Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Giọng nói của Cố Thời An vang lên từ trên đầu tôi, anh ấy nắm tay tôi như lúc còn nhỏ: "Nắm chặt tay anh nhé."

Tôi hít một hơi thật sâu: "Ừm."

Vượt qua đám đông, tôi nhìn thấy Thẩm Trú đứng cách đó không xa, anh ấy đang chau mày nhìn xung quanh, khi ánh mắt chúng tôi giao nhau, sắc mặt của anh ấy mới trở lại bình thường.

Từ Tuế Nhiên thì đang chụp ảnh ở gần đó, cô ấy chạy đến nắm tay tôi rồi chỉ về phía trước: "Ninh Ninh, chúng ta đi cầu nguyện phật Bồ Tát đi, cầu xin cho năm sau chúng ta có thể thi đỗ Thanh Hoa và Bắc Đại nhé."

Tôi mang theo đầu óc mơ màng vào được một trường đại học bình thường cũng phải cần cố gắng nhiều lắm rồi, tôi đâu dám mơ đến Thanh Hoa hay Bắc Đại chứ.

Tôi vừa định từ chối nhưng cô ấy lại quay lưng lại, đột nhiên cô ấy thay đổi sắc mặt rồi nhỏ giọng nói: "Đừng mơ mộng nữa."

Rất nhanh cô ấy lại lấy lại vẻ tươi cười như bình thường, như thể không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng tại sao lại như thế?

Chẳng lẽ vì tôi bình thường đến mức có thể hòa vào đám đông mà không ai nhận ra, do vậy mà tôi không có quyền mơ mộng sao?

Tôi nhìn tượng Phật tôn nghiêm trước mặt, thành kính cầu nguyện…

Nếu trên thế gian này thật sự có thần phật thì xin hãy bảo vệ Cố Thời An được bình an.

Cũng xin bảo vệ tôi không còn mơ hồ nữa, vì một tương lai mà tôi chưa bao giờ đến được nên lần này tôi nhất định sẽ cống hiến hết sức mình.

Rời khỏi chùa Linh Ấn, Từ Tuế Nhiên lại dẫn chúng tôi đi mua bùa, tôi vội vàng liếc qua các loại bùa chúc phúc rồi lặng lẽ chọn lá bùa "Bình an."

Không biết từ lúc nào mà Cố Thời An đã đứng sau lưng tôi, anh ấy lại bắt đầu càu nhàu: "Sao không chọn bùa học hành thành công đấy?"

"Vì... em muốn tự mình thử sức."

Tôi không muốn lãng phí những ước mơ quý giá như thế.

Dưới ánh nắng, tôi nhìn thấy Cố Thời An mỉm cười, lâu lắm rồi tôi mới được nhìn thấy anh ấy cười với tôi như thế.

24.

Trên đường về, Từ Tuế Nhiên đề nghị đi ra bờ sông đốt pháo hoa.

Cô ấy giơ cao que pháo, cười tươi như hoa bên bờ sông.

Cố Thời An cướp vài que từ trong túi của Từ Tuế Nhiên, anh ấy đưa cho tôi rồi dặn dò: "Đừng đứng quá gần, để anh châm cho."

Ánh sáng rực rỡ bùng lên trong bóng tối, nhưng chỉ trong chớp mắt đã tắt ngấm.

"Để tôi chụp ảnh cho mọi người.”

Giọng nói của Thẩm Trú vang lên cách đó không xa, một bóng người tiến lại gần, tiếng "tách" vang lên rõ ràng, khoảnh khắc đó đã được ghi lại.

Chúng tôi mất một chút thời gian, cuối cùng khi về đến nhà thì đã gần nửa đêm.

Trong nhà vang lên tiếng đồ đạc bị ném và tiếng cãi vã của ba mẹ, Cố Thời An cau mày quay sang nói với Thẩm Trú: "Cậu đưa em gái tôi đi ăn khuya đi."

Tôi giả vờ như không nghe thấy, tôi đi theo Thẩm Trú ra cửa hàng tiện lợi 24h ở gần đó.

Thẩm Trú đẩy một miếng bánh nhỏ về phía tôi rồi nói: "Năm mới vui vẻ."

"Năm mới vui vẻ." Làm sao có thể vui vẻ được.

"Có những chuyện chúng ta chỉ có thể học cách chấp nhận, vì chúng ta không thể thay đổi cuộc đời của người khác." Đột nhiên anh ấy quay sang nhìn tôi: "Nhưng cuộc đời của em thì vẫn nằm trong tay em."

"Vẫn còn thời gian." Anh ấy bật lửa rồi thắp nến lên: "Cố gắng thay đổi thôi."

Giống như tôi được tiếp thêm một thứ dũng khí chưa từng có.

Khi tôi về đến nhà thì ba mẹ tôi đã đi rồi.

Cố Thời An vẫn đang cố gắng bịa chuyện: "Không khóa cửa cẩn thận, chắc có trộm vào rồi..."

