Chương 3
“Nếu đã không dám sai thì sao lại để cho Ôn Tư Nam tự tiện sửa kết quả của người khác? Các người tốt nhất phải đưa ra lời giải thích hợp lý, nếu không tôi sẽ kiện cả văn phòng của các người!”
Tôi bước vào, đúng lúc chứng kiến cảnh này.
Ôn Thư Hằng lao tới đẩy tôi, giáo sư tháo kính mắt xuống đứng bật dậy, một tay đẩy anh ta ra.
“Gọi bảo vệ!” Mặt ông ấy trở nên lạnh lùng.
Ôn Thư Ý vội nở nụ cười lấy lòng.
“Bác sĩ ơi, em trai tôi chỉ là quá tức giận thôi, ngài mau giúp tôi sửa lại kết quả đi, chúng tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm của Ôn Tư Nam, chỉ là tôi rất gấp, chuyến bay sẽ cất cánh vào 11 giờ tối nay.”
Giáo sư nhíu mày nhìn tôi.
“Cô không báo trước kết quả cho cô ấy à?”
Tôi khoanh tay.
“Tôi đã để lại kết quả xét nghiệm, nhưng xem ra bọn họ không xem rồi.”
Nụ cười trên mặt Ôn Thư Ý lập tức cứng đờ lại.
Các đồng nghiệp chạy đến bảo vệ tôi, bọn họ sờ nhẹ lên bụng tôi, nhỏ giọng thì thầm.
“Bọn họ đối xử với cô như vậy mà cô còn phân vân có nên hiến tuỷ xương cho bọn họ không.”
“Cô là Phật sống à? Tại sao lại bỏ đi máu mủ ruột thịt của mình để cứu những kẻ lòng lang dạ sói này?”
Ôn Thư Ý nghe xong những lời đó, lảo đảo hai bước rồi trực tiếp ngã ngồi xuống ghế.
Chỉ còn lại Ôn Thư Hằng vẫn điên cuồng quát tháo những lời vô nghĩa.
“Được lắm, Ôn Tư Nam, cô lại còn kéo đồng nghiệp vào cùng lừa chúng tôi, các người đợi đấy, phòng làm việc của các người xong rồi, ai cũng phải chịu trách nhiệm, không thoát được đâu!”
Ở trong phòng không có người nào để ý đến lời cảnh cáo của nó.
Bởi vì Ôn Thư Ý đã bắt đầu chảy máu mũi.
Một giọt.
Hai giọt.
Lặng lẽ rơi xuống trên bộ váy trắng của cô ta.
Ôn Thư Ý hoàn toàn hoảng loạn.
Vành mắt cô ta vô thức đỏ lên, vội vàng bịt mũi lại, dùng tay che đi vết máu trên váy.
Cô ta hoảng sợ lại tức giận ngẩng đầu nhìn tôi.
“Chắc chắn là cô, là cô giở trò!”
Không ai đáp lại.
Ánh mắt mọi người nhìn cô ta đều ít nhiều mang chút thương hại.
Vậy là cô ta hoàn toàn sụp đổ, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Cuối cùng, bảo vệ phải kéo cô ta ra khỏi văn phòng.
Ôn Thư Ý không thể đi lưu diễn nước ngoài.
Cả gia đình cùng cô ta vội vã làm xét nghiệm khắp nơi.
Không còn nghi ngờ gì nữa, kết quả chắc chắn đúng.
Bọn họ cuối cùng cũng tìm thấy tờ báo cáo xét nghiệm mà tôi để lại.
Và muộn màng nhận ra mình đã làm gì.
6.
Ngày tìm thấy tờ báo cáo xét nghiệm, mẹ gọi điện thoại cho tôi.
Khi điện thoại kết nối, tiếng khóc nghẹn ngào bất ngờ vang lên.
“Ôn Tư Nam, là cô cố tình làm vậy đúng không?”
“Bọn họ đã sớm nói cô tâm địa xấu xa, tôi còn không tin, bây giờ thì tôi tin rồi.”
“Cô cố tình chọc tức chúng tôi, khiến chúng tôi cắt đứt quan hệ với cô, cô chính là không muốn cứu chị của cô.”
Tới giờ phút này mà mẹ vẫn không cảm thấy rằng chỉ có tôi mới có thể cứu Ôn Thư Ý.
Vì Ôn Thư Ý có tài chính và nhân lực từ gia đình giúp đỡ, bọn họ tràn đầy tự tin sẽ chữa khỏi cho cô ta.
Cho nên, mẹ đã lột bỏ mặt nạ, không chút nể nang mắng chửi tôi.
Tôi im lặng cúp máy, kéo số điện thoại của bà ta vào danh sách đen.
Cuối cùng, sau khi cân nhắc, bọn họ vẫn quyết định chọn người uy tín nhất, chính là giáo sư của tôi.
Lần gặp lại tiếp theo là ở bệnh viện.
Ôn Thư Ý đã làm thủ tục nhập viện.
