Chương 5
[Lãnh đạo đến rồi, lãnh đạo đến rồi, đuổi ngay cái kẻ máu lạnh này đi.]
[Sa thải! Sa thải! Sa thải!]
Lời kêu gọi đuổi việc tràn ngập trong phòng phát sóng trực tiếp.
Mẹ tôi giả vờ quỳ gối chào lãnh đạo.
“Thưa lãnh đạo, tôi cầu xin ngài đừng đuổi việc con gái tôi, con bé sẽ hiến tủy, tôi đã thuyết phục con bé rồi, con bé đã đồng ý!”
Các đồng nghiệp cũng phải bật cười trước sự giả tạo của bà ta.
Ngay cả khuôn mặt nghiêm khắc của giáo sư cũng lộ rõ vẻ không thể tin được.
Tôi nhìn ông ấy làm ra vẻ mặt đầy bất lực, sau đó thuận tay lấy điện thoại ra.
12.
“Ai nói tôi muốn hiến?”
Lời tôi vừa nói khiến mẹ tôi sững sờ.
Phòng phát sóng trực tiếp cũng lặng đi.
[Thật đúng là đến chết vẫn không thay đổi mà, lãnh đạo đến cũng vô ích, nhất định phải để những người chính nghĩa chúng ta ra tay thôi.]
[Xông lên thôi các chị em, tập hợp ở cửa bệnh viện XXX nhé.]
Tôi lấy điện thoại di động, phát một đoạn video, sau đó bấm vào chế độ phát trên màn hình lớn.
Rồi thoải mái bước đến trước máy quay, sửa sang lại cổ áo một chút.
“Nếu mọi người đã muốn xem, tôi sẽ cho các bạn xem những chuyện hay ho hơn nữa.”
“Nhớ cho rõ, tên tôi là Ôn Tư Nam, là đứa con thứ hai trong gia đình sinh ba con cố gắng có con trai này.”
“Từ năm bốn tuổi tôi đã bị gửi đi nuôi ở bên ngoài, mãi đến năm mười bảy tuổi, khi cô nhỏ nuôi tôi qua đời, tôi mới được đón về nhà.”
“Về phần tại sao tôi không hiến tủy, xin mời xem video!”
Khi tôi vừa dứt lời, mấy người nhà họ Ôn gia lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn, Ôn Thư Hằng phản ứng nhanh nhất, chạy lại giật điện thoại của tôi.
Nhưng ngay lập tức, bảo vệ đến khống chế được nó.
Mẹ tôi mặt mày tái mét, liên tục lắc cánh tay Ôn Như Hải.
“Đều là tại ông, nếu không phải vì ông thì sao lại thành ra thế này?”
Tôi quay người lại, lãnh đạo bệnh viện gật đầu ra hiệu, thế là tôi ấn nút phát.
Mấy chục vạn người trong phát sóng trực tiếp trở nên im lặng.
Không khí bên ngoài phòng bệnh cũng im ắng.
Chỉ còn tiếng video, là cảnh tôi về nhà ngày hôm đó.
Đây là cảnh quay từ camera đặt ở trong bếp, toàn bộ phòng ăn được quay lại rõ ràng.
Tôi nói với mẹ là mình bị bệnh rồi.
Bà ta gắp thức ăn bảo tôi ăn nhiều một chút.
Tôi nói mình bị bệnh bạch cầu.
Bà ta bảo ăn no thì bệnh gì cũng khỏi.
Tôi hỏi liệu chị gái có thể hiến tủy cho mình được không, Ôn Như Hải liền đập mạnh đũa xuống bàn.
Dòng bình luận lại ào ạt xuất hiện:
[Trời ơi, tôi vừa nhìn thấy cái gì vậy?]
[Cú bẻ lái cấp 10!]
[Lúc nãy đã cảm thấy có gì đó không đúng, không thù không oán sao người ta lại có thể không hiến tủy.]
[Gia đình này đúng là tiêu chuẩn kép, xem mà tức điên lên.]
Video tiếp tục chiếu.
