‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

[Nhà chồng của Nam Nam có điều kiện tốt như vậy sao? Một căn nhà mà nói cho là cho luôn.]

[Ôi, đầu óc nhất thời phát sốt cũng có thể hiểu được, đến lúc đó ai mà dám thật sự đi đòi nhà của cậu ta.]

Vợ bác cả nói xong câu này, mọi người đều đồng ý theo.

Rõ ràng bọn họ muốn Ôn Như Hải đưa ra một cam kết.

Mẹ tôi thấy có hy vọng rốt cuộc cũng khẩn trương.

[Sao lại không cho? Chắc chắn là cho, mọi người biết gia đình con rể tôi không thiếu tiền, đến lúc đó tôi sẽ bảo nó viết giấy cam kết.]

Ôn Như Hải cũng phụ họa theo.

[Đúng vậy đúng vậy, bảo con rể tôi viết cam kết, chỉ cần có người có tuỷ xương phù hợp, tôi chắc chắn sẽ nói là làm.]

Có lẽ Ôn Như Hải quên mất tôi vẫn còn ở trong nhóm, hoặc có thể ông ta cảm thấy tôi chắc chắn sẽ không vạch trần mình.

Nhưng tôi nhìn chồng đang vất vả tăng ca trong phòng làm việc, lặng lẽ soạn một tuyên bố trong nhóm.

Dù sao thì, ngôi nhà mà chồng tôi vất vả kiếm được, không thể để người khác dòm ngó.

Nội dung tuyên bố:

[Tôi là Ôn Tư Nam, người bị bệnh bạch cầu không phải tôi, người cần hiến tủy xương cũng không phải tôi, vì vậy chồng tôi sẽ không đồng ý tặng nhà cho bất kỳ ai!]

[Ngoài ra: Tôi và nhà họ Ôn đúng là đã cắt đứt quan hệ người thân, Ôn Như Hải nói là làm muốn lừa mọi người hiến tủy xương cho ai, mọi người cần điều tra rõ ràng, tất cả hậu quả của việc hiến tủy xương không liên quan gì đến Ôn Tư Nam tôi!]

10.

Trong nhóm lại một lần nữa trở nên bùng nổ.

Những người trẻ tuổi có chút khái niệm đúng sai đã dò hỏi ra đầu đuôi câu chuyện, bắt đầu lên tiếng.

[Chú ba, chú bị làm sao vậy? Người bị bệnh là Thư Ý, sao chú lại nói là Tư Nam?]

[Không phải là chú ba đang thiên vị đấy chứ? Lúc đầu tưởng là Tư Nam bị bệnh cho nên cắt đứt quan hệ, bây giờ phát hiện là Thư Ý, nên lại lừa gạt mọi người đi hiến tủy xương.]

[Không thể nào, chú ba, thiên vị rõ ràng như vậy sao? Chú làm thế ai mà dám hiến tủy cho nữa?]

Cuối cùng, bác cả cũng lên tiếng.

[Chú ba, ông như vậy là không đúng rồi, dù sao cũng là họ hàng, ông có cần phải lừa chúng tôi như vậy không? Không phải vì cái nhà, mà là cách ông xử sự thật đúng là khiến người ta không dám giúp.]

Nhìn thấy chuyện bị phá hỏng, Ôn Thư Ý cuối cùng không thể giữ bình tĩnh được nữa.

Cô ta gửi một đoạn ghi âm dài.

Trong ghi âm, giọng cô ta mang theo vẻ nghẹn ngào nức nở, cầu xin mấy người họ hàng, cô ta nói rằng mình cũng có thể tặng nhà, sẽ luôn ghi nhớ ơn cứu mạng trong lòng.

Tuy nhiên, tất cả mọi người đều biết, vợ chồng cô ta đã làm công chứng tài sản trước khi kết hôn, cô ta hoàn toàn không thể bỏ ra nổi căn nhà này.

Mà Ôn Như Hải, vì để mua nhà cho Ôn Thư Hằng, lại càng không có căn nhà dư nào để bỏ ra cả.

Vì vậy, có người đã tung ra một ảnh chụp màn hình.

Trong ảnh là đoạn trò chuyện trước đó, chính Ôn Thư Ý đã nói:

[Sợ hãi những chuyện nguy hiểm là chuyện thường tình của con người, mọi người không muốn hiến tủy cũng không có gì xấu hổ cả. Tất cả mọi người đều là trong nhà trên có già dưới có trẻ, nói thật, nếu như người bị bệnh là cháu, cháu tuyệt đối sẽ không mở miệng yêu cầu người thân làm chuyện này.]

Trong nhóm trở nên yên lặng.

Dòng tin nhắn cuối cùng cứ lấp lánh hiện rõ ở đó, như một cái tát đau đớn vả thẳng vào mặt Ôn Thư Ý.

11.

Mặc dù họ hàng của Ôn Như Hải có chút không hài lòng nhưng cuối cùng vẫn có vài người tự nguyện đi làm xét nghiệm.