Nói được một nửa thì anh ấy nhận ra mình còn không lừa được bản thân mình.

"Không... không sao đâu..." Tôi cố tỏ ra bình tĩnh.

"Đang nói linh tinh gì thế?" Cố Thời An ngớ ra một lúc, đột nhiên anh ấy vươn tay vò đầu tôi: "Nếu trời có sập xuống thì Cố Thời An anh sẽ chống đỡ cho em, cứ tập trung vào học đi."

Tôi vốn không muốn khóc nhưng mắt tôi bỗng nóng lên, tôi chỉ có thể gắng gượng nở một nụ cười méo mó rồi nói: "Em biết rồi, em nhất định sẽ trở thành người đầu tiên của nhà họ Cố vào được 985, vậy anh cũng đừng từ bỏ ước mơ của mình có được không?"

Cố Thời An thấy mắt tôi đỏ lên thì ít khi dịu dàng an ủi tôi: "Cảm tình phai nhạt cũng là chuyện không thể tránh khỏi..."

Tôi mạnh mẽ lau nước mắt rồi mỉm cười ngẩng đầu lên: "Nhưng anh vẫn là anh trai của em đúng không?"

Trở về phòng, tôi mở WeChat thì bất ngờ phát hiện Từ Tuế Nhiên đã nhắn tin cho tôi vào lúc nửa đêm: "Ninh Ninh, mình có thể giúp cậu học, cậu có thể giúp mình theo đuổi anh trai của cậu được không?"

Tôi nhìn màn hình thật lâu rồi trả lời cô ấy: "Cảm ơn, không cần đâu."

Tôi kéo xuống phần trò chuyện, tấm ảnh đăng tải lại hiện lên, bức ảnh chụp từ trên cao, người chụp rõ ràng cao hơn tôi nhiều.

Không phải Từ Tuế Nhiên.

Tôi lại mở ảnh chụp màn hình của người đăng tải, bất ngờ nhìn thấy ba số cuối của số QQ đã cố tình bị che đi.

Linh cảm nói cho tôi biết, đây sẽ là một nhân vật quan trọng.

Tôi liệt kê các nhiều dãy số có khả năng và thử nhập vào hàng chục lần, cuối cùng tìm được một số QQ trùng với ảnh đại diện.

Cứ nghĩ rằng chủ nhân của con số ẩn danh này sẽ không đăng nhập thường xuyên, nhưng không ngờ chỉ vài phút sau thì đối phương đã chấp nhận lời mời kết bạn của tôi.

Đối phương hỏi tôi là ai, tôi ngẫu nhiên gõ một chữ: "xsr."

25.

"Có ý nghĩa gì không? Ngày nào cũng dùng tài khoản phụ để thêm tôi."

"Nếu cậu ép tôi đến đường cùng, cẩn thận tôi bóc hết mấy chuyện xấu của cậu ra đấy."

Tôi hỏi đối phương: "Chuyện gì?"

Vừa gửi xong thì tôi đã hối hận, hình như tôi đã vô tình để lộ bản thân.

May mà đối phương tưởng tôi đang nói mỉa nên lập tức trả lời lại: "Thật đỉnh đấy, Từ Tuế Nhiên, đây là lần đầu tiên tôi thấy có người xúi mẹ mình đi làm kẻ thứ ba."

"Phá nát gia đình người ta còn chưa đủ, cậu còn chuyển đến trường trung học số 1 làm gì hả?"

"Tôi thấy cô gái kia cũng khá tốt mà, nhìn trong sáng hơn cậu nhiều, chỉ là hơi ngốc thôi."

Tôi sững lại một giây: "Thế mà cậu còn gửi bài à?"

"Thông tin liên hệ tôi để lại chẳng phải bị cậu xóa rồi sao? Tôi còn muốn nhắc nhở cô ấy một chút cũng không được."

"Nếu cậu còn xem tôi là bạn thì nghe tôi khuyên một câu, lo mà học hành tử tế đi, đừng suốt ngày lo mấy chuyện bao đồng."

"…"

"Sao không nói gì nữa đi?"

"Tôi chính là cô gái đó."

Tôi vừa gửi tin xong thì đến lượt đối phương im lặng.

Hồi lâu sau, avatar của đối phương mới sáng lên lần nữa: "Chết tiệt, ông đây thật quá oan ức mà, bị anh trai cậu đánh một trận uổng công rồi."

"Cậu đừng có tin mấy lời xằng bậy của Từ Tuế Nhiên, lo học hành cho tốt, ngày ngày vươn lên nhé."

"Thông cảm cho trình chụp ảnh của đàn ông thẳng đi, với lại... cậu thực sự rất đáng yêu đấy."

Hai tháng sau, ba mẹ tôi vẫn quyết định bán nhà.

Khi tôi và Cố Thời An đang bận tìm nhà thuê thì bên môi giới bất ngờ gọi điện đến, họ nói rằng người mua không vội nhận nhà nên chúng tôi có thể ở thêm một năm nữa.

