📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Cho dù Cố Thời Nhiên có lừa gạt tôi đi chăng nữa, anh ấy thực sự cần gấp gáp đến mức phải gọi Lục Bạch Diệp đến vào hôm nay sao?

Lục Bạch Diệp dường như nhìn thấu sự nghi ngờ của tôi, cô ta một tay cầm vô lăng, tay còn lại nắm lấy tay tôi.

“Chị, là anh Thâm nói cho em biết, cho nên em mới đến tìm chị.”

“Trước đây Thời Nhiên có nói với em rằng, nếu em không muốn kết hôn sinh con, anh ta có thể sinh một đứa cho em nuôi. Lúc đó em tưởng rằng anh ta chỉ nói đùa, không ngờ anh ta thực sự điên rồ đến mức đó."

“Vì vậy, sau khi anh Thâm kể cho em chuyện xảy ra vào ngày hôm nay, em đã do dự rất lâu mới dám đến tìm chị. Hy vọng không quá muộn.”

Tôi không trả lời, lặng lẽ rút tay về.

Lục Bạch Diệp khẽ thở dài một hơi, chuyển chủ đề: “Về nhà rồi nói tiếp đi.”

Khi chúng tôi về đến nhà, mẹ tôi đang tưới hoa trong vườn.

Nhìn thấy xe của Lục Bạch Diệp lái vào, bà ấy cười rạng rỡ, bước đến mở cửa xe cho Lục Bạch Diệp:

“Bảo bối, mới sáng sớm mà đã đi đâu vậy...”

Lời còn chưa nói hết, ánh mắt bà ấy liếc qua tôi đang ngồi ở ghế phụ, liền lập tức khựng lại, nụ cười trên môi cũng lập tức đông cứng.

“Mẹ.” Tôi lên tiếng chào hỏi trước.

Mẹ tôi khẽ gật đầu nhưng thái độ lại hoàn toàn khác so với sự thân mật khi đối diện với Lục Bạch Diệp, có chút gượng gạo và xa cách.

Tôi đã quen với thái độ này của mẹ, cũng không để tâm nhiều.

Chào hỏi xong, tôi liền lên lầu trở về phòng, muốn sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu cho rõ ràng.

Nhưng đột nhiên, bình luận nhảy loạn lên.

[Nữ phụ mau kéo rèm cửa ra xem đi!! Nam chính đang đứng dưới nhà tỏ tình với nữ chính kìa, còn cô thì lại ngồi đây đau khổ một mình.]

[Nữ phụ thật đáng thương, không thể nhìn nổi nữa. Đột nhiên cảm thấy nam chính cũng quá đáng quá rồi.]

Tôi bật dậy khỏi giường, đưa tay định kéo rèm cửa sổ ra.

Nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào rèm cửa, tôi đột nhiên khựng lại, trái tim đập dồn dập đến mức như sắp ngạt thở, tôi không biết mình đang sợ điều gì.

Tôi hít sâu một hơi, ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại, chầm chậm vén lên một khe hở.

Trong vườn hoa dưới lầu, Cố Thời Nhiên và Lục Bạch Diệp đang đứng đối diện nhau.

Cố Thời Nhiên có vẻ vô cùng kích động, không ngừng khoa tay múa chân nói gì đó.

Lục Bạch Diệp quay lưng về phía tôi, không rõ đang nói gì nhưng trông như đang cố gắng trấn an cảm xúc của Cố Thời Nhiên.

Bàn tay đang nắm rèm cửa của tôi chậm rãi thả lỏng nhưng ngay giây tiếp theo lại siết chặt lại.

Lục Bạch Diệp đột nhiên ôm lấy Cố Thời Nhiên, nhón chân lên, đặt môi hôn lên môi anh ấy.

Ngay khoảnh khắc đó, Cố Thời Nhiên dường như cảm nhận được ánh nhìn của tôi, đột nhiên ngẩng đầu.

Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, Cố Thời Nhiên sững sờ tại chỗ.

Lục Bạch Diệp hôn lên môi Cố Thời Nhiên.

Tôi giật mạnh rèm cửa lại.