Bác cả, bác hai và mấy người anh.

Nhưng cuối cùng không người nào có kết quả phù hợp.

Cuối cùng, mẹ lại đến tìm tôi.

Ngay trong phòng bệnh của Ôn Thư Ý, tôi bị kéo vào trong. Cả một căn phòng rộng lớn đã được lắp đặt sẵn mấy cái camera.

Mẹ ngay lập tức quỳ xuống trước mặt tôi.

“Nam Nam à, cầu xin con mau cứu chị con, chỉ con là có tuỷ xương phù hợp với chị, tại sao con không chịu cứu con bé?”

Tôi quét mắt một vòng, nhận ra vài tài khoản nổi tiếng trên mạng xã hội.

Bọn họ đang phát trực tiếp.

Đồng nghiệp của tôi nghe tin chạy đến, sắc mặt nghiêm trọng, đưa điện thoại cho tôi xem. Phòng phát trực tiếp đã thu hút rất nhiều người.

[Cô gái này đúng là lòng dạ sắt đá, đó là chị ruột mà, sao có thể không cứu?]

[Đúng vậy, cô ấy là thiên sứ áo trắng, ngay cả người thân của mình cũng không cứu thì mong gì cứu giúp người khác?]

[Cô ấy là bác sĩ của bệnh viện nào, chúng tôi phải tránh xa một chút!]

Tôi cảm thấy lòng mình hoàn toàn lạnh đi.

Tôi cất điện thoại, lạnh lùng nhìn mẹ.

“Vì không hiến tủy, nên muốn hủy hoại tôi sao?"

“Đã một người bị bệnh rồi, sao lại còn muốn hủy hoại một người nữa, không sợ sẽ mất cả hai đứa con?”

Mẹ tôi có chút xấu hổ cúi đầu xuống, sắc mặt đỏ lên rõ rệt.

Nhưng khi nhìn thấy Ôn Thư Ý đang nằm trên giường bệnh, ánh mắt bà ta lập tức lộ ra sự kiên định của một người mẹ.

Đó là cảm giác an toàn mà tôi chưa từng cảm nhận được.

Chỉ thấy mẹ tôi giống như bất chấp tất cả, dùng đầu đập mạnh xuống đất, bà ta liều mạng dập đầu hết lần này đến lần khác.

“Nam Nam à, mẹ cầu xin con, nể công sinh thành, con mau cứu chị con đi, chỉ là hiến tủy thôi mà, không có nguy hiểm gì cả, sao con lại không chịu giúp?”

“Mẹ biết con ghen tị với chị, cảm thấy con bé cái gì cũng giỏi hơn mình, nhưng chuyện sống chết lớn như vậy, con không thể phạm sai lầm được.”

“Mẹ cũng là suy nghĩ cho con, nếu chị con thật sự xảy ra chuyện bất trắc, suốt quãng đời còn lại con sẽ phải sống trong ân hận đấy.”

Những lời van nài đầy đau đớn khiến số người trong phòng phát trực tiếp tăng vọt lên mấy vạn.

[Mẹ cô ấy đã quỳ xuống dập đầu rồi, vậy mà cô ấy vẫn không chút động lòng.]

[Đúng vậy, hiến tủy có gì nguy hiểm đâu, sao lại làm khó người thân của mình thế này?]

[Mẹ cô ấy nói chắc chắn là thật, bà ấy chỉ sợ sau này con gái sẽ ân hận, cho nên thà quỳ xuống cầu xin cũng muốn cứu cả hai người con.]

[Bà ấy tội nghiệp quá, tôi khóc mất thôi!]

Mẹ thấy tôi không có phản ứng, lại lết tới ôm chặt lấy chân tôi.

“Nam Nam à, nếu con trách mẹ chăm sóc chị con nhiều hơn, mẹ xin lỗi con, là lỗi của mẹ, đừng giận lây sang chị con.”

“Chỉ cần con chịu cứu chị con, cho dù mẹ phải chết cũng chẳng sao, chỉ cần hai chị em con hòa thuận, con không phải ân hận trong suốt quãng đời còn lại là được.”

Lúc này, Ôn Thư Hằng vốn đứng thẳng cứng nhắc một bên từ nãy giờ, thấy mẹ làm đến mức này, cuối cùng cũng chịu cúi đầu quỳ xuống.

Nó quỳ ngay ngắn.

Tôi bật cười.

“Không phải vừa rồi trong thang máy cậu còn muốn đánh tôi sao? Bây giờ làm cái trò gì vậy?”

Lồng ngực Ôn Thư Hằng phập phồng dữ dội, khuôn mặt đỏ lên như gan lợn.

Nghe vậy, nó liếc tôi với ánh mắt căm phẫn, hận không thể xé tôi ra thành nghìn mảnh.

Sau đó, nó dứt khoát dập đầu xuống sàn nhà.

Sàn nhà bị đập mạnh một tiếng “cốp”, rõ ràng là đập không hề nhẹ.

