Chương 1
Khi nhận được tin tuỷ xương phù hợp, tôi vừa mới phát hiện mình đã mang thai.
Giáo sư nghiêm túc gọi tôi qua một bên, ông ấy nói nếu như muốn hiến tủy xương cho chị gái, khả năng cao là phải bỏ đứa bé đi.
Ông ấy khuyên tôi phải suy nghĩ kỹ càng, đồng thời cũng phải bàn bạc lại với chồng.
Đối với chuyện này, tôi thực sự cảm thấy do dự.
Để có được đứa bé này, tôi đã uống rất nhiều thuốc đông y, chuẩn bị mang thai suốt một thời gian dài.
Đồng thời khi chồng biết tin tôi mang thai, anh ấy vui mừng đến mức hận không thể thông báo với cả thế giới rằng mình sắp được làm bố.
Làm sao tôi có thể nhẫn tâm bỏ đi đứa trẻ này?
Nhưng mà Ôn Thư Ý mới chỉ hai mươi chín tuổi, cô ta khác tôi.
Cô ta là hòn ngọc quý trên tay được bố mẹ nuôi dưỡng bên người từ nhỏ, nếu cô ta xảy ra chuyện bất trắc, bố mẹ sẽ chẳng thể sống nổi.
Vì vậy sau một buổi chiều do dự, tôi quyết định buổi tối tan làm sẽ về nhà họ một chuyến.
2.
Khi về nhà, cả gia đình bọn họ đang vui vẻ hòa thuận ăn bữa tối.
Ngoài Ôn Thư Ý, còn có em trai Ôn Thư Hằng và bạn gái của nó.
Bọn họ nâng ly chúc mừng, rõ ràng là đang ăn mừng chuyện gì đó.
Nhưng không khí ấm cúng ấy bị sự xuất hiện của tôi làm gián đoạn.
Phòng ăn đột nhiên trở nên im lặng, mọi người đều thu lại nụ cười, lúng túng đặt ly xuống.
Chỉ có mẹ tôi là cười ngượng ngùng vài tiếng, cố gắng tỏ vẻ thân mật kéo tôi ngồi vào bàn.
“Nghĩ rằng con bận nên không gọi, ai ngờ con lại là người có phúc ăn, mau ngồi xuống cùng đi.”
Nhưng bà ta không biết rằng, dù lời nói có thân mật đến đâu, trong hành động cũng không che giấu được sự khách sáo và xa cách.
Đột nhiên, tôi cảm thấy thật mỉa mai.
Thái độ tôi khác thường, quay người nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay bà đang lơ đãng đặt lên cánh tay mình.
“Mẹ, con bị bệnh rồi.”
Bàn tay của mẹ tôi đột nhiên trở nên cứng đờ, để tôi nắm chặt tay mà không phản ứng.
“Ôi, bệnh thì ăn nhiều một chút, ăn no rồi thì bệnh gì cũng hết.”
Bà ta đáp qua loa, thậm chí còn không hỏi tôi bị bệnh gì, rồi vội vàng chuyển ghế rút tay về.
Ôn Thư Hằng nhíu mày.
“Ôn Tư Nam, chị cố tình về làm mất vui phải không? Mỗi lần trong nhà có chuyện vui là chị lại phá đám.”
“Hôm nay chị cả nhận được cơ hội đi lưu diễn nước ngoài, đừng nói với tôi là chị không cố ý đấy nhé.”
Tôi không nghe những lời của nó, trực tiếp ngồi xuống ghế mà mẹ đã kéo ra.
“Con bị bệnh bạch cầu.”
Ôn Thư Hằng ngậm miệng.
Bàn tay mẹ đang đưa đũa cho tôi khẽ run lên, đũa rơi xuống đất.
Phòng ăn im lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.
Vành mắt mẹ tôi đỏ hoe, bà ta đứng bên cạnh tôi bắt đầu lau nước mắt.
Ở vị trí đầu bàn, bố tôi, người từ nãy đến giờ vẫn luôn im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng nói chuyện.
Ông ta nói: “Phải để bố mẹ chồng của con biết chuyện này, chút tiền chữa bệnh ấy gia đình bọn họ vẫn có thể bỏ ra nổi.”
Nói xong, ông ta liếc tôi một cái đầy vẻ không hài lòng.
“Gặp chuyện phải bình tĩnh, đừng hành động vội vàng, đừng để bệnh của con chữa khỏi rồi lại làm mẹ con bị cao huyết áp.”
Mẹ tôi lau mặt, bắt đầu gắp thức ăn cho tôi.
“Bố con nói đúng, có chuyện lớn gì cũng phải ăn no đã rồi tính.”
Ôn Thư Ý cũng gắp thức ăn cho tôi, nụ cười của cô ta rạng rỡ như một đứa trẻ.
“Đúng vậy, em chính là suy nghĩ nhiều quá nên mới dễ sinh bệnh, ăn nhiều một chút, cười nhiều một chút là mọi thứ sẽ ổn cả thôi.”