Ôn Như Hải nắm chặt tay giáo sư, hào phóng nói cho dù tốn kém bao nhiêu tiền cũng phải chữa khỏi cho con gái ông ta.
Ông ta yêu cầu giáo sư xếp hàng trước để tìm tủy xương, phong bì hôm nay nhét vào tay giáo sư còn lớn hơn phong bì ngày đó bố thí cho tôi rất nhiều.
Giáo sư bất lực trả lại phong bì, nói rằng tạm thời bọn họ không có tủy phù hợp, chỉ có thể điều trị bảo tồn.
Sau đó giáo sư nhắc nhở ông ta có thể tổ chức cho người thân bạn bè muốn hiến tủy xương đến để kiểm tra xem có ai phù hợp, có thể ghép được không.
Ôn Như Hải vội vàng giơ tay.
“Kiểm tra tôi đi, tuỷ xương của tôi chắc chắn sẽ phù hợp với con gái ruột, tôi sẽ hiến cho con bé.”
Giáo sư quay đầu lặng lẽ nhìn tôi.
Ôn Như Hải nhìn theo ánh mắt của ông, khi thấy tôi, ông ta không được tự nhiên đưa tay lên che miệng.
Tôi mở hồ sơ ra, bắt đầu đọc những rủi ro có thể xảy ra khi hiến tủy xương.
Đọc xong, tôi nhìn thẳng vào Ôn Như Hải.
“Hiến tủy xương nguy hiểm như vậy, ông vẫn muốn hiến sao?”
“Không sợ sau khi hiến xong, vợ ông cùng lúc mất đi hai người thân sẽ đau lòng?”
Mặt Ôn Như Hải đỏ lên.
Nhưng ông ta vẫn cố cứng rắn quay mặt đi.
“Hiến!”
Khoé miệng tôi cong lên lộ ra nụ cười mỉa mai.
Ánh mắt chuyển sang Ôn Thư Hằng và mẹ đứng sau lưng ông ta.
Ôn Thư Hằng lại khá thản nhiên.
“Không cần nói nhảm, tôi hiến.”
“Không có cách nào khác, tôi vốn dĩ tiêu chuẩn kép vậy đó, cô đối với tôi đương nhiên không thể so với chị được.”
“Bà cũng như vậy sao?” Tôi hỏi mẹ.
Mẹ tôi bắt đầu rưng rưng.
Có vẻ bà ta đã bình tĩnh lại sau cơn tức giận ngày hôm đó.
Bà ta không nói lời nào, lặng lẽ lau nước mắt.
“Con gái à, người mẹ nào mà không yêu thương con cái của mình, nếu không phải lúc đó do con làm mẹ tức giận quá, mẹ sao có thể...”
Tôi cười nhạo một tiếng, cắt ngang lời bà ta.
“Bà chỉ cần nói có kiểm tra hay không là được, tôi sẽ sắp xếp người làm kiểm tra sức khoẻ.”
Mẹ nghẹn lại, ngượng ngùng cúi đầu xuống.
“Hiến.”
“Vậy bà cũng đồng ý cho Ôn Thư Hằng hiến sao?”
Mẹ ôm chặt ngực, giọng nói run rẩy.
“Đồng ý.”
“Bây giờ không sợ quá nguy hiểm, sẽ mất đi cả hai đứa con một lúc nữa?”
Mẹ đưa hai tay lên che mặt, nước mắt lặng lẽ rơi qua kẽ ngón tay.
7.
Khi tôi ổn định lại tâm trạng, quay trở lại văn phòng, giáo sư đã trở về.
Vừa bước vào cửa, ngay lập tức có mấy người đồng nghiệp vây quanh tôi.
Sữa chua, hạt dẻ và những món ăn vặt được chất đầy trên bàn.
“Nam Nam, giữ tâm trạng vui vẻ thì đứa bé mới có thể khỏe mạnh.”
“Đúng vậy, đừng để những người và những chuyện khó chịu ảnh hưởng đến mình, như vậy mới sinh ra được em bé xinh đẹp.”
“Nam Nam, ôm một cái, chúng tôi mãi mãi yêu cô.”
Khoé mắt tôi hơi ướt, những cảm xúc uất ức dồn nén trong phòng bệnh giờ đây đã gần như tan biến.
Giáo sư đi tới, ném một đống tài liệu lên bàn tôi.
“Đừng chỉ lo ăn vặt, làm việc nhiều vào, đừng để đến lúc đó lại sinh nở khó khăn.”
Cả văn phòng lập tức rơi vào im lặng, bầu không khí trở nên thoải mái hơn.
8.
Kết quả kiểm tra của ba người nhà họ Ôn là điều mà đồng nghiệp đã đoán trước.
Cô ấy lẩm bẩm, thật đúng là báo ứng, không có một ai phù hợp để hiến tủy.
Người nhà họ Ôn không cam lòng với kết quả này, tìm một bệnh viện khác để kiểm tra lại.
Khi kết quả kiểm tra được trả về, chúng tôi một lần nữa gặp nhau trong thang máy.
