Chương 11
Tài xế đâm phải tôi đã kịp giảm tốc độ nên tôi mới giữ lại được mạng sống, nhưng có lẽ cả đời này tôi sẽ không thể đứng lên nữa.
Ba của tôi vẫn không từ bỏ, ông ấy lại đưa tôi sang Mỹ.
Tùy ông ấy thôi.
Căn nhà tôi và Cố Thời Ninh từng ở bị bán đi, lúc dọn nhà thì họ đã làm lạc mất cây đàn organ của tôi.
Ba tôi nói: "Dù sao cũng chẳng phải thứ đáng tiền gì."
Ông ấy không biết đó là sợi dây liên kết cuối cùng giữa tôi và Cố Thời Ninh trên thế gian này.
Trong giấc mơ, tôi ôm lấy nỗi tiếc nuối ấy suốt nhiều năm, cho đến khi bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Tôi nhìn thấy Cố Thời Ninh, đôi mắt của em ấy đỏ hoe, em ấy hỏi tôi: "Anh, nếu em chết thì anh có buồn không?"
Có lẽ ngay cả ông trời cũng không đành lòng nên mới để thời gian quay ngược lại, mới cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu.
Ngoại truyện: Từ Tuế Nhiên
Năm tôi học lớp 9, ba của tôi cuỗm sạch số tiền cuối cùng trong nhà rồi bỏ trốn.
Tôi và mẹ sống chen chúc cùng nhau trong một căn phòng trọ chỉ rộng bảy, tám mét vuông, ngày nào tôi cũng phải nghe bà ấy lải nhải không ngừng.
Không có cơm ăn thì mắng tôi, bị người khác giành mất nhà vệ sinh cũng mắng tôi, đến khi không trả nổi tiền thuê nhà vẫn là lỗi của tôi... Tôi thật sự chịu đủ rồi.
Nếu không phải năm đó bà ấy bị tình yêu làm cho mờ mắt, bất chấp tất cả bỏ trốn theo ba tôi thì sao lại sa sút đến mức này?
Đáng tiếc là bao nhiêu năm trôi qua mà căn bệnh não yêu đương này của bà ấy vẫn chưa chữa khỏi, đến cả số tiền vất vả làm thuê tích góp được cũng chuyển hết cho tên đàn ông trên mạng đó.
Tôi sắp phát điên rồi.
Tôi và bà ấy cãi nhau một trận rất lớn, nhưng bà ấy lại chẳng để tâm mà vẫn còn ôm mộng làm phu nhân nhà giàu, đúng là hoang tưởng mà.
Tôi giật lấy điện thoại của bà ấy, định chất vấn gã lừa đảo kia thì đúng lúc này có một tin nhắn WeChat hiện lên: "Bao năm qua, em sống thế nào?"
Người gửi là Cố Hồng Nghị.
"Bạn học cấp ba thôi." Mẹ tôi liếc màn hình một cái: "Xóa đi."
Nói xong thì bà ấy muốn giật lại điện thoại nhưng tôi đã nhanh chân trốn vào nhà vệ sinh, tôi bắt đầu lướt qua trang cá nhân của Cố Hồng Nghị.
Những bài viết đầy triết lý sống, ảnh tụ tập công ty, và... chiếc Rolex màu xanh lục cùng chìa khóa siêu xe đã vô tình lọt vào khung hình.
Đây mới là người cha lý tưởng trong mơ của tôi.
Tôi bắt chước giọng điệu của mẹ, nhắn lại bốn chữ: "Khó nói lắm anh ạ."
Đến tuổi này rồi mà còn nhung nhớ mãi bạn học cũ, chắc hẳn không đơn thuần chỉ muốn ôn lại chuyện xưa có đúng không?
Dưới những lời gặng hỏi của ông ta, tôi uyển chuyển kể về tình cảnh khó khăn hiện tại của hai mẹ con mình, chẳng mấy chốc mà một khoản tiền năm con số đã được chuyển đến.
Tôi nghĩ cơ hội chuyển mình của tôi đến rồi.
Tôi hiểu rõ đạo lý dục cầm cố túng nên vẫn giữ khoảng cách nhất định với ông ta bằng phong cách của mẹ, nhưng vẫn không ngừng duy trì liên lạc, tôi thường đăng những dòng trạng thái buồn bã lên mạng kèm theo ảnh mẹ tôi đã chỉnh sửa cẩn thận, ngầm ám chỉ rằng hiện tại mẹ tôi đang cô đơn lẻ bóng.
