng bảo đừng nói chuyện với anh ta ở công ty, cho nên mỗi lần lướt qua nhau, chúng tôi cũng giả vờ không quen biết để tránh bị chú ý.

 

Giờ thì tôi chả quan tâm nữa.

 

Lục Tử Ngang vừa dùng khăn giấy lau quần áo, vừa cười giả lả.

 

“Không sao, không sao, cô ấy trượt tay, không cẩn thận làm đổ cà phê lên người tôi mà thôi.”

 

“Tay cô có bị bỏng không?” Anh ta giả vờ giả vịt hỏi tôi.

 

Nói về diễn kịch, tôi thật không bằng anh ta.

 

“Tôi dẫn người đàn ông nào về nhà thì liên quan gì đến Lục tổ trưởng hả? Anh có quyền gì đến đây sỉ nhục tôi?”

 

Tôi thẳng thắn đáp lại anh ta.

 

Anh ta không phải sợ nhất là quan hệ của bọn tôi bị người khác biết sao?

 

Tôi sắp ch*t đến nơi rồi, còn gì mà phải sợ nữa.

 

Đồng nghiệp ở bên cạnh há hốc miệng vì kinh ngạc, nhao nhao nhìn tôi và Lục Tử Ngang.

 

Mặt mũi Lục Tử Ngang tái mét.

 

Chu Tư Dư không biết đã tới đây từ lúc nào.

 

Anh cầm một chiếc cốc xuất hiện ở phòng trà, làm tất cả mọi người choáng váng.

 

Trà, nước của anh không phải đều do thư ký phụ trách sao, đâu cần anh phải tự mình đi lấy?

 

“Chủ tịch Chu, ngài cũng đến đây lấy nước à?”

 

Lục Tử Ngang ngay lập tức thay đổi sắc mặt, mỉm cười chào hỏi với Chu Tư Dư.

 

Chu Tư Dư nhìn tôi, sau đó lại nhìn Lục Tử Ngang.

 

“Cậu là ai?”

 

Lục Tử Ngang bị câu hỏi này làm cho bối rối.

 

 “Chủ tịch Chu, tôi là Lục Tử Ngang ở phòng thông tin, nghe danh ngài đã lâu…”

 

Chu Tư Dư lập tức cắt ngang.

 

“Ồ? Nếu tôi nhớ không nhầm thì phòng thông tin ở tầng dưới cơ mà? Đang trong giờ làm việc cậu chạy đến đây làm gì?”

 

Lúc anh nói câu này rõ ràng không có biểu cảm gì nhưng lại khiến tất cả mọi người toát mồ hôi giùm Lục Tử Ngang.

 

“Chủ tịch Chu, tôi lên đây để lấy nước.”

 

“Tầng dưới có năm phòng trà không đủ cho cậu uống à?”

 

Lục Tử Ngang ngay lập tức tái mặt, không dám cãi một lời.

 

“Tổ trưởng các cậu quản lý nhân viên thế nào vậy?”

 

Chu Tư Dư vừa dứt lời, một quản lý cấp cao lên tiếng, “Cậu ta chính là tổ trưởng.”

 

Chu Tư Dư cười khẽ, “Trong giờ làm việc còn đi quấy rối đồng nghiệp nữ, đúng là ai cũng có thể làm tổ trưởng nhỉ.”

 

Quản lý cấp cao sợ tới mức tái mét mặt mày.

 

“Còn không mau cút về chỗ viết bản kiểm điểm! Tiền thưởng tháng này cắt hết toàn bộ!”

 

Lục Tử Ngang chán chường rời đi.

 

Lúc này Chu Tư Dư mới quay sang nhìn tôi:

 

“Cô cũng đi theo tôi tới văn phòng.”

 

Nhìn anh giận dữ như thế, tất cả đồng nghiệp đều cầu nguyện cho tôi, đoán chắc là tôi sẽ bị m ắ n g một trận.

 

Kết quả sau khi vào văn phòng của anh, anh lại nhỏ giọng hỏi:

 

“Tay có bị bỏng không?”

 

“Không.”

 

Giọng tôi buồn buồn.

 

“Anh ta chính là người tối hôm đó đến bắt gian?”

 

“Ừ.”

 

“Mấy năm nay cô thích loại người như thế hả?”

 

Anh tức cái gì chứ?

 

“Vẫn là người anh thích tốt nhất, lịch sử trò chuyện của hai người ngọt ngào quá đi mất.”

Tôi lập tức cà khịa anh.

 

Anh đột nhiên sững người lại.

 

“Lịch sử trò chuyện gì cơ?”

 

“Hỏi bé cưng Thụy Thụy của anh ấy.”

 

Đúng vậy, anh ấy gọi cô ta là bé cưng ở trên QQ.

 

10.

 

Tống Thụy vẫn gửi tin nhắn show ân ái cho tôi hàng ngày, tôi trực tiếp bật chế độ im lặng để tránh cô ta.

 

Tôi và Chu Tư Dư chiến tranh lạnh với nhau.

 

Là tôi đơn phương chiến tranh lạnh.

 

Khi tôi ở phòng trà, nhìn thấy anh thì ngay cả cốc cũng không cần, nhanh chóng ném đi rồi xoay người ra chỗ khác.

 

Lúc họp, anh ngồi bên cạnh tôi, tôi lập tức đứng dậy chuyển sang chỗ đối diện cách xa anh tám mét.

 

Hai ngày nay tôi không nói một lời với anh.

 

Tổ trưởng cầm một đống tài liệu tới đây hỏi tôi, “Cô và sếp làm sao vậy? Ngài ấy nợ tiền cô à?”

 

“Không.”

 

“Vậy sao cô không đến văn phòng ngài ấy?”

 

Tôi: “?”

 

“Sao tôi dám chứ, với lại không có chuyện gì thì tôi đến văn phòng anh ấy làm gì?”

 

Tổ trưởng u oán thở ra một câu, “Cô không tới, một ngày ngài ấy tìm tôi tám trăm lần, lần nào cũng hỏi cô đang làm gì!”

 

Tôi: !!!

 

“May mà tôi thông minh, tôi nói cô đang bận yêu đương, không rảnh quan tâm đến ngài ấy, cho ngài ấy tức ch*t luôn. Còn không mau cảm ơn tôi đi.”

 

Tôi kinh ngạc đến suýt rớt cằm xuống, “Cảm ơn anh.”

 

Chu Tư Dư sẽ không quan tâm đến chuyện yêu đương của tôi.

 

Anh có bé cưng của mình rồi.

 

Lúc chiều, tôi mở tập tài liệu Chu Tư Dư đã ký xong, bên trong còn kẹp một mẩu giấy.

 

“Tại sao không để ý đến tôi?”

 

Là chữ của Chu Tư Dư.

 

Tôi vội vàng nắm chặt mẩu giấy, tâm trạng trở nên phức tạp trong giây lát.

 

Trong lòng tôi không thoải mái.

 

Hồi học cấp ba, Chu Tư Dư thường gọi tôi trên QQ là bé cưng.

 

Một người lạnh lùng như anh lại có thể gọi một tiếng bé cưng ngọt ngào như vậy, khiến cho tôi đêm nào cũng mơ thấy anh.