Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Tôi cứ nghĩ cuộc gặp gỡ của tôi với cô ấy sẽ kết thúc nhanh chóng, nhưng không ngờ lại kéo dài đến tận tối mịt.

"Cảm ơn cậu đã đi cùng mình nhé." Cô ấy ôm lấy cánh tay tôi, mỉm cười ngọt ngào: "Hôm nay là sinh nhật mình, nhưng ai cũng bận cả."

Tôi vốn là người dễ mềm lòng, cô ấy nói thế rồi thì tôi càng không thể từ chối, sau khi ăn lẩu xong thì đã gần tám giờ tối, tôi lo Cố Thời An sẽ phát hiện ra mình không có ở nhà rồi làm ầm ĩ lên nên tôi vội vã muốn về nhà.

Nhưng Từ Tuế Nhiên lại nhìn tôi bằng đôi mắt tội nghiệp rồi nũng nịu nói: "Chỉ còn một chỗ cuối cùng thôi, đi nghe một bài hát với mình nhé? Nghe xong rồi về luôn có được không?"

Tôi siết chặt điện thoại trong tay rồi nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn không thể mở miệng từ chối.

Cô ấy kéo tôi vào một quán bar tên "Cube", không gian bên trong rực lên ánh sáng đỏ khiến tôi cảm thấy hơi căng thẳng, trái lại thì Từ Tuế Nhiên rất quen thuộc với nơi này, cô ấy nhanh chóng gọi đồ uống rồi kéo tôi ngồi xuống chiếc ghế gần sân khấu nhất.

"Nơi này... thật sự là để xem biểu diễn sao?"

Lời nói cùng nỗi nghi hoặc của tôi ngay lập tức bị tiếng nhạc và những tiếng hò hét át đi, cho nên Từ Tuế Nhiên cũng không nghe thấy.

Trên sân khấu, những tia sáng chói mắt nhấp nháy liên tục, cả thế giới dường như bị ánh sáng phân tách thành vô số mảnh vỡ.

Giữa những mảnh vỡ ấy, tôi nhìn thấy một chàng trai tóc bạch kim ôm cây guitar bass, anh ta bước lên trước micro.

Anh ta đang hát nhưng tôi không nghe rõ lời, mặc dù như vậy nhưng tôi vẫn cảm nhận được bầu không khí nóng bỏng dâng lên ngay khi anh ta xuất hiện.

Từ Tuế Nhiên ngồi bên cạnh tôi phấn khích hét lên, rồi sau đó cô ấy ghé sát vào tai tôi, kích động run rẩy nói: "Ninh Ninh, cậu nhìn xem, quả nhiên Thẩm Trú là người tuyệt nhất.”

Không hổ danh là học bá của lớp 11, cô ấy không chỉ học giỏi mà còn có con mắt tinh tường trong việc chọn idol.

Không lâu nữa, Thẩm Trú sẽ đứng ở trên những sân khấu lớn hơn, tỏa sáng rực rỡ.

Năm phút trôi qua, người khác đã lên sân khấu biểu diễn, hứng thú của Từ Tuế Nhiên cũng vơi đi, cô ấy định đứng dậy rời đi, nhưng ngay lúc đó lại có mấy người đàn ông lạ mặt bất ngờ vây quanh chúng tôi

Họ đặt một khay rượu lên bàn, cười cợt khó coi: "Em gái, có muốn uống với mấy anh một ly không?"

Chúng tôi còn chưa kịp từ chối thì tên cầm đầu đã vươn tay định động chạm vào người của Từ Tuế Nhiên, tôi lập tức kéo cô ấy ra sau lưng mình, tôi cố lấy hết dũng khí để đứng thẳng người, cứng rắn nói: "Xin lỗi, chúng tôi phải về rồi."

"Ha ha ha ha..."

Nghe tôi nói như thế thì gã đó ôm bụng cười một hồi, sau đó nghiêng đầu nhìn sang tên bên cạnh, gã dùng những lời lẽ thô tục để đánh giá: "Thấy chưa, tao đã bảo hai đứa này còn non lắm, chắc chắn là học sinh mà."

Tai tôi nóng bừng lên, tôi vội kéo Từ Tuế Nhiên lùi sang một bên, đồng thời cố gắng mở điện thoại gọi cầu cứu Cố Thời An.

Nhưng tôi còn chưa kịp mở wechat thì tên đó đã xông tới rồi đẩy mạnh tôi một cái.

"Bốp!"

Điện thoại rơi xuống đất, tôi vội vàng cúi xuống nhặt, nhưng chỉ trong khoảnh khắc tôi cúi xuống đó mà Từ Tuế Nhiên đã bị gã kéo vào lòng.

Giọng điệu gớm ghiếc của gã vang lên bên tai tôi: "Em gái, có muốn ngồi lên Maserati của anh không?"

Từ Tuế Nhiên bật khóc, cô ấy quay đầu nhìn tôi rồi van xin: "Ninh Ninh, cứu mình với..."