Ôn Thư Ý cười tươi rói bảo là tôi suy nghĩ quá nhiều, cứ cười nhiều một chút thì bệnh gì cũng khỏi.
[Bây giờ người bệnh lại chính là cô ta, sao cô ta không cười chút đi.]
[Cười một cái là hết bệnh, sao cô ta còn phải nằm bệnh viện vậy? Đúng là đồ giả tạo!]
Trong video, bố ném một phong bao lớn xuống trước mặt tôi.
Ông ta giáng cho tôi một bạt tai rồi nói: “Ôn Như Hải tao đã nói một lời là như đinh đóng cột, cắt đứt quan hệ ruột thịt với mày!”
Tôi cắn răng cười.
“Ai chủ động đi xin giúp đỡ là cháu!”
[Lão già này vung tay mạnh thật đấy. Định đánh chết người ta luôn sao?]
[Lão già nói một lời là như đinh đóng cột, sao bây giờ lại quỳ dưới chân người ta, đúng là đồ làm cháu thật rồi!]
[Vừa rồi suýt chút nữa bị màn nước mắt ngắn dài của lão ta lừa, đúng là lão già thiên vị chết tiệt! Tức muốn nổ tung!]
Trong video rốt cuộc cũng đến lượt Ôn Thư Ý nói chuyện.
“Ai chủ động đi xin giúp đỡ là con rùa rụt đầu, bị thiên lôi đánh, chết không yên lành.”
[Trời ơi, cô gái này nhìn có vẻ điềm đạm nho nhã vậy mà sao ác độc thế.]
[Thiên lôi đánh, chết không yên lành, báo ứng đến nhanh vậy nhỉ?]
[Chẳng trách vừa rồi cô ta không cầu xin, hóa ra là đã thề độc rồi! Báo ứng đến ngay, thật đã!]
Video vẫn còn tiếp tục, là cảnh sau khi tôi rời đi.
Tờ kết quả xét nghiệm được đặt ở trên phong bao tiền, không ai nhìn vào.
Ôn Thư Hằng vứt nó sang một bên giống như đó là thứ bẩn thỉu, rồi cầm lấy phong bao đưa cho Ôn Thư Ý.
“Chị, đây là phong bao dành cho chị đi nước ngoài, đi chơi vui vẻ nhé, đừng để cô ta làm ảnh hưởng tâm trạng.”
“Đến đây, ăn tiếp đi, người xui xẻo đã đi rồi, chúng ta tiếp tục ăn.”
Bầu không khí trên bàn ăn tuy không còn náo nhiệt như lúc trước nhưng bữa tối vẫn tiếp tục.
Mặc dù mẹ tôi đang lau nước mắt nhưng vẫn tiếp tục gắp đồ ăn cho con cái.
Bà ta thậm chí còn lo lắng không biết Ôn Thư Ý đi nước ngoài ăn uống có tốt không.
Trong bàn ăn, chỉ có một người ngoài là bỏ đũa xuống.
13.
Bên ngoài phòng bệnh đã bắt đầu xôn xao, những lời thì thầm truyền vào trong tai Ôn Như Hải.
Ôn Như Hải tức giận giơ ghế lên ném vào TV.
TV treo trên tường bị ném rơi xuống đất, hình ảnh trên màn hình phụt một tiếng tắt ngúm.
Tiếng mắng chửi từ bên ngoài đột nhiên vang lên mạnh mẽ hơn theo hành động của ông ta.
“Gia đình lòng dạ rắn rết này, đáng đời các người bị bệnh!”
“Đáng đời! Ai nói giúp đỡ là cháu, ông già này kêu một tiếng ông nội nghe nào!”
“Thời đại nào rồi mà còn thiên vị đến mức này, không muốn có con thì đừng có sinh, sinh ra mà không nuôi khác gì lợn chứ!”
“Đổi lại là ai thì cũng không hiến đâu, cô gái đừng giúp bọn họ, lúc đó bọn họ đối xử với cô thế nào thì cô cứ đối xử lại với họ như vậy!”
Mẹ tôi bị dọa sợ đến sắc mặt tái mét, bà ta ôm lấy Ôn Thư Ý liên tục lùi về phía sau.
