Lúc tôi quay trở lại phòng, Chu Tư Dư cũng vừa lúc tắm xong và bước ra.
Anh lại còn mặc áo phông dài tay và quần dài?
Anh đang phòng sói à?
“Chu Tư Dư, có lẽ Tống Thụy đã phát hiện anh đang ở đây.”
Tôi đi thẳng vào vấn đề.
Anh lướt qua người tôi, “Biết thì sao chứ?”
Lại còn sao à?
Anh thật sự chẳng sợ gì nhỉ.
“Anh và cô ta cãi nhau, sau đó lại chạy đến chỗ tôi. Anh đang đẩy tôi rơi vào tình huống bất nhân bất nghĩa!”
“Cô còn làm chuyện quá đáng hơn với tôi, tôi không sợ thì cô sợ cái gì?”
Được thôi, cho dù bây giờ nói gì thì Chu Tư Dư chắc chắn cũng không chịu dọn đi.
Tôi chuẩn bị thay đổi chiến thuật.
“Chu Tư Dư, anh đúng là đồ hẹp hòi, dù sao chúng ta cũng quen biết nhiều năm như vậy, c ơ b ụ n g cũng không cho tôi ngắm.” Tôi vừa nói vừa tiến lại gần anh.
“Ngừng suy nghĩ đen tối đi, tôi còn có việc phải làm.”
Anh nói xong thì cầm lấy điện thoại ra ban công nghe máy.
Tôi ngồi trên ghế sô pha cắn hạt dưa, thỉnh th o ả n g lại quay sang nhìn anh ta một cái.
Chợt tôi nhìn thấy một thứ gì đó đang phấp phới trong gió trước mặt anh ở ngoài ban công, nhìn kỹ thì, nhục quá trời ơi.
Quần lót của tôi.
Điều đáng nói nhất, đó là một cái quần Hello Kitty màu hồng nhạt.
Nếu là cái quần ren màu đen thì tôi cũng không vội vàng đến vậy.
Tôi lập tức lao tới, vươn tay muốn cầm lấy.
Vì quá thấp nên tôi không với tới được, sau đó bị Chu Tư Dư đang nghe điện thoại nhìn thấy, tiện tay kéo xuống.
Khi anh ấy nhận ra mình đang cầm vật gì trong tay thì khựng lại.
“Đưa cho tôi.” Tôi đưa tay định c ư ớ p lấy.
Anh lại giơ nó lên cao hơn.
“Vậy là tối nay cô định mặc cái này ngủ chung với tôi đúng không?”
Tôi: !!!
Anh đang chế nhạo tôi.
“Làm sao có thể chứ, chị đây còn có nhiều cái s.e.x.y hơn đây nhiều.” Tôi vẫn cố gắng m ạ n h miệng.
“Thực ra nhỏ nhỏ xinh xinh như này cũng đáng yêu mà, rất hợp với cô.”
Tôi cầm đồ chạy mất dép.
Tối hôm đó, tôi lục đáy tủ ra một bộ váy ngủ ren, đứng trước gương ngắm đi ngắm lại, quyết đấu đến cùng với anh.
Kết quả là sau khi ra ngoài, anh lại chẳng thèm nhìn tôi một lần.
“Không phải anh muốn ngủ ở phòng tôi à? Sợ rồi đúng không?”
“Tô Ly, cô cảm thấy tôi sẽ lại bị cô lừa sao? Hồi cấp ba cô dụ dỗ tôi một lần, mấy ngày trước còn lừa tôi thêm một lần nữa, đêm nay tôi còn bị cô quyến rũ nữa thì đúng là đáng đời.”
Tôi: “?”
“Hồi cấp ba tôi dụ dỗ anh lúc nào?”
Chu Tư Dư nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu “Tự nghĩ đi.”
Tôi đứng trước mặt anh, cảm giác như mình chính là con yêu tinh nhền nhện ở động bàn tơ, còn Chu Tư Dư chính là Đường Tăng, trong mắt không có chút sắc dục nào.
Một lát sau anh hỏi tôi “Sao cô lại rời nhóm QQ của lớp?”
Tôi biết anh đang nói chuyện gì.
Sau khi Tống Thụy khoe ảnh chụp chung của hai người lên thì tôi đã out nhóm.
“Không chịu được cảnh người khác show ân ái.”
“Ai?”
Anh vẫn còn giả vờ à?
“Anh và bé cưng Thụy Thụy của anh đó, hai người ôm chặt lấy nhau, cứ như trẻ sinh đôi ấy.”
Chu Tư Dư sững lại, “Tôi gửi khi nào thế?”
“Cô ta gửi đấy.”
“Chỉ vì thế mà cô block luôn cả QQ của tôi?”
“Đúng.”
Thế thì làm sao?
Chu Tư Dư đã tìm thấy người yêu qua mạng của anh.
Sau khi anh ra nước ngoài thì Tống Thụy cũng đi theo. Hai người ở nước ngoài sống hạnh phúc bên nhau.