9

Tôi phải xuống lầu gặp mặt Cố Thời Nhiên hỏi cho rõ ràng!

[Nữ phụ định làm gì thế? Xuống đó tự rước lấy nhục à??? Đừng mà, đừng tự làm khổ mình nữa.]

[Đừng đi! Đừng đi! Đừng đi!!! Đừng để tên đàn ông cặn bã đó lừa nữa!!!!]

Bất chấp bình luận ngăn cản nhảy ra, tôi lao nhanh xuống lầu, chỉ cảm thấy trái tim đập mạnh đến mức lồng ngực như muốn vỡ tung, hơi thở dồn dập đến mức khiến cho hai chân tôi suýt chút nữa không đứng vững.

Nhưng tôi không còn tâm trí để ý đến những điều đó.

Khi chạy đến vườn hoa, cảnh tượng trước mắt lại hoàn toàn khác xa so với những gì tôi tưởng tượng.

Lục Bạch Diệp ngồi bệt dưới đất, cúi thấp đầu xuống không nói lời nào.

Cố Thời Nhiên hai mắt đỏ rực, vừa dùng mu bàn tay mạnh mẽ lau môi, vừa giơ tay chỉ vào Lục Bạch Diệp, tức giận đến run rẩy:

“Giỏi lắm, bao năm qua cô mượn cớ giúp tôi theo đuổi Nam Chi, từ chỗ tôi lấy đi không ít lợi ích, vậy mà hôm nay lại giở trò ám hại tôi!”

Tôi chỉ cảm thấy sợi dây căng cứng đột nhiên được nới lỏng.

“Cố Thời Nhiên.” Tôi cất tiếng gọi anh ấy.

Nghe thấy giọng tôi đột ngột vang lên, Cố Thời Nhiên hơi sửng sốt, chậm rãi quay đầu lại nhìn tôi.

Mắt anh ấy càng đỏ hơn, dường như chỉ còn thiếu chút nữa là nước mắt sẽ trào ra.

“Sao em về nhà mà không nói với anh một tiếng?”

“Anh tưởng em bị lạc mất, lo lắng đến mức báo cảnh sát kiểm tra camera, mới phát hiện em đi theo Lục Bạch Diệp, thế là anh lập tức chạy đi tìm em.”

Cố Thời Nhiên bước lên một bước, định nắm lấy tay tôi nhưng ngay khi chạm vào, anh ấy lại đột ngột khựng lại.

“Anh có thể nắm tay em không?”

[Nam chính đúng là kiểu người thích diễn, sao còn tiếp tục đóng kịch nữa vậy?]

[Trời ạ, có cảm giác nữ phụ lại sắp làm chuyện ngu ngốc, lại sắp bị lừa rồi.]

Tôi lách qua bàn tay Cố Thời Nhiên, trực tiếp đi đến trước mặt Lục Bạch Diệp rồi chậm rãi ngồi xổm xuống.

“Đã đến nước này rồi, sao cô vẫn muốn lừa gạt tôi vậy? Trong mắt cô, tôi ngu ngốc đến thế sao?”

“Sáng nay, bên ngoài phòng đọc sách, tôi chỉ nghe thấy giọng của một mình cô. Khi cô kéo tôi chạy ra khỏi cửa, tôi cũng không nhìn thấy Cố Thời Nhiên. Khi đó, tại sao cô lại gấp gáp như vậy? Có phải sợ vở kịch độc diễn của mình bị Cố Thời Nhiên phát hiện rồi không thể tiếp tục được nữa không?”

“Từ khi cô gọi Mộ Thâm Triết đến nhà tôi, mọi chuyện đã bắt đầu lộ ra sơ hở. Có phải cô chắc chắn tôi sẽ tiếp tục bị những dòng bình luận kia đánh lừa, thấy cô thân mật với Cố Thời Nhiên, tôi sẽ không dám đối chất với hai người, đúng không?”

“Mặc dù không biết cô đã làm thế nào nhưng thật ra, những bình luận đó là do cô tạo ra, đúng không?”

Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ bình luận lập tức biến mất.

Nghe thấy câu này, Lục Bạch Diệp lập tức ngẩng đầu lên, lớp mặt nạ tình chị em sâu nặng giả tạo hoàn toàn bị xé rách vào thời khắc này.

