Chương 2
“Tao vẫn luôn nghe theo mẹ mày, cố gắng nhẫn nhịn chịu đựng tính tình của mày, hôm nay là mày vô lý trước, cũng đừng trách sau này tao không nhận mày là con gái.”
Cuối cùng, ông ta cũng ra lệnh đuổi tôi đi.
Phòng ăn lại một lần nữa trở nên im lặng.
Bọn họ im lặng nhường đường cho tôi đi ra, tất cả đều lặng lẽ nhìn, chờ đợi thứ bẩn thỉu như tôi nhanh chóng cầm lấy chút bố thí rời đi.
Vào khoảnh khắc đó, tôi đã hoàn toàn thông suốt.
Cho dù có thấp hèn thế nào đi nữa, cũng không bao giờ trở thành một phần của gia đình này.
Hơn nữa, một gia đình như vậy, tôi cũng không thèm.
Thế là khi ngẩng đầu lên, tôi không còn là cô gái rụt rè như trước nữa.
Tôi thản nhiên ước lượng phong bì tiền, từ từ đứng dậy.
Đôi giày cao gót khiến tôi cao ngang bằng với bố, giờ đây tôi đã không còn là cô bé mỗi tháng đều chờ mong được gặp ông ta một lần trước kia.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, nhẹ nhàng hỏi:
“Ông đã luôn miệng nói không muốn sinh tôi, tại sao tôi vẫn được sinh ra vậy?”
“Là vì không khống chế được thân dưới của mình, hay tôi là con của người khác?”
Ánh mắt ông ta đột ngột co rút lại, ngỡ ngàng không nói được lời nào.
Bờ môi run rẩy, sau khi lấy lại tinh thần, vung tay lên định đánh tôi.
Tôi nghiêng người né sang một bên, khiến ông ta loạng choạng.
Sau đó, tôi quay đầu về phía mẹ.
“Còn bà nữa.”
“Đừng có giả vờ khóc lóc ở đây mãi làm gì, bây giờ lại tỏ ra hối hận sao? Nếu không muốn tôi sao trước đó không quyết liệt một chút?"
“Chẳng lẽ lúc trước khi mang thai tôi là bị bố tôi cưỡng hiếp sao? Bà nặng tới bảy mươi cân mà không thể phản kháng được à?”
Mẹ tôi cuối cùng cũng ngừng khóc.
Bộ dạng luôn tỏ ra có lỗi cũng không còn giả vờ được nữa.
Bà tức giận đến run rẩy chỉ tay vào người tôi.
“Đồ khốn kiếp, đều là do tao sinh ra, sao lại có sự khác biệt lớn như vậy?”
Ôn Thư Ý thấy người mẹ yêu quý của mình bị sỉ nhục, tức giận lao đến ôm lấy mẹ vào lòng khóc to.
Ôn Thư Hằng có vẻ muốn đánh tôi, lao đến nắm lấy cổ tay tôi.
Bạn trai, bạn gái của bọn họ cũng tham gia vào, cố gắng can ngăn.
Cả phòng ăn trở nên hỗn loạn.
Tôi bị kéo đi, nhận một cái tát rất mạnh của bố.
Gương mặt bị lệch hẳn sang một bên, máu nóng từ trong mũi chảy ra.
“Cút!”
Bố tôi quát lớn.
“Từ nay về sau, cắt đứt quan hệ, nhà họ Ôn chúng tao không có đứa con gái bất hiếu như mày!”
Tôi theo phản xạ đưa tay ôm lấy bụng.
May mà nơi đó vẫn bình an vô sự.
Chỉ đến lúc này, tôi mới nhận ra rõ ràng rằng giữa tôi và sinh mệnh nhỏ bé trong bụng đã hình thành một sự gắn kết kỳ diệu.
Đã là điều mình mong muốn thì tuyệt đối không được phép phụ lòng.
Thế là tôi ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm vào ông ta.
“Được, đây là ông nói đấy, tôi không còn là con gái nhà họ Ôn nữa.”
Bố ghét bỏ liếc nhìn tôi một cái, khuôn mặt đầy vẻ lạnh lùng.
“Đúng vậy, tao nói đấy, Ôn Như Hải tao đã nói một lời là như đinh đóng cột!”
Tôi mạnh mẽ lau mặt.
“Được! Từ nay về sau, sống chết có số, ai chủ động đi xin giúp đỡ là cháu!”
Bố tôi nghẹn họng không nói gì, Ôn Thư Ý khóc lớn cướp lời.
“Đúng! Ai chủ động đi xin giúp đỡ là con rùa rụt đầu, bị thiên lôi đánh chết không yên lành!”
“Cô còn không mau cút đi, còn muốn mẹ tôi tức chết sao?”
Tôi mỉm cười hài lòng, tiện tay lấy tờ báo cáo xét nghiệm từ trong túi ra, cùng với phong bao tiền ném lên trên bàn.