Tôi là người lòng dạ hẹp hòi, không chịu được người khác sống tốt hơn mình.
So với việc mình sống không tốt thì việc người khác sống tốt hơn tôi càng làm tôi khó chịu hơn.
Sau khi block Chu Tư Dư, tối hôm đó tôi đã tham gia buổi giao lưu của trường và làm quen với Lục Tử Ngang.
Chu Tư Dư yên lặng một lúc lâu, sau đó như nghĩ đến điều gì đó, anh hỏi.
“Em g h e n à?”
14.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy với đôi mắt gấu trúc, phát hiện ra trên bàn ăn đã có sẵn bữa sáng.
Mà Chu Tư Dư cũng chưa đi.
“Quầng thâm mắt g h ê vậy, mất ngủ à? Vì anh sao?”
Làm sao có thể, tôi thức đêm chơi điện thoại thôi.”
“Vậy à? Đến đây ăn sáng đi.”
“Anh làm á? Anh còn biết nấu ăn à?”
Tôi lúng túng đi tới đó.
Tối hôm qua tôi mất ngủ, đúng thật là vì anh.
Bởi vì câu “Em g h e n à?” đó mà tôi trằn trọc suốt cả đêm.
Sao tôi có thể g h e n được, người tôi ghét nhất là anh mà.
Nhưng lại không ngủ được, bây giờ chỉ nhìn thấy anh thôi cũng đã cảm thấy khó chịu rồi.
Kỳ lạ thật.
“Hồi còn học cấp ba, ngày nào tôi cũng làm bữa sáng ở nhà em mà?”
“Hả? Anh làm á, không phải mẹ tôi làm à?”
Chu Tư Dư không nói nên lời, “Lúc hai chúng ta đi học, mẹ em còn chưa dậy mà.”
Mẹ tôi lười như thế á?
Quả nhiên, là do di truyền.
Tôi đã tìm ra nguyên nhân vì sao mình lại lười như vậy rồi, không trách tôi được.
Tôi ăn sáng một lúc, nhìn chằm chằm Chu Tư Dư vài lần.
“Chu Tư Dư, anh không đi làm à? Mười giờ rồi đấy.”
Bình thường tôi đến trễ năm phút, anh cũng bắt tôi viết kiểm điểm.
“Hôm nay chỉ cần họp online, không cần phải ra ngoài. Đêm qua anh ngủ cũng không ngon.”
“Vì sao anh lại ngủ không ngon?”
“Buổi tối có một con ma quấn lấy anh, có vẻ như là ma nữ.”
Tôi: “?”
Đã là thời đại nào rồi mà còn không tin tưởng khoa học.
“Nhưng anh ở đây làm tôi cảm giác như không được nghỉ phép, giống như là đang đi làm vậy.”
Hôm nay tôi xin nghỉ phép một ngày.
Tôi ngồi trong phòng bắt chéo hai chân, vô tư xem TV, chơi điện thoại, nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn thấy Chu Tư Dư, bỗng dưng lại có cảm giác sợ hãi giống như đang đi làm mà bị sếp bắt được đang nghịch điện thoại vậy.
Phải mất vài giây tôi mới nhớ ra là mình đang nghỉ phép.
Thật ức chế.
“Ban ngày em cũng sợ anh thế à?”
Đâu chỉ là sợ, mà là bị ám ảnh luôn có được không!
Chờ chút, cái gì mà ban ngày sợ anh, chẳng lẽ sợ hãi còn phải phân biệt ban ngày và ban đêm à?
15.
Ngày hôm sau đi làm lại.
Nghe Chu Hiểu Hiểu nói chuyện với mọi người, tôi mới biết được cô ấy là con nhà giàu.
Cô ấy nói anh họ mình là chủ tịch của một công ty lớn.
Nói rằng chỉ cần cô ấy thực tập thật tốt, thì anh họ sẽ mua cho cô ấy một chiếc xe.
Tính cách của cô ấy cởi mở, hồn nhiên trong sáng.
Chắc hẳn Lục Tử Ngang nhìn trúng gia cảnh nhà cô ấy.
Một cô gái như vậy mà đi theo Lục Tử Ngang mới gọi là xui xẻo.
Kết quả người xui xẻo lại là tôi. Chiều hôm ấy, tôi vừa mới đi vệ sinh xong đã nghe tin Chu Hiểu Hiểu và Lục Tử Ngang cãi nhau.
Tranh cãi rất dữ dội, còn muốn chia tay.
“Chị Ly Ly, cái tên Lục Tử Ngang đó lừa em, anh ta có bạn gái cũ, hơn nữa còn quay lại với cô ta.”
Chu Hiểu Hiểu kể khổ với tôi.
Tôi: “?”
Chuyện gì xảy ra thế?
“Em nghe ai nói?”
“Chị Tống nói với em.”
Cô nàng nhào vào lòng tôi, k h ó c nức nở.