Người mẹ vốn luôn sống an nhàn sung sướng bây giờ như già đi mười tuổi, vai sụp xuống, hốc mắt cũng hõm sâu vào.
Khi thấy tôi bước vào thang máy, mắt bà ta đột nhiên sáng lên.
Bà ta ngập ngừng một lúc, cuối cùng cũng lấy hết can đảm để nói chuyện với tôi.
“Nam Nam à.”
Tôi không trả lời.
“Nam Nam, gần đây... con có khỏe không?”
Tôi quay người lại.
“Rốt cuộc bà muốn nói gì?”
Người bà ta đột nhiên không kìm nén được nữa, môi mím chặt lại, nước mắt bắt đầu rơi.
“Nam Nam à, con là bác sĩ, con nói xem bệnh của chị con phải làm sao đây?”
Tôi nghĩ một lát, mỉm cười nhẹ nhàng với bà.
Không chỉ có mẹ.
Ba người nhà họ Ôn trong thang máy, trong mắt đều lóe lên tia sáng.
Mẹ vui mừng vội vàng nắm lấy tay tôi.
“Con chịu hiến tủy cho chị con...”
Tôi nhẹ nhàng hất tay bà ta ra, sau đó đưa hộp cơm mang đi trong tay mình cho bà ta.
“Đây, cầm lấy.”
“Cho con gái bà ăn nhiều một chút, không phải bà đã nói ăn no rồi bệnh gì cũng khỏi sao?”
Nụ cười của mẹ cứng lại trên mặt, sắc mặt ngay lập tức đỏ lên.
Ôn Thư Hằng tức giận mắng chửi rồi định tiến lên đánh tôi nhưng bị Ôn Như Hải kéo lại.
Cửa thang máy mở ra, tôi không quay đầu lại bước ra ngoài.
9.
Tôi rất tò mò, không biết gia đình họ Ôn sẽ làm được gì cho Ôn Thư Ý nhỉ?
Tuy nhiên, hành động của bọn họ cuối cùng vẫn làm tôi thay đổi tầm nhìn.
Bởi vì tối hôm đó, trong nhóm gia đình, Ôn Như Hải đã thu hồi thông báo mà ông ta đưa ra trước đó.
Điều này càng làm tôi nhận thức rõ ràng hơn rằng, nhà họ Ôn không phải là gia đình trọng nam khinh nữ.
Bọn họ không ghét bỏ con gái, mà chỉ ghét bỏ tôi, người thừa thãi ở giữa hai đứa con.
Sau khi Ôn Như Hải thu hồi thông báo, ngay lập tức có người lên tiếng trong nhóm.
[Thế nào, có phải lão Ôn nguôi giận rồi phải không? Mới có mấy ngày mà thông báo cắt đứt quan hệ đã bị thu hồi rồi!]
[Đúng vậy, người một nhà cả, có thể mang thù hận gì lớn được chứ, nói ra là xong mà.]
Ôn Như Hải gửi vài biểu tượng cảm xúc xấu hổ nhưng không phủ nhận lời đùa cợt của mọi người.
Sau đó, ông ta lên tiếng.
[Là tôi không hỏi rõ ràng tình hình, có hơi nóng vội.]
[Việc hiến tủy xương có gì nguy hiểm đâu, chỉ giống như lấy máu thôi.]
[Lấy hai ống máu có sao đâu, nghe nói còn có lợi đối với sức khỏe!]
Không ai tiếp lời.
Một lúc sau, vợ bác hai gửi ba dấu chấm hỏi to đùng.
[Trước đây nói người rất nguy hiểm, phải cắt đứt quan hệ là ông, bây giờ lại nói có lợi cho sức khỏe cũng là ông.]
[Chú ba, đây không phải là đúng sai gì cũng đều từ mồm ông mà ra sao?]
[Nói đi, lần này ông lại muốn phát thông báo gì cho chúng tôi đây.]
Vợ bác cả xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
[Đúng vậy, chú ba, không phải ông thương con quá, bây giờ lại định thuyết phục chúng tôi hiến tủy đấy chứ? Trước đây ông còn khăng khăng nói có nguy hiểm, gia đình các ông không chịu trách nhiệm mà, chúng tôi không dám hiến đâu!]
Ôn Như Hải không nói gì một lúc lâu.
Nhìn thấy vở kịch không thể tiếp tục, mẹ tôi, người chưa bao giờ nói gì trong nhóm, cũng lên tiếng ủng hộ.
[Mấy ngày trước chúng tôi đã đến bệnh viện làm xét nghiệm rồi, thật ra không có nguy hiểm gì đâu.]
[Chỉ lấy hai ống máu thôi, con rể tôi còn đưa cho chúng tôi một phong bao lì xì lớn, nó nói nếu như có người nào có tủy xương phù hợp sẽ chuyển nhượng một căn nhà cho người đó.]
Trước lợi ích to lớn, trong nhóm cuối cùng cũng trở nên ồn ào.