“Rất tốt, Ôn Thư Ý, nhớ cho kỹ những lời nói của cô hôm nay.”
“Tiền này tôi không nhận đâu, cô giữ lấy, có thể sẽ cần dùng tới đấy!”
3.
Khi rời khỏi nhà họ Ôn, lẽ ra tôi nên vui vẻ.
Chuyện phân vân suốt cả buổi chiều đã có kết quả. Rốt cuộc tôi đã có thể yên tâm thoải mái không cần phải phá bỏ đứa con để hiến tủy.
Những người thân đã phải lấy lòng nhiều năm qua cuối cùng cũng không cần phải duy trì mối quan hệ nữa.
Nhưng tôi cứ cười mãi, cười mãi rồi lại rơi nước mắt.
Tôi ngồi trên bến xe buýt vắng vẻ, mọi người đều có chuyến xe về nhà.
Chỉ có tôi là không tìm được nơi mình thuộc về.
Trong nhóm bạn bè, người thân gồm hơn sáu mươi người trong điện thoại di động đột nhiên có tin nhắn truyền tới.
Mở ra xem, đó là một thông báo từ bố tôi.
[Con gái bất hiếu Ôn Tư Nam mắng chửi sỉ nhục bố mẹ, hành vi không đúng mực, nhà họ Ôn chính thức cắt đứt quan hệ ruột thịt. Từ nay trở đi nếu Ôn Tư Nam lợi dụng danh nghĩa nhà họ Ôn để vay mượn hoặc yêu cầu quyên góp, mọi hành động đều không liên quan đến chúng tôi. Xin thông báo đến tất cả mọi người!]
Sau khi xem xong thông báo này, máu huyết trong người tôi dường như đông cứng lại.
Không dám tưởng tượng nếu như người bị bệnh thật sự là tôi, tôi sẽ tuyệt vọng đến mức nào.
Ôn Như Hải quá tàn nhẫn.
May mắn người bị dồn đến bước đường cùng sẽ chính là ông ta.
Kể từ khi thông báo này được phát ra, nhóm gia đình im lặng bấy lâu nay đột nhiên trở nên ồn ào.
Tất cả mọi người đang bàn tán rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Bác cả nói mấy lời khách sáo: [Con cái không được nuôi dưỡng ở bên cạnh thì rất khó quản lý, bố mẹ không dạy là lỗi của bố mẹ, nói không liên quan đến ông cũng không được.]
Bác hai khuyên nhủ: [Đừng quá nóng giận, dù sao đánh gãy xương cốt cũng đến gân, đều là người một nhà, hết giận sẽ ổn thôi.]
Nhìn thấy đám người thân không xem thông báo này là chuyện quan trọng, Ôn Thư Hằng đã lên tiếng.
[Ôn Tư Nam bị bệnh, nhất định phải kéo chị của cháu liên lụy theo, bắt chị ấy mạo hiểm hiến tủy cho cô ta.]
[Cô ta sống không tốt cũng không muốn để chị cháu sống tốt, lại còn dùng đạo đức để trói buộc bố mẹ cháu, muốn để bọn họ mất đi hai đứa con một lúc.]
Khi Ôn Thư Hằng nói xong, trong nhóm gia đình càng thêm ồn ào.
[Nghe nói hiến tủy không nguy hiểm lắm mà, đúng không?]
[Nếu đã không nguy hiểm lắm, có thể con bé chỉ đơn giản là muốn được cứu mạng chứ không phải muốn hại chị cháu đâu, cũng không phải muốn ép buộc bố mẹ của cháu!]
[Đứa trẻ này thật đáng thương, nếu đã không có nhiều rủi ro thì vẫn nên hiến đi.]
Nhìn thấy dư luận trong nhóm đang dần mất kiểm soát, Ôn Thư Ý cuối cùng cũng tự mình lên tiếng.
[Thưa các cô chú trong gia đình, vốn dĩ việc xấu trong nhà không nên để lộ ra bên ngoài nhưng bố cháu bời vì lo ngại mọi người bị lừa dối nên mới phát thông báo này.]
[Rủi ro của việc hiến tủy rốt cuộc có lớn hay không là điều không ai biết chắc, nhưng Ôn Tư Nam chắc chắn sẽ tìm tới mọi người để xét nghiệm xem tuỷ xương có phù hợp hay không.]
[Bố cháu chính là lo lắng đến lúc đó mọi người thật sự gặp nguy hiểm khi hiến tủy, nói không rõ được cho nên mới nhắc nhở một tiếng.]
Ôn Thư Hằng tiếp lời.
[Nếu cô ta tìm tới mọi người, xảy ra chuyện gì, gia đình chúng cháu không chịu trách nhiệm.]
Lời này vừa nói ra, những người bênh vực tôi cũng lập tức im lặng.
Dù sao ai cũng sợ chuyện này có thể rơi trúng đầu mình.