Đàn ông sau khi thành công luôn có xu hướng theo đuổi những gì mình từng không có được, giống như là đang hoài niệm về một thời thanh xuân của chính mình vậy.
Từ lúc ông ta ngoại tình đến khi tái hôn với mẹ tôi, tôi cũng không mất quá nhiều công sức.
Rất nhanh tôi đã có được cuộc sống trong mơ.
Trước đây, Đinh Gia Thụ luôn kêu tôi đừng mơ mộng hão huyền, nhưng bây giờ giấc mơ đã thành sự thật không phải sao?
Trong đám cưới của mẹ tôi, cuối cùng tôi cũng gặp được thiên chi kiêu tử trong truyền thuyết là Cố Thời An.
Anh ấy đẹp hơn trên ảnh rất nhiều.
Cố Hồng Nghị bảo anh ấy gọi tôi là em gái nhưng anh ấy thậm chí còn không thèm liếc nhìn tôi, anh ấy quá đáng thật đấy.
Anh ấy nói: "Tôi đã đến theo yêu cầu của ông rồi, chuyện ông hứa với tôi thì ông cũng đừng quên."
Nói xong, anh ấy lập tức lạnh lùng quay người bỏ đi.
Ý gì thế hả? Cố Hồng Nghị còn có một đứa con gái ư? Sao tôi chưa từng nghe ông ta nhắc đến?
Tôi mất chút thời gian để điều tra về Cố Thời Ninh.
Dùng từ tầm thường để miêu tả tiểu sử của cô ta cũng có chút khoa trương rồi.
Vậy mà một kẻ tầm thường như thế lại có thể dễ dàng có được cuộc đời mà tôi ao ước sao?
Cô ta đáng chết.
Tôi làm nũng với Cố Hồng Nghị, nhờ ông ta tìm cách chuyển tôi đến Trung học số 1.
Tôi tiếp cận Cố Thời Ninh dễ dàng hơn tôi tưởng.
Cô ta lên lớp chỉ biết ngủ gà ngủ gật, thành tích thì kém cỏi, dựa vào cái gì mà ai ai cũng bảo vệ cô ta chứ?
Tốt nhất là cô ta nên chết sớm thì hơn.
Đáng lẽ Cố Thời An phải là của tôi, người mà Thẩm Trú che chở cũng phải là tôi.
Tôi tìm cách để cô ta nhìn thấy cảnh Cố Thời An đi làm thêm, để cô ta đoán già đoán non về những biến cố trong gia đình mình.
Tôi sợ cô ta quá ngu ngốc không nhận ra được điều gì, thế nên tôi cố ý dẫn cô ta đi trung tâm thương mại.
Cảm giác phát hiện ra mẹ mình giấu diếm, lén lút sinh con với người khác sau lưng mình chắc chắn không dễ chịu chút nào đâu nhỉ?
Nhìn xem, ba của cô ta chỉ cho cô ta chút tiền sinh hoạt ít ỏi, nhưng lại sẵn sàng mua cho tôi cả đống đồ hiệu, chắc hẳn cô ta phải đau khổ đến chết mất.
Đây sẽ là một tội ác hoàn hảo, bởi vì tôi chẳng làm gì cả, tôi chỉ đơn thuần để cô ta nhìn thấy sự thật bị che giấu mà thôi.
Tôi vừa cảm thấy bản thân chẳng khác nào một con chuột chui rúc trong cống rãnh, vừa âm thầm tự an ủi bản thân rằng tất cả mọi chuyện xảy ra là do cô ta quá yếu đuối mà thôi.
Đáng tiếc là cô ta lại vượt qua được.
Tôi lấy được bảng xếp hạng toàn khối từ văn phòng giáo vụ, phát hiện ra điểm số của cô ta đang dần tiến sát tôi.
Điểm số là thứ tôi kiêu ngạo nhất, lẽ ra cô ta phải bị tôi bỏ lại thật xa mới đúng.
Tôi phải khiến cô ta nhìn rõ khoảng cách giữa chúng tôi mới được.
Đêm giao thừa, tôi nhờ Cố Hồng Nghị bảo Cố Thời An dẫn tôi đi chơi, anh ấy đồng ý nhưng lại cảnh