“Nam Nam, cầu xin con, đóng cửa lại đi, đừng quay nữa, các người ra ngoài đi!”
Tôi lạnh lùng nhìn bọn họ.
“Bây giờ đến lượt bà bị quay, bị mắng chửi thì không chịu được à? Vậy sao lúc nãy bà lại kích động bọn họ chửi tôi?”
“Tôi gọi bà một tiếng mẹ, xin mẹ dạy tôi đi, cái gì gọi là điều mình không muốn thì đừng làm với người khác?”
Mẹ tôi va phải cạnh giường, ngã ngồi xuống đất.
Ôn Như Hải và Ôn Thư Hằng đều bị bảo vệ khống chế.
Những bình luận trên màn hình vẫn nhanh chóng hiện lên.
[Đã tập hợp ở cửa bệnh viện, thay đổi mục tiêu tấn công!]
[Mẹ nó, bị hai ông bà già này đùa nghịch như con khỉ, hôm nay phải cho bọn họ thấy khỉ không phải thứ dễ trêu đùa!]
Tôi nhận lấy một tờ siêu âm từ trong tay giáo sư, đưa lên máy quay.
Đó là giấy chứng nhận tôi đang mang thai.
Giấy chứng nhận hiện rõ trên màn hình.
“Hôm nay đã có nhiều người như vậy, tôi xin mọi người làm chứng.”
“Hiện tại tôi mang thai 10 tuần, trước đây tôi đã hỏi ý kiến giáo sư, nếu như tiến hành hiến tủy thì khả năng cao là phải bỏ đứa trẻ này.”
“Mạng của Ôn Thư Ý là mạng, mạng của đứa trẻ trong bụng tôi cũng là mạng. Nhưng thực lòng, tôi đã từng rất phân vân giữa hai mạng sống này, không biết có nên hiến tủy hay không, tôi cũng không chắc chắn...”
Còn chưa nói dứt lời, mẹ tôi giống như nghe được hy vọng, vội vàng lao tới.
“Nam Nam, mẹ biết con không thể nhẫn tâm như vậy được, thì ra là con đang mang thai.”
“Con nghe lời mẹ đi, đứa trẻ còn có thể sinh lại, nhưng người chết rồi không thể sống lại được!”
Lần này, những lời mắng chửi trên màn hình không nhanh như ở hiện trường.
“Mẹ nó, im miệng đi, đứa trẻ sinh lại đâu phải đứa trẻ trước kia.”
“Không biết xấu hổ, vì con gái mình mà hy sinh con của người khác là sao?”
Nếu không có bảo vệ ngăn cản, những người kia đã muốn xông vào đánh nhau rồi.
Tôi đẩy mẹ ra rồi tiếp tục nói:
“Bọn họ nói đúng, tôi cũng là sau này mới nghĩ thông suốt, đứa trẻ này còn có thể sinh lại, nhưng không phải đứa trẻ trước kia, là tôi đã cầu nguyện mới có được, tôi không có quyền tùy tiện giết đi.”
“Vì vậy, tôi không thể nào hiến tủy được.”
Tôi nói rõ ràng tất cả một lần là để tránh cho nhà bọn họ tiếp tục đi tìm lãnh đạo bệnh viện gây ầm ĩ.
Cũng để dư luận có thể đứng về phía mình.
Sau khi tôi nói ra tất cả, lãnh đạo bệnh viện cũng đã lên tiếng, ông ấy nói nếu như nhà họ Ôn còn tiếp tục gây rối, cũng không ngại mà đuổi bọn họ ra khỏi bệnh viện.
14.
Mọi chuyện dần đi đến kết thúc, nhà họ Ôn đã hoàn toàn mất hết hy vọng.
Tuy nhiên, tôi vẫn đánh giá thấp tình cảm của họ dành cho Ôn Thư Ý.
Khi đang được đồng nghiệp bảo vệ đưa ra ngoài, mẹ đột nhiên quỳ xuống trước camera.
Lần này, bà ta dùng hết tất cả sức lực dập đầu xuống đất.