Thật đúng là niềm vui bất ngờ mà.

Sau khi biết chuyện tôi lén trả lời tin nhắn wechat của ba giúp anh ấy, Cố Thời An gõ vào trán tôi rồi tức giận mắng: "Ai cho em tự ý quyết định thay anh hả?"

"Nhưng mà…"

Anh ấy ngắt lời tôi: "Nhưng cái gì mà nhưng?"

Kết thúc kỳ nghỉ, tôi quay lại trường.

Bạn cùng bàn tặng tôi một chiếc vòng tay, cô ấy giơ cổ tay mình lên, trên đó cũng có một cái giống hệt rồi nói: "Mẹ mình bảo cái này có hào quang của Phật gia, nhưng Phật quang nào mà sản xuất hàng loạt chứ? Cậu cứ đeo chơi thôi là được rồi."

"Cảm ơn cậu nhé."

"Không có gì đâu mà."

Cô ấy tiếp tục cắm cúi viết bài, một lát sau lại đẩy một tờ giấy qua cho tôi.

Trên đó viết: "Cậu biết Từ Tuế Nhiên đúng không? Cả khối này chỉ có cậu ta là có thể tự do ra vào phòng làm việc của tổ Toán, lần trước có người viết lung tung vào tập bài tập của cậu, thực ra ngay từ đầu mình đã nghi ngờ là cậu ta rồi, nhưng thấy quan hệ của hai người cũng không tệ nên mình mới im lặng không nói.”

26.

Cuối tuần, Từ Tuế Nhiên đã lâu không tìm tôi đột nhiên chạy đến nhà tôi, lúc đó,Thẩm Trú vẫn đang giúp tôi học bổ túc, còn Cố Thời An thì chặn cô ấy lại ngay trước cửa rồi hỏi: "Rốt cuộc cô muốn làm gì?"

"Em đến để xin lỗi, xin lỗi cậu nhé Ninh Ninh." Cô ấy nhìn tôi, cúi đầu đầy chân thành. "Xin lỗi, mình cũng không biết chú ấy chính là ba cậu… Thật sự xin lỗi!"

"Xin lỗi, nhưng mình cũng không có cách nào khác, chuyện của người lớn, mình không thể can thiệp được…"

Không phải, nguyên nhân không phải như vậy.

Cô ấy nhét chiếc túi giấy in logo LV vào tay Cố Thời An rồi bảo anh ấy đưa cho tôi. "Thật sự rất xin lỗi, coi như đây là quà bồi thường, mình biết nhìn thấy mình thì cậu sẽ khó chịu, sau này mình sẽ không xuất hiện trước mặt cậu nữa."

Một góc của chiếc khăn bên trong lộ ra, chính là chiếc khăn mà ba tôi đã tặng cô ấy.

Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì Cố Thời An đã đẩy chiếc túi trả về rồi lạnh nhạt nói: "Không cần, nếu con bé thích thì sau này tôi có thể mua cho nó, nó đang làm bài tập, nếu không có việc gì thì cô về trước đi."

"À…" Cô ấy ấm ức nhìn tôi, giọng nói nghẹn ngào: "Vậy… tạm biệt nhé, Ninh Ninh."

Cạch! Vì dùng lực quá mạnh mà đầu bút chì của tôi gãy đôi, tôi vội vàng đổi một cái khác, nhưng do tay chân luống cuống mà lúc Thẩm Trú kêu tôi đưa cho anh ấy quyển bài tập, tôi lại vô tình đưa nhầm cuốn sổ nhật ký của mình cho anh ấy.

Đến khi tôi nhận ra thì anh ấy đã lật ra xem, tôi cuống quýt giật lại rồi lắp bắp nói: "Lấy… lấy nhầm rồi."

Có vẻ anh ấy không phát hiện ra điều gì trong cuốn sổ mà chỉ bình tĩnh nhìn qua bài tập của tôi, đầu ngón tay thon dài dừng lại ở một câu hỏi điền vào chỗ trống: "Sao lại sai một câu cấp số cộng cơ bản thế này rồi?"

Tôi giật mình: "Em nhìn nhầm."

"Câu này 5 điểm." Giọng nói của anh ấy có chút nghiêm nghị: "Dựa vào mức điểm chuẩn năm ngoái thì em vẫn còn kém trường 985 thấp nhất 42 điểm."

Anh ấy nói: "Có những chuyện không ai giúp được em đâu, em phải tự mình cố gắng."

Gần đây đột nhiên Thẩm Trú bận rộn hơn, nhưng mỗi tháng vẫn dành thời gian đến kèm cặp tôi học bài.

Từ Tuế Nhiên cũng rất lâu rồi không xuất hiện, lần tiếp theo tôi gặp lại cô ấy là trong buổi lễ tuyên thệ 100 ngày trước kỳ thi đại học.