Cô ta hung dữ trừng mắt nhìn tôi, giọng điệu đầy mỉa mai:

“Bị cô phát hiện rồi thì sao? Cô cho rằng mình thông minh lắm sao? Nếu cô thật sự thông minh như vậy thì đã không bị lừa suốt hai năm qua.”

“Cô cũng giống hệt mẹ cô, giống cả anh trai cô nữa, tất cả đều ngu ngốc như nhau. Khi còn nhỏ, tôi chỉ cần dùng mấy bình luận đó để lừa dối bọn họ một chút, bọn họ liền tin tưởng rằng cô thật sự bắt nạt tôi, tin tưởng rằng cô là đứa trẻ độc ác.”

Cô ta phủi phủi bụi bẩn trên tay, từ dưới đất đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống tôi:

“Cô phải chịu bao nhiêu oan ức như thế, rồi lại dùng chính sự hoài nghi đó để làm tổn thương Cố Thời Nhiên. Đúng là nhà các người từ trên xuống dưới đều ngu xuẩn như nhau.”

Đúng vào lúc này, Cố Thời Nhiên ôm lấy vai tôi, đỡ tôi đứng dậy, không chút do dự bảo vệ tôi phía sau:

“Vậy thì thế nào? Tôi cam lòng.”

“Chuyện vợ chồng chúng tôi, cô hiểu cái quái gì chứ?”

Lục Bạch Diệp đột nhiên mất bình tĩnh, hét lên: “Anh tưởng rằng bây giờ Nam Chi đối xử với anh như vậy là vì cô ta yêu anh sao? Cô ta chỉ muốn thắng em thôi! Cô ta hoàn toàn không thích anh!”

“Lúc trước cô ta đồng ý kết hôn với anh chẳng qua là vì tiền của anh! Cô ta không phải vì nhà họ Quý già cả, cô ta chỉ muốn gả vào nhà họ Cố làm Cố phu nhân thôi!”

“Vậy thì sao?” Cố Thời Nhiên nắm lấy tay tôi siết chặt, vô cùng nghiêm túc nói: “Cô ấy kết hôn với tôi vì tiền thì sao chứ?”

“Tôi rất giàu.”

Anh ấy cúi đầu nhìn tôi, trong mắt tràn đầy vẻ chân thành:

“Nếu như Nam Chi thích tiền của anh, vậy thì anh sẽ kiếm nhiều tiền hơn nữa.”

“Chỉ cần Cố phu nhân vui vẻ là được.”

Giọng điệu của Cố Thời Nhiên rất thành kính, không giống như đang phản bác Lục Bạch Diệp mà giống như đang tỏ tình.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy.

Vừa vặn bắt gặp ánh mắt Cố Thời Nhiên, anh ấy vốn thích trêu đùa nhưng vào lúc này, trong mắt anh ấy đầy tình yêu chân thành, nóng bỏng đến mức như muốn thiêu cháy trái tim tôi.

Mặt trời vừa hay mọc lên từ phía sau lưng anh ấy, ánh mặt trời chói lọi rọi thẳng vào mắt tôi.

Tôi đưa tay che mắt nhưng nước mắt lại rơi qua từng kẽ ngón tay.

Hóa ra, sự thiên vị vô điều kiện mà tôi luôn khao khát, từ lâu tôi đã có được rồi.

10

Lục Bạch Diệp bị kích thích đến phát điên, rút ra một con dao găm nhỏ rồi lao thẳng về phía tôi.

“Tất cả là tại mày, Quý Nam Chi!! Rõ ràng tao chỉ còn một chút nữa thôi là có thể khiến Cố Thời Nhiên thích tao rồi! Đều tại mày chen ngang!”

Cố Thời Nhiên vì bảo vệ tôi mà bị Lục Bạch Diệp điên cuồng đâm vào cánh tay.

Sau khi chắc chắn tôi đã được an toàn, Cố Thời Nhiên mới thả lỏng, giật lấy con dao trên tay Lục Bạch Diệp rồi khống chế cô ta.