“Van xin mọi người, ngàn sai vạn sai đều do hai ông bà già chúng tôi, cầu xin mọi người hiến tủy cho con gái tôi, van xin mọi người!”
Ngay lúc đó, một bức ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện trong nhóm gia đình đột nhiên xuất hiện trên mạng.
Trong bức ảnh chụp màn hình, lời nói của Ôn Thư Ý được in đậm, phóng to nổi bật.
[Nếu người bị bệnh là tôi, tôi chắc chắn sẽ không mở miệng yêu cầu người thân!]
[Nếu hiến tủy có rủi ro, gia đình chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm!]
Những lời này vừa được đăng lên, không chỉ hứng trọn vô vàn lời mắng chửi, mà ngay cả một người đến để làm xét nghiệm cũng không có.
Cho dù gia đình họ có bán nhà treo thưởng thì cũng chẳng ai quan tâm.
14.
Sau sóng gió phát trực tiếp ngày hôm đó, Ôn Như Hải và Ôn Thư Hằng đã gặp phải nhóm cư dân mạng giận dữ trước cổng bệnh viện.
Những nắm đấm vốn sẽ rơi trên người tôi, bây giờ đều trút lên đầu bọn họ.
Sau đó, bệnh tình của Ôn Thư Ý phát tác rất nhanh.
Trong khoa đã chuyển tôi sang làm việc ở khu bệnh khác để bảo vệ tôi.
Chồng tôi lo lắng, mong tôi tạm thời không đi làm, sợ người nhà họ Ôn sẽ trả thù.
Tuy nhiên, không thấy trả thù đâu mà lại thấy người mẹ kia đến thăm.
Bà ta đến vào buổi tối.
Giữa trời tuyết rơi lạnh giá, bà ta đứng ở dưới lầu, ôm hộp cơm chờ tôi.
Chồng tôi mở cửa cho bà ta vào.
Đây là lần đầu tiên bà ta đến nhà tôi, ngoài lần tôi kết hôn.
Bà ta nhìn xung quanh, hốc mắt dần đỏ hoe.
Tay mở hộp cơm, bày ra từng lớp một.
“Sườn xào chua ngọt.”
Bà ta vừa nói vừa lau mắt.
“Khi còn nhỏ con rất thích ăn món này."
Tôi chỉ cảm thấy lồng ngực như thắt lại.
Một đứa trẻ bốn tuổi theo lý mà nói sẽ không có nhiều ký ức khắc sâu.
Nhưng tôi không bao giờ quên, ngày bị đưa đi, tôi được ăn món sườn xào chua ngọt mẹ làm.
Người mẹ chưa bao giờ mỉm cười với tôi, hôm đó lại mỉm cười nhẹ nhàng khi cho tôi ăn sườn xào chua ngọt.
Bà ta còn nói đó là đặc biệt dành cho tôi.
Tuy nhiên, tôi còn chưa ăn hết một miếng thì Ôn Như Hải đã mặt mày cau có, vội vã bước vào.
Ông ta nói nhanh lên, xe đợi lâu rồi, sau đó không nói một lời đã kéo tôi ra khỏi bàn ăn.
Cũng vào lúc ấy, tôi gào khóc thảm thiết, miếng xương sườn trong miệng cũng rơi xuống đất.
Từ đó về sau, tôi không bao giờ thích ăn sườn xào chua ngọt nữa.
Mẹ nghẹn ngào, gắp lấy một miếng sườn cho tôi.
“Nam Nam, mẹ có lỗi với con.”
“Mẹ biết con oán trách mẹ, nhưng mẹ cũng có nỗi khổ riêng, gia đình đó trọng nam khinh nữ, mẹ không thể tự quyết định được.”
“Con biết không, từ khi con đi rồi, mẹ không bao giờ làm món sườn xào chua ngọt nữa.”
Hương vị chua ngọt xộc vào mũi, ngay lập tức kéo tôi quay trở lại mùa đông giá rét năm bốn tuổi đó.
Tôi cảm thấy mình như đang chìm trong nước, nước mắt cứ rơi mãi không ngừng.