Nhưng cả người tôi đang run rẩy, thậm chí tôi còn suýt không cầm nổi điện thoại.

Đúng lúc họ định kéo cô ấy đi thì tôi nghiến chặt môi rồi giơ ly rượu trên bàn lê, hất thẳng vào mặt gã đàn ông kia.

Gã lập tức nổi giận, "rầm" một tiếng, gã đập vỡ chai rượu rồi giơ lên muốn rạch mặt tôi.

Nhân viên quán bar nghe thấy động tĩnh nên vội vàng gọi bảo vệ chạy qua, nhưng vẫn không kịp.

Dây thần kinh trong đầu tôi căng thẳng đến cực hạn, hai chân tôi run rẩy lùi lại phía sau.

Xung quanh có rất nhiều người đang xem náo nhiệt nhưng không một ai ra tay giúp đỡ chúng tôi.

Khi tôi đã lùi đến góc tường thì không thể lùi được nữa…

Bỗng nhiên có người đứng chắn trước mặt tôi, đối phương dùng cánh tay của mình để ngăn lại mảnh chai sắc nhọn.

Tôi nhìn thấy máu đỏ tươi nhỏ xuống.

"Tách, tách."

Lúc đó nhịp tim của tôi cũng vang lên nhưng trống dồn.

"Ù ù..."

Tai tôi ù đi, âm thanh xung quanh cũng dần biến mất.

Lúc này tôi nhìn thấy Thẩm Trú quay đầu lại, anh ấy đang nhìn tôi.

Anh ấy mấp máy môi đang nói điều gì đó.

Khoảnh khắc ấy, hình bóng của anh ấy trong hiện tại và hình bóng của anh ấy sáu năm sau đang chồng lên nhau.

Tôi đã hiểu anh ấy muốn nói gì rồi…

"Hãy sống."

"Hãy sống, tôi ở tương lai đợi em."

8.

Ánh sáng trên đầu quá chói mắt nên dường như tôi chẳng nhìn thấy gì.

Đến khi tôi hoàn hồn lại thì Thẩm Trú đã nhận lấy tờ khăn giấy mà Từ Tuế Nhiên đưa cho rồi thản nhiên nói một câu: "Cảm ơn."

Từ Tuế Nhiên giống như một chú thỏ nhỏ đáng thương, cô ấy cúi gằm mặt, khịt mũi, lí nhí nói: "Phải là em cảm ơn anh mới đúng..."

Hai vệt hồng như ráng mây chiều tan chảy trên gương mặt cô ấy, trông đáng yêu như một nàng tiên nhỏ.

Chẳng bao lâu sau, bảo vệ đến kéo đám người kia đi, mấy gã đàn ông đó có vẻ là người có thế lực, chỉ qua loa nói một câu xin lỗi rồi thản nhiên nâng ly rượu lên loạng choạng đi đến bàn khác, tiếp tục thú vui tán tỉnh đầy thô tục của mình.

Lúc này chỉ có tôi là người thừa thãi, không chỉ không hợp với bầu không khí ở đây, mà ngay cả một câu nói cũng không chen vào được.

Không giống như Từ Tuế Nhiên hoạt bát đáng yêu, chỉ vài ba câu đã có thể thuyết phục được Thẩm Trú đưa chúng tôi về nhà.

Trên đường về, Từ Tuế Nhiên ghé vào cửa hàng tiện lợi gần đó để mua băng cá nhân, tôi và Thẩm Trú đứng ngoài cửa, hai chúng tôi đứng cách nhau một khoảng khá xa, chẳng biết nói gì với nhau.

Tôi bối rối dời mắt sang chỗ khác, nhìn qua ô cửa kính vào trong cửa hàng, đột nhiên tôi nhận ra góc nghiêng của cậu thu ngân trông rất quen thuộc.

Đúng lúc đó thì điện thoại trong túi tôi rung lên, tựa như có thần giao cách cảm vậy, Cố Thời An nhắn tin cho tôi nói rằng tối nay anh ấy sẽ về trễ.

Tôi nhanh chóng trả lời "Được ạ" rồi sau đó tiếp tục nhìn vào cửa hàng, tôi nhìn thấy cậu thu ngân cũng liếc qua màn hình điện thoại rồi bỏ nó vào túi tạp dề của mình.

Sao có thể chứ?

Với tình hình kinh tế của nhà tôi thì cũng không đến mức để anh trai tôi phải ra ngoài làm thêm kiếm tiền, chẳng lẽ anh ấy lại gây chuyện bên ngoài nên cần tiền gấp sao hả?

Lúc này, Thẩm Trú đột nhiên nhìn tôi rồi bất ngờ hỏi: "Đang nhìn gì thế?"

"Không... không có gì... khụ khụ." Tôi vội vã thu lại ánh mắt, nhưng lại bị mùi khói thuốc trên người anh ấy làm sặc nên ho khan mấy tiếng.