“Chị Tống nào?”
Sao tôi là người trong cuộc mà không biết gì vậy?
“Tống Thụy.”
Mịa nó chứ, tôi thực sự sụp đổ rồi.
Tôi không biết Tống Thụy đã chạy tới đây nói cho Chu Hiểu Hiểu với tâm trạng gì, nhưng tôi thì thật sự rất sốc.
Chưa kịp tìm Tống Thụy thì Lục Tử Ngang đã đến tìm tôi trước.
“Tô Ly, ý cô là gì? Người nói chia tay trước là cô, bây giờ lại không chịu chia tay?”
“Đó là một hiểu lầm, tôi cũng không muốn quay lại với anh đâu, cả đời này cũng không có chuyện đó.”
Giờ tôi có lý cũng không thể giải thích được, mà quả thực là do tôi sai trước.
Tôi đã nói dối một lần, vì vậy phải dùng vô số lời nói dối để che lấp.
“Tôi ghét nhất là dáng vẻ này của cô, nếu cô thừa nhận cô yêu tôi, níu kéo tôi một chút thôi thì tôi sẽ chống lại mẹ mình để cưới cô. Nhưng cô sẽ không bao giờ làm thế. Cô chỉ không muốn nhìn thấy người khác sống tốt hơn mình nên mới giở trò mà thôi.”
“Cô chưa từng yêu một ai thật lòng. Trước đây cô nói với tôi rằng cô thích một chàng trai, thích nhiều năm như vậy nhưng không dám nói với người ta. Cô giống như một con hamster trốn ở trong góc nhìn người khác hạnh phúc, cô lại cảm thấy khó chịu, đáng đời cô không được ai yêu.”
“Tôi thậm chí còn hoài nghi những năm tháng mà chúng ta ở bên nhau. Tôi là gì của cô, người yêu của cô hay chỉ là một công cụ để cô vượt qua giai đoạn đ a u khổ.”
Tôi không hiểu sao anh ta lại đột nhiên mất kiểm soát như vậy.
“Phải, phải, phải, từ trước đến nay tôi chưa từng thích anh, đã hài lòng chưa?”
Tôi không muốn cãi nhau với anh ta nữa.
Tình cảm năm năm lại bị anh ta nói thành tệ hại như vậy.
Tôi đã từng thích Chu Tư Dư, ký ức đã phai mờ đột nhiên ùa về trong tâm trí tôi.
Tôi chính là kiểu người mà anh ta nói, nhìn thấy Chu Tư Dư hạnh phúc thì tôi lại cảm thấy khó chịu đến ch*t.
Bề ngoài thì nói chúc mừng, nhưng sau lưng lại out nhóm, block Chu Tư Dư. Làm mấy trò nhỏ nhen như thế.
Tôi quay người rời đi.
Trên đường về, tôi không đi xe mà đi bộ về nhà.
Kết quả ông trời cũng chẳng thương tôi, trực tiếp đổ một cơn mưa lớn.
Tôi còn chưa kịp hồi tưởng về mối tình đơn phương năm 17 tuổi của mình thì đã bị ướt thành một con chuột lột.
16.
“Làm sao thế?”
Chu Tư Dư nhìn thấy thảm cảnh của tôi thì giật mình.
Tôi gượng cười.
“Chu Tư Dư, anh còn định ở đây bao lâu nữa? Ông nội anh vẫn chưa hết giận à?”
“Chưa. Ông nói nếu không dẫn bạn gái về thì ông sẽ nghiền anh thành tro rồi rải xuống biển.”
“Vậy thì anh tự đi thuê nhà mà ở, anh giàu thế cơ mà.”
“Có chỗ ở miễn phí thì tại sao phải tốn tiền?”
Bà đây chịu rồi.
Không biết có phải vì bị mắc mưa không mà tôi hoàn toàn bùng nổ, trực tiếp đẩy máy tính của anh ra xa.
“Chu Tư Dư, tôi thấy anh chính là nhất quyết muốn bám lấy tôi phải không?”
“Được, nhà cho anh ở, nhưng phải đóng tiền thuê nhà.”
Tôi trực tiếp dạng chân ngồi lên đùi anh, vòng tay qua cổ cúi đầu xuống hôn anh.
Anh bị hành động của tôi làm cho bất ngờ, trong chốc lát không đẩy tôi ra.
Nhưng tất nhiên là tôi không hôn thật, chỉ dừng lại cách anh 1 cm.
Tôi chỉ đang dọa anh thôi.
“Xuống đi.” Anh quay mặt đi, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
“Không xuống.”
Chu Tư Dư cụp mắt nhìn tôi.
Lông mi của anh rất dài, môi cũng thật đỏ.
Ch*t tiệt, tại sao trước đây tôi lại không nhận ra anh đẹp trai như vậy nhỉ.
Nếu mà phát hiện sớm thì có lẽ tôi sẽ không đấu khẩu với anh từ bé đến giờ.