Lục Bạch Diệp bị Cố Thời Nhiên đè xuống đất, hai tay bị bẻ quặp ra phía sau, cô ta vẫn còn kêu gào:

“Quý Nam Chi, sẽ không có ai đứng ra bảo vệ mày đâu! Cho dù hôm nay tao có giết mày, nhà họ Quý cũng sẽ tìm cách cứu tao ra ngoài!”

“Cố Thời Nhiên thích mày thì sao chứ? Mày chẳng qua cũng chỉ là một kẻ đáng thương, ngay cả người nhà cũng không thích mày!”

“Cô đang sủa cái gì vậy?” Cố Thời Nhiên thẳng tay túm một nắm cỏ nhét vào bên trong miệng Lục Bạch Diệp, một tay ghì chặt cổ tay Lục Bạch Diệp đang ra sức giãy dụa, tay còn lại móc điện thoại di động ra gọi:

“Alo, tôi muốn báo cảnh sát. Có người cầm hung khí tấn công người khác.”

Cảnh sát đến rất nhanh, ngay khi Lục Bạch Diệp nhìn thấy cảnh sát đã lập tức bật khóc:

“Cứu tôi với! Hai người này điên rồi, còn vu oan cho tôi! Bọn họ xông vào nhà tôi, hành hung tôi rồi lại còn báo cảnh sát!”

Lục Bạch Diệp đã đoán trước nhà họ Quý sẽ không giao nộp camera giám sát.

Cảnh sát nhìn ba người chúng tôi, trong lúc nhất thời có chút do dự, đúng lúc tình hình đang căng thẳng, mẹ tôi đột nhiên bước ra, sắc mặt tái nhợt.

Bà ấy nhìn Lục Bạch Diệp đang khóc lóc, trong mắt lóe lên một tia không đành lòng nhưng sau đó vẫn quay sang cảnh sát, nói:

“Tôi có thể làm chứng. Tôi đã nhìn thấy tất cả. Là... Lục Bạch Diệp cầm dao tấn công con gái của tôi, Quý Nam Chi.”

Biểu cảm giả tạo trên gương mặt Lục Bạch Diệp từng chút, từng chút một rạn nứt. Cô ta dường như không thể tin nổi, người dì từ trước đến nay vẫn luôn đứng về phía mình, hôm nay lại đột nhiên quay lưng.

“Dì ơi, dì có biết mình đang nói gì không?”

Mẹ tôi mặt mày tái nhợt, đôi môi run rẩy nhưng giọng nói vẫn kiên định:

“Tôi nói, tôi tận mắt nhìn thấy cô cầm dao muốn làm hại con gái tôi, Quý Nam Chi.”

Lục Bạch Diệp hoàn toàn mất kiểm soát, gào lên:

“Bà đúng là đồ đàn bà giả tạo! Bao nhiêu năm nay vì muốn thể hiện mình là ngươi tốt bụng mà giả vờ đối xử tốt với tôi, bây giờ không giả vờ nổi nữa à?” Lục Bạch Diệp càng thêm kích động, quay sang hét lên với cảnh sát: “Bọn họ đều là người một nhà! Bọn họ khai báo gian dối!”

Mẹ tôi bị những lời của Lục Bạch Diệp làm tổn thương, bà ấy gần như đứng không vững, quay sang cười khổ, nói với cảnh sát:

“Vì mấy khóm hoa bảo bối này của tôi, tôi đã lắp rất nhiều camera giám sát trong vườn hoa. Tôi có thể đưa các anh đi xem.”

Vật chứng đầy đủ, cảnh sát lập tức đưa Lục Bạch Diệp đi.

Cố Thời Nhiên tựa đầu lên vai tôi, ôm lấy vết thương ở trên tay, giọng yếu ớt: “Vợ ơi, đau quá, lạnh quá.”

Lúc này tôi mới nhận ra cánh tay anh ấy vẫn không ngừng chảy máu, máu nhỏ xuống đất, thấm ướt cả lớp đất cát.

Tôi sững sờ trong giây lát, lập tức đỡ lấy anh ấy, lo lắng anh ấy mất máu quá nhiều:

“Bây giờ anh cảm thấy thế nào? Cố gắng chịu thêm chút nữa, em gọi xe cứu thương ngay đây!”