Phòng phát sóng trực tiếp lại một lần nữa tràn ngập những lời mắng chửi.

[Cô bác sĩ này thật sự là động vật máu lạnh, có phải muốn ép mẹ chết rồi khiến em trai phát điên không?]

[Đã tìm ra người rồi, bác sĩ này là của bệnh viện XXX, chúng ta phải chặn cô ấy lại.]

[Mấy chị em gần đó xông lên trước, tôi sẽ tới ngay.]

Đồng nghiệp lo lắng kéo tay áo tôi, tôi trấn an cô ấy bằng một cái liếc mắt, ra hiệu đừng sợ.

Số người trong phòng phát trực tiếp chỉ có mười mấy vạn, còn xa mới đủ.

Người nhà họ Ôn cũng nhận ra được điều này, vì vậy cuối cùng đến lượt Ôn Như Hải.

Ông ta giống như bị đau nhức xương khớp, khập khiễng lê từng bước đến trước mặt tôi, rưng rưng nước mắt.

Ánh mắt ấy, giống như một người bố đầy tình yêu thương, khiến tôi lập tức nổi da gà khắp người.

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy nó.

Ngay cả khi ông ta tiễn tôi đi, cũng chưa từng thấy ánh mắt đầy tình thương như vậy.

Tôi chà xát cánh tay, ghê tởm quay mặt đi chỗ khác.

“Muốn quỳ thì quỳ đi, đừng nói mấy lời khiến người khác buồn nôn.”

Thế là Ôn Như Hải nghẹn lời, miệng mấp máy nhưng không nói ra được câu nào, chỉ nặng nề quỳ xuống đất.

Quả nhiên, phòng phát sóng trực tiếp lại bùng nổ.

[Trời ơi, ông ấy quỳ khiến tôi đau lòng quá!]

[Người bố này khiến tôi khóc luôn, chết tiệt, đừng để tôi gặp người phụ nữ này, nếu không tôi sẽ tát cho cô ta một cái.]

[Huy động vốn: Tát cho cô bác sĩ lòng lang dạ sói này một cái.]

Cơn giận dữ của mọi người được đẩy lên đến đỉnh điểm.

Lúc này, Ôn Thư Ý với gương mặt đẫm nước mắt, loạng choạng bước xuống từ giường bệnh.

Cô ta lảo đảo bổ nhào vào người mẹ.

“Mẹ ơi, đừng cầu xin em ấy nữa, mẹ, cho dù con phải chết cũng không muốn nhìn mẹ hạ mình như vậy.”

Cô ta khóc lóc vô cùng đau lòng.

“Mẹ ơi, cầu xin mẹ, xin mẹ đứng dậy đi, mẹ, con đau lòng quá, con đau lòng cho mẹ.”

Cô ta kéo mẹ không nhúc nhích, lại đi kéo Ôn Như Hải và Ôn Thư Hằng.

Người nào cũng không nhúc nhích, thế là cả gia đình cứ như vậy cùng quỳ trên mặt đất, ôm lấy nhau khóc lóc nức nở.

[Không phải chỉ là hiến tủy thôi sao? Lấy của tôi này!]

[Hiến ở đâu? Cũng làm xét nghiệm cho tôi đi!]

[Nhóm muốn tát đầu tiên đã đến bệnh viện rồi!!!]

[Chết tiệt, hôm nay nhất định phải cho cô bác sĩ này một bài học!]

Số người trong phòng phát sóng trực tiếp tăng lên vùn vụt.

Cửa phòng bệnh cũng bị bao vây kín, ngay cả lãnh đạo bệnh viện cũng đã chạy đến.

Mẹ tôi dần ngừng khóc, bà ta kéo lấy tay tôi, trong ánh mắt đã mang vẻ nắm chắc phần thắng.

“Nam Nam, người một nhà có chuyện gì mà không thể nói? Con nghe lời mẹ đi, mẹ đã nói với lãnh đạo bệnh viện rồi, không để bọn họ làm khó con.”

“Con yên tâm, con hiến tủy xong, mẹ nói với bố bảo ông ấy rút lại lời muốn cắt đứt quan hệ.”

Bà ta nói xong, lại nhìn tôi chằm chằm.

“Đều là miếng thịt rơi ra từ trên người mẹ, sao mẹ có thể không đau lòng, Nam Nam, chờ con hiến tủy xong mẹ sẽ làm món ngon cho con ăn bồi bổ.”

Tôi cũng cẩn thân quan sát mẹ mình.

Khuôn mặt khá giống tôi, lòng bàn tay mềm mại, ánh mắt đầy yêu thương.

Từng có lúc, đó là điều mà ngay cả trong mơ tôi cũng khao khát có được.

Nhưng vào giờ phút này, chỉ cảm thấy ghê tởm.

Tôi lạnh lùng hất tay bà ta ra, đưa mắt ra hiệu về phía cửa.

Vị trí trước cửa được nhường lại, giáo sư và lãnh đạo bệnh viện bước vào phòng bệnh.