Mẹ run rẩy đưa tay lau nước mắt cho tôi.
“Nam Nam, mẹ thừa nhận là mình thiên vị, mẹ nuôi Thư Ý hai mươi mấy năm, chỉ nuôi con bốn năm, mẹ vô thức đối xử với con bé tốt hơn một chút.”
“Nhưng mà Nam Nam, đó là lỗi của mẹ, đừng trừng phạt Thư Ý có được không?”
“Nể tình mẹ đã nuôi con bốn năm, con hiến tủy cho Thư Ý đi, mẹ biết sai rồi, sau này sẽ bù đắp cho con gấp bội!”
Người trước mặt, tôi từng nhớ vòng tay của bà, từng khao khát sự quan tâm của bà ta.
Nhưng sẽ không bao giờ có thể tàn nhẫn giống như bà ta từng đối xử với tôi.
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu.
Nếu như Ôn Thư Ý có thể gắng gượng đến khi tôi sinh con xong, liệu tôi có thể hiến tủy cho cô ta không?
15.
Ngày hôm đó, tôi cuối cùng cũng không ăn món sườn xào chua ngọt.
Tôi đúng là một người nội tâm đen tối.
Tôi nghĩ, có lẽ sau khi sinh con xong, tôi cũng sẽ không sẵn lòng hiến tủy.
Nhưng có lẽ mẹ đã truyền đạt cho Ôn Thư Ý một thông tin sai lệch gì đó.
Khi Ôn Thư Ý lao mạnh tới đâm sầm vào bụng tôi, trong miệng cô ta hét lên rằng muốn giết chết đứa trẻ của tôi.
Tôi đã phòng bị từ trước, dễ dàng né tránh được cú tấn công của cô ta.
Cô ta bị các bác sĩ và bệnh nhân phối hợp bắt giữ lại.
Dường như tinh thần của cô ta có chút không ổn định, thấy không thể làm hại đứa trẻ, cô ta ngồi bệt xuống đất, bắt đầu phát điên.
“Không giết được con của mày thì tao cầu xin mày.”
“Cầu xin mày thì sao, chẳng qua là bị thiên lôi đánh, chết không yên lành thôi, ha ha ha, tao vốn đã không được chết tử tế rồi.”
Nói rồi, cô ta lại khóc.
“Cầu xin mày, Ôn Tư Nam, tao cầu xin mày, bỏ đứa con của mày đi, hiến tủy cho tao, tao cầu xin mày!”
Sau ngày hôm đó, Ôn Thư Ý bị đuổi khỏi bệnh viện.
Cô ta cuối cùng đã không đợi được đến khi con của tôi chào đời.
Và tôi cũng không cần phải băn khoăn về việc có hiến tủy hay không nữa.
16.
Kể từ đó về sau, tôi không còn liên lạc với người nhà họ Ôn.
Nghe nói bọn họ bị tẩy chay trên mạng rất nghiêm trọng, đã chuyển đi rất xa.
Lần nữa gặp lại là bốn năm sau.
Tôi đưa con gái trở về nhà của cô nhỏ để viếng mộ cô, từ xa nhìn thấy một người ở nghĩa trang.
Mẹ tôi già đi trông thấy, cả người giống như mất hết tinh thần.
Bà ta nhìn con gái tôi, dường như ngẩn ngơ.
Nhìn một lúc rồi rơi nước mắt.
“Nam Nam à, con về rồi sao?”
“Sườn xào chua ngọt mẹ làm cho con vẫn còn nóng đấy!”
“Cái gì? Con bị bệnh à? Hiến, mẹ sẽ hiến cho con!”
Con gái sợ hãi trốn sau lưng tôi, tôi ôm lấy con, lặng lẽ đi qua người bà ta.
Sau đó, con gái hỏi tôi.
“Mẹ ơi, mẹ sẽ cho con một người em trai chứ?”
Tôi kiên quyết lắc đầu.
“Không, mẹ tuyệt đối sẽ không để con gái của mẹ chịu bất kỳ sự đối xử bất công nào.”