“Anh cảm thấy lạnh quá...” Cơ thể Cố Thời Nhiên càng lúc càng nặng, cả người đổ hẳn vào trong lòng tôi.

“Nếu vợ có thể hôn anh một cái, chắc chắn anh sẽ đỡ hơn nhiều đấy.”

Tôi bị lời nói không biết xấu hổ của Cố Thời Nhiên chọc cười, giơ tay đấm mạnh lên vai anh ấy một cái.

May mà trong nhà có bác sĩ, sau khi sơ cứu cầm máu cho Cố Thời Nhiên, xe cứu thương cũng vừa đến.

Cũng may mà Cố Thời Nhiên chỉ bị mất máu hơi nhiều, không có vấn đề gì nghiêm trọng.

Tôi theo nhân viên y tế dìu Cố Thời Nhiên lên xe cứu thương.

Ngay khoảnh khắc lướt qua mẹ tôi, tôi nghe thấy bà ấy nói: “Xin lỗi.”

“Xin lỗi con, Nam Chi. Bao nhiêu năm qua, mẹ luôn bị lừa dối.”

“Mẹ không phải là một người mẹ tốt. Mẹ chưa bao giờ tin tưởng Nam Chi cả.”

Bước chân đang dìu Cố Thì Nhiên của tôi khựng lại một chút nhưng không quay đầu.

Không sao đâu, mẹ.

Nhưng đây không phải là tha thứ.

Chỉ là buông bỏ mà thôi.

11

Ở bệnh viện giày vò đến tận nửa đêm, khi cùng Cố Thời Nhiên trở về nhà, tâm trạng của tôi đã hoàn toàn khác hẳn với lúc rời đi vào buổi sáng.

Dì Trình, người nấu ăn, đã đi nghỉ, tôi đỡ Cố Thời Nhiên ngồi xuống bàn ăn rồi chuẩn bị vào bếp nấu một chút cháo loãng cho anh ấy.

Thế nhưng, Cố Thời Nhiên lại ôm lấy cánh tay bị thương, cố gắng đứng dậy nói:

“Vẫn là để anh làm đi. Anh sợ bắt em làm việc, em lại không vui, sáng mai tỉnh dậy lại không thấy em đâu nữa.”

Anh ấy ấm ức nhìn tôi, trách móc chuyện tôi bỏ đi mà không báo trước vào ban ngày.

Tôi bật cười, ấn Cố Thời Nhiên ngồi lại trên ghế, dịu dàng xin lỗi: “Được rồi được rồi, là lỗi của em. Một lát nữa em sẽ tự phạt mình ba ly Coca.”

“Thế thì nhẹ nhàng quá.” Cố Thời Nhiên tựa cằm lên vai tôi, cọ cọ mấy cái: “Phạt em mỗi ngày phải hôn anh ba lần.”

Tôi đưa hai tay nâng mặt anh ấy lên, chạm nhẹ ba cái lên đầu anh ấy: “Xong rồi đó, nhiệm vụ hoàn thành.”

Cố Thời Nhiên lập tức giữ chặt tôi, tiếp tục bổ sung: “Còn chưa nói hết mà, phải hôn môi.”

Tôi cười đẩy anh ấy ra, quay người đi vào phòng bếp, chuẩn bị nấu cháo xương cho Cố Thời Nhiên bồi bổ một chút.

Thế nhưng Cố Thời Nhiên vẫn bám riết không buông, theo vào bếp: “Vừa rồi ba cái đó không tính! Không được quỵt nợ!”

“Được rồi được rồi.” Tôi vừa qua loa ứng phó Cố Thời Nhiên, vừa mở tủ âm tường tìm kiếm gia vị.

Tôi vốn chưa bao giờ đặt chân vào bếp, căn bản không biết mọi thứ được đặt ở đâu.

Trong quá trình lục tìm, bất ngờ có một chiếc hộp màu đen từ tủ âm tường phía trên đỉnh đầu rơi xuống.

Những món đồ bên trong văng tung tóe khắp sàn.