Thẩm Trú không nói gì, anh ấy chỉ lặng lẽ dập điếu thuốc trong tay rồi ném vào thùng rác bên cạnh.

Tôi nhìn tàn lửa bị anh ấy dập tắt, làn khói mỏng vương trên những ngón tay thon dài của anh ấy giống như một màn ảo thuật vĩ đại.

"Anh sẽ thành công thôi." Tôi lẩm bẩm một câu.

"Hả?"

Thẩm Trú bỗng hơi cúi xuống, khóe mắt cong lên như một con cáo tinh ranh, lười biếng ghé sát lại gần, giọng nói nhẹ tênh: "Tiếc là làm hết tháng này là tôi cũng nghỉ rồi."

Gương mặt điển trai của anh ấy đột ngột áp sát khiến tôi giật mình, tim đập thình thịch.

Quá căng thẳng nên tôi lùi lại một bước, chẳng ngờ lại bị trật chân.

Tôi đau đến nhe răng trợn mắt nhưng vẫn cố gắng thuyết phục anh ấy: "Anh đừng bỏ cuộc."

"Em cảm thấy anh sinh ra là để trở thành ngôi sao đấy."

Nếu bây giờ anh ấy từ bỏ thì sáu năm sau sẽ không còn một Thẩm Trú tỏa sáng rực rỡ nữa.

Thẩm Trú lặng lẽ liếc nhìn tôi rồi bất ngờ nhếch môi, nở nụ cười ngông nghênh: "Tôi cứ tưởng em là một đứa trẻ ngoan ngoãn, không ngờ..."

Tôi sững sờ, cảm xúc đột nhiên tụt dốc.

Không ngờ cái gì chứ?

"Đinh…"

Tiếng cửa tự động vang lên.

Từ Tuế Nhiên ôm hai lon đồ uống nóng và một hộp băng cá nhân tung tăng bước ra từ cửa hàng tiện lợi.

"Đây." Cô ấy đưa cho tôi một chai trà sữa rồi cẩn thận dùng hai tay dâng băng cá nhân lên trước mặt Thẩm Trú.

"Idol, hôm nay thực sự rất cảm ơn anh."

"Không có gì."

Thẩm Trú dùng một tay xé hộp băng cá nhân rồi dán qua loa lên vết thương.

"Những nơi như thế này thì tốt nhất mấy cô bé như các em hãy tránh xa ra.”

Dưới ánh đèn đường, hai người họ trò chuyện vui vẻ, khung cảnh đẹp tựa như một bức tranh trong truyện tranh thiếu nữ.

Còn tôi, một nhân vật quần chúng chẳng có chút hơi hướng thiếu nữ nào đang lặng lẽ đứng sang một bên, ra sức vặn nắp chai.

Hôm nay trời rất lạnh, tay tôi gần như đông cứng, tôi vận hết sức lực nhưng cái nắp chai vẫn không nhúc nhích.

Khi tôi định cất chai trà sữa vào túi thì đột nhiên có một bàn tay vươn tới.

"Rắc" một tiếng.

Chỉ trong nháy mắt, chai trà sữa đã được mở nắp rồi đặt lại vào tay tôi.

9.

Lúc này hai người họ vẫn đang trò chuyện, họ nói về âm nhạc, cũng nói về chuyện học hành.

Rõ ràng chẳng ai để mắt đến tôi.

Tôi cẩn thận nhấp một ngụm trà sữa nóng, rụt tay vào túi áo lông vũ, cố gắng kéo lê mắt cá chân bị trật để theo kịp bước chân của họ, nhưng ngay lúc ấy tôi nhìn thấy Thẩm Trú gọi một chiếc taxi, Từ Tuế Nhiên nhanh chóng chui vào trong xe.

Dường như… họ không phát hiện ra tôi chưa đuổi theo kịp.

"Haizz..." Tôi lặng lẽ thở dài một hơi rồi ngước lên nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời, sau đó tôi cúi xuống nhìn bóng của mình dưới đất, chầm chậm bước về phía trước.

Tôi bước một bước thẳng tắp rơi vào trong một cái bóng khác.

"Lên đi."

Đột nhiên Thẩm Trú ngồi xổm xuống trước mặt tôi, anh ấy đưa lưng về phía tôi rồi vẫy tay gọi.

Tôi sững sờ trong chốc lát rồi giống như có một thế lực vô hình nào dẫn dắt tôi bước thêm một bước nữa, sau đó tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh ấy.

Trong khoảnh khắc ấy, cái bóng của tôi và bóng của anh ấy xếp chồng lên nhau.

Cảm giác này giống như bị điện giật.

Tim tôi tê dại, cơ thể cũng có chút tê dại.

Tôi lại bắt đầu chùn bước, tôi lập tức rụt tay lại rồi bối rối nói: "Không cần đâu, tôi tự đi được."

Trong khoảnh khắc đó hình như cơ thể của anh ấy hơi cứng đờ.