Sau đó, Ôn Thư Ý lại khéo léo lịch sự tiếp tục trò chuyện với mọi người vài câu.
[Sợ hãi những chuyện nguy hiểm là chuyện thường tình của con người, mọi người không muốn hiến tủy cũng không có gì xấu hổ cả. Tất cả đều là trong nhà trên có già dưới có trẻ, nói thật, nếu như người bị bệnh là cháu, cháu tuyệt đối sẽ không mở miệng yêu cầu người thân làm chuyện này.]
Một số người để tránh rước họa vào thân, lúc này cũng bắt đầu phụ họa theo lời Ôn Thư Ý.
Mà chuyện tôi bị nhà họ Ôn cắt đứt quan hệ cũng được mặc nhiên chấp nhận.
Tôi dựa vào ghế dài, không nhịn được mà nở ra nụ cười mỉa mai.
Vừa cười vừa khóc, tôi chụp lại màn hình rồi gọi điện thoại cho Tưởng Thành.
“Chồng à, em quyết định giữ đứa trẻ, anh đến đón em về nhà đi.”
4.
Chắc chắn chưa ai xem tờ báo cáo xét nghiệm mà tôi để lại đó.
Vòng bạn bè của Ôn Thư Ý vẫn yên bình như ngày thường.
Ngày của Mẹ.
Cô ta đăng ảnh đi lễ chùa cùng mẹ.
[Thân thể, tóc, da đều là do bố mẹ ban tặng, mẹ nói món quà tốt nhất đối với bà chính là yêu thương bản thân.]
Sau đó, tôi nhận được một lá bùa bảo vệ do mẹ tôi nhờ người gửi đến.
Chỉ là một lá bùa bảo vệ mà thôi.
Ba ngày trước khi đi lưu diễn nước ngoài.
Cô ta đăng ảnh cả gia đình đưa tiễn mình.
[Một gia đình thực sự là những người luôn mong muốn đối phương ngày càng tốt đẹp hơn, chứ không bao giờ chọn cách kéo nhau xuống.]
Bên dưới, Ôn Thư Hằng thả tim và bình luận: [Đúng vậy.]
Hai ngày trước khi lưu diễn nước ngoài, cô ta lại đăng một tuyên ngôn đầy tự tin.
[Những chuyện không vui, những người tôi ghét, tạm biệt nhé, ngày mai chị gái bay rồi!]
Bên dưới là sự ủng hộ và lưu luyến của cả gia đình.
Một ngày trước khi lưu diễn nước ngoài.
Trang cá nhân của Ôn Thư Ý lại im lặng bất thường.
Nhưng tôi không cảm thấy ngạc nhiên.
Vì đó chính là ngày cô ta nhận được kết quả kiểm tra sức khỏe.
5.
Trước khi đi lưu diễn, nhóm nhảy của Ôn Thư Ý đến đơn vị chúng tôi để làm kiểm tra sức khỏe.
Vì có quen biết giáo sư, tôi đã biết kết quả kiểm tra của cô ta trước.
Hơn nữa giáo sư còn là chuyên gia điều trị bệnh bạch cầu, mấy người chúng tôi cũng vừa gia nhập vào ngân hàng tuỷ xương.
Vậy nên thật trùng hợp, tôi cũng biết được tuỷ xương của mình phù hợp với cô ta trước.
Trước khi tan làm, Ôn Thư Ý đến tìm giáo sư.
Cô ta và Ôn Thư Hằng chặn ngay cửa phòng làm việc của thầy.
“Bác sĩ ơi, kết quả kiểm tra này chắc chắn sai rồi.”
Sắc mặt Ôn Thư Ý đầy vẻ lo lắng nhưng giọng nói lại nhẹ nhàng và tự tin.
“Ngài có chỗ không biết, gần đây tôi có chút mâu thuẫn với Ôn Tư Nam, cô ấy làm việc ở văn phòng của ngài.”
“Chắc là cô ấy tức giận chuyện tôi không hiến tủy cho mình cho nên đã lén lút sửa lại kết quả kiểm tra của tôi.”
Cô ta vừa nói dứt lời, toàn bộ người trong phòng làm việc đều ngạc nhiên nhìn sang.
Thế là Ôn Thư Ý lại càng thêm chắc chắn.
“Cho nên bác sĩ, có thể xin ngài giúp tôi sửa lại kết quả được không? Nhóm nhảy chúng tôi đang cần gấp giấy chứng nhận sức khỏe này, tối nay tôi phải bay ra nước ngoài.”
Giáo sư đẩy kính mắt.
“À...”
Ông ấy suy nghĩ một lúc rồi chọn cách nhẹ nhàng nhất.
“Kết quả kiểm tra quan trọng như vậy, bệnh viện không dám làm sai đâu...”
Ôn Thư Hằng không để ông ấy nói hết câu đã lập tức nổi giận đùng đùng.