Cố Thời Nhiên vừa nhìn thấy cái hộp thì sắc mặt lập tức trắng bệch, anh ấy vội vàng bước lên trước một bước, định chắn tầm mắt tôi.

Tôi nhanh tay nhặt lên một mô hình xe đua, cảm thấy vô cùng quen thuộc.

Hình như đây chính là món quà sinh nhật năm tôi mười tuổi đã tặng cho Cố Thời Nhiên.

Tôi ngồi xổm xuống, lần lượt nhặt lên từng món đồ rơi ra từ hộp lên xem.

Mô hình Gundam tôi tặng anh ấy năm mười hai tuổi, kèm theo một tấm thiệp: “Chúc mừng sinh nhật.”

Bên dưới tấm thiệp chúc mừng là một nét chữ khác: “Cuối cùng mình lại được gặp Quý Nam Chi rồi! Cô ấy trông còn giống búp bê hơn trước nữa! Trên thế giới này sao có thể có một cô gái xinh đẹp đến thế! Mẹ ơi, sau này con lớn lên, con có thể cưới cô ấy không? Đáng tiếc là lần sau gặp lại, phải chờ thêm một năm nữa rồi.”

Cây bút máy tôi tặng anh ấy năm mười lăm tuổi, vẫn là một tấm thiệp với dòng chữ quen thuộc: “Chúc mừng sinh nhật.”

Nét chữ bên dưới đã trưởng thành hơn:

“Năm nay cô ấy trông có vẻ không vui lắm nhưng mình không dám hỏi, buồn ghê. Tâm sự của con gái đúng là khó đoán, chẳng lẽ cô ấy đã thích người khác rồi sao? Không hiểu sao cô ấy xinh đẹp thế mà sao mắt nhìn lại kém vậy chứ? Mình ưu tú thế này mà cô ấy cũng không phát hiện ra!”

Ghim cài áo tôi tặng năm anh mười tám tuổi:

“Mình đã trưởng thành rồi! Đợi đến năm sau, khi Quý Nam Chi thi đại học xong, mình sẽ tỏ tình với cô ấy vào tiệc sinh nhật!”

Năm đó tôi thi đại học xong, bởi vì Lục Bạch Diệp mà tôi cãi nhau to với người trong nhà, bị bố mẹ ép ra nước ngoài. Cuối cùng, tôi đã không thể tham dự sinh nhật của Cố Thời Nhiên được.

Sau đó là năm hai mươi sáu tuổi, tôi trở về nước, thay mặt bố mẹ tặng anh ấy một cái đồng hồ:

“Quý Nam Chi, sao trông em lại buồn bã như vậy? Anh có thể ôm em một cái không?”

“Đã về rồi thì đừng đi nữa. Anh sẽ cho em thật nhiều, thật nhiều tiền, thật nhiều, thật nhiều yêu thương. Em nhất định phải vui lên.”

Cũng chính vào năm sau đó, anh ấy đã đầu tư vào nhà họ Quý, cứu gia đình tôi khỏi phá sản.

Với điều kiện là kết hôn với tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía Cố Thời Nhiên, nước mắt chực trào: “Hóa ra, anh thật sự đã bắt đầu thích em từ năm mười tuổi.”

Gương mặt Cố Thời Nhiên ửng đỏ, môi mím lại, khẽ “ừ” một tiếng gần như không thể nghe thấy.

Sau đó, anh ấy lập tức nói sang chuyện khác, đẩy tôi ra khỏi bếp: “Em vẫn nên ra ngoài ngồi đi. Sau này anh sẽ dán một tấm bảng trước cửa phòng bếp: Quý Nam Chi và chó, không được vào trong!”

Tôi ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, nhìn Cố Thời Nhiên với cánh tay bị thương thuần thục đeo tạp dề, bắt đầu nấu cháo, đột nhiên cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Hóa ra, trong những ngày tháng tối tăm ấy, khi tôi nghĩ rằng mình không xứng đáng được yêu thương...

Vẫn luôn có một người, lặng lẽ yêu tôi.

Cố Thời Nhiên, em đã vui trở lại rồi.

(Hoàn toàn văn)