Tôi không hề động đũa.
Ánh mắt tôi lướt qua từng người trong bàn ăn.
“Con về đây không phải để mượn tiền chữa bệnh.”
“Con chỉ muốn hỏi một chút, liệu chị có thể hiến tủy xương cho con được không?”
Phòng ăn lại trở nên im lặng lần nữa.
Sau một hồi lâu, bố tôi đập mạnh đôi đũa xuống bàn.
“Vớ vẩn!”
Ông ta nhíu chặt lông mày.
“Chẳng lẽ con không biết hiến tủy xương rất nguy hiểm sao?”
Tôi cười khổ.
“Chị gái mạo hiểm một chút để cứu cả mạng sống của con, không xứng đáng sao?”
Bố tôi cứng đầu quay mặt đi chỗ khác.
“Bố mẹ không thể để chị con liều lĩnh như vậy, dù chỉ có một phần trăm rủi ro xảy ra ở trên người Thư Ý, cũng là một trăm phần trăm.”
Đối với câu trả lời của bố, tôi không hề ngạc nhiên chút nào.
Là đứa con thứ hai trong gia đình, từ nhỏ đã được gửi đi nuôi ở bên ngoài, bố không chào đón sự ra đời của tôi, cũng không chào đón sự trở về lần thứ hai của tôi.
Nhưng may mắn là mẹ và chị vẫn đối xử với tôi khá thân mật.
Tôi đưa mắt nhìn sang mẹ.
Mẹ tôi đã bắt đầu rơi nước mắt.
Tôi nhìn bà ta đầy hy vọng, nghĩ chúng tôi sẽ xóa bỏ được sự xa cách trước đây.
Bà ta sẽ vì tôi bị bệnh mà ôm tôi một chút, giống như vẫn thường ôm chị.
Nhưng mẹ lại rơi nước mắt, nói ra những lời còn tàn nhẫn hơn:
“Con à, từ trước đến nay sống chết có số, dù không cam lòng cũng phải chấp nhận số phận.”
Mẹ ôm lấy ngực, giọng điệu buồn bã.
“Một mình con bị bệnh lại muốn kéo chị con liên lụy theo, nếu cùng lúc mất đi hai đứa con gái, làm sao mẹ sống nổi đây?”
Khoảnh khắc ấy tôi mới hoàn toàn tỉnh táo lại, không phải mẹ sợ cùng lúc mất đi hai đứa con gái.
Mẹ chỉ sợ mất đi chị mà thôi.
Tôi mất hết hứng thú, đưa mắt nhìn sang Ôn Thư Ý, người trực tiếp liên quan.
Kể từ khi tôi được đón về nhà, Ôn Thư Ý đối xử với tôi khá tốt.
Mặc dù cô ta thường nói những lời hoa mỹ, nhưng tôi hiểu đó là do cô ta lớn lên trong một gia đình kiểu mẫu.
Ít nhất khi Ôn Thư Hằng bắt nạt tôi, cô ta cũng sẽ lên tiếng răn dạy.
Cho nên, rốt cuộc tôi vẫn ôm chút hy vọng.
Nhưng lúc này, Ôn Thư Ý lại thay đổi thái độ ôn hòa trước giờ, nhìn tôi với ánh mắt đầy giận dữ.
“Ôn Tư Nam, em cố tình phải không?’
Cô ta kích động đứng dậy, giống như đã nhịn tôi lâu lắm rồi.
“Có mấy lời chị đã muốn nói từ lâu, em vẫn luôn nghĩ bố mẹ không đối xử tốt với em chỉ vì họ đã gửi em sống ở bên ngoài, cho nên từ khi trở về em cứ bày ra bộ mặt u ám, lúc nào cũng muốn gây khó dễ cho mọi người.”
“Em luôn giả vờ sợ hãi rụt rè giống như mình đã chịu đựng rất nhiều khổ sở ở bên ngoài, đừng nghĩ là mọi người không biết, chẳng phải em chỉ muốn bố mẹ thấy áy náy thôi sao?”
Cô ta tức giận đến mức ngực phập phồng, như chịu đựng một nỗi uất ức to lớn.
Sau đó cố gắng kìm nén tiếng khóc, tiếp tục nói.
“Nhưng làm gì cũng phải có chừng mực, những chuyện nhỏ cả nhà mình đều sẽ nhẫn nhịn, bây giờ chuyện hiến tủy xương nghiêm trọng mà em lại nói nhẹ nhàng như vậy, chẳng phải em muốn khiến bố mẹ rơi vào tình huống khó xử sao?”
“Nếu như bọn họ không đồng ý hiến tủy, em sẽ cắn ngược lại một cái, khiến bọn họ mang tiếng là vô tình vô nghĩa, nếu bọn họ đồng ý thì lại phải đối mặt với nguy cơ mất cả hai đứa con đứa con gái.”
“Sao em lại có thể ác độc như vậy, sao em không thể chịu nổi khi cả nhà mình vui vẻ chứ?”
Ôn Thư Ý nói xong, đưa tay ôm lấy mẹ tôi.
Mẹ tôi nghe cô ta nói xong cũng uất ức khóc thành tiếng.
“Thư Ý, đừng nói nữa, đều là lỗi của bố con, nhất định phải có con trai con gái đầy đủ, nếu không cũng sẽ...”
Mẹ tôi không nói hết, nhưng tất cả mọi người đều biết.
Bà ta muốn nói là, nếu không thì tôi đã không ra đời.
Ôn Thư Hằng cũng đứng dậy, hai người bọn họ một trái một phải đứng bên cạnh mẹ, nhìn tôi với ánh mắt đầy oán giận.
Ôn Thư Ý ngẩng cao đầu, dáng vẻ giống như đang làm một việc đại nghĩa.
“Ôn Tư Nam, chị sẽ không để em có cơ hội làm tổn thương bố mẹ đâu. Hôm nay chị nói rõ ràng một câu, chị sẽ không hiến tủy cho em.”
Cô ta tỏ vẻ kiêu ngạo che chở cho mẹ.
“Chuyện này không liên quan đến bố mẹ, sau này truyền ra bên ngoài cũng đừng nói do bố mẹ vô tình vô nghĩa, là chị ích kỷ, sợ mẹ mất đi cả hai đứa con gái sẽ đau lòng.”
“Là chị tự quyết định từ chối hiến tủy, để chị gánh tiếng xấu!”
Vẻ mặt của Ôn Thư Ý kiên định giống như đang chuẩn bị hy sinh anh dũng.
Tôi siết chặt tờ báo cáo xét nghiệm trong túi, không nhịn được mà khẽ cười một tiếng.
Sau một hồi lâu, tôi nhìn chằm chằm vào Ôn Thư Ý, hỏi từng chữ một.
“Chị chắc chắn, cho dù thế nào cũng sẽ không hiến tủy?”
Ôn Thư Ý nhẹ nhàng lau nước mắt cho mẹ, ánh mắt càng như thể sắp hi sinh đến nơi.
“Tuyệt đối sẽ không!” Cô ta nói.
“Nếu như em muốn mắng thì cứ mắng chị là được, đừng giận chó đánh mèo đổ lên đầu bố mẹ, là chị đang chuẩn bị mang thai, không thể vì mạng sống của em mà hy sinh mạng sống con của chị được.”
Tôi cười đến nỗi rơi nước mắt, nhìn cô ta đầy thương hại.
Sau đó nhẹ nhàng nói: “Đúng vậy, chị nói hay lắm, không thể vì cứu người mà giết con của mình.”
Ôn Thư Ý không hiểu lắm, cúi đầu tiếp tục an ủi mẹ.
Ở một bên khác, mẹ tôi đã khóc đến thở không ra hơi.
Bà ta tựa vào vòng tay của hai đứa con, giống như mình mới là người bị bệnh bạch cầu mà không ai chăm sóc.
Bà ta yếu ớt vỗ nhẹ ngực mình.
“Đều tại ông, lão Ôn, ông tạo nghiệp đó, cứ nhất định phải có con trai con gái đầy đủ!”
Bố tôi bị mắng đến mức không chịu nổi, đập mạnh bàn đứng dậy.
Ông ta đi đến bên cạnh tôi, lấy từ trong túi ra một phong bao lớn.
Giống như đuổi ăn mày, ném mạnh phong bao xuống bàn trước mặt tôi.
“Dù là bệnh thật hay bệnh giả, cầm lấy tiền rồi cút đi.”
“Nếu để mẹ mày tức giận mà nguy hiểm đến tính mạng, đừng trách tao trở mặt không nhận người!”
Phong bao trước mặt tôi được gói rất đẹp, rõ ràng là chuẩn bị kỹ càng.
Tôi cầm lên, nhìn kỹ, thấy trên đó có chữ viết tay rất đẹp.
[Chúc con gái yêu biểu diễn thành công, chơi thật vui vẻ.]
Tôi cười tự giễu một tiếng, ngẩng đầu hỏi:
“Đưa số tiền này cho tôi chữa bệnh, có làm lỡ chuyến đi chơi nước ngoài của con gái ông không?”
Bố nhìn tôi với vẻ ghét bỏ, giọng nói không có chút ấm áp nào.
Ông ta nói: “Đừng có ở đây nói những lời mỉa mai với tao, là do mày không biết bản thân mình là ai, cứ nhất định phải đòi công bằng công lý, tao không ngại trở mặt với mày đâu.”
“Ban đầu tao đã không muốn sinh ra mày, nhưng đã lỡ rồi tao vẫn nhờ người nuôi nấng, không để mày phải thiếu ăn thiếu mặc, mày nên biết thỏa mãn, đừng có suốt ngày tìm cách gây chuyện.”
Ông ta quay mặt đi, như thể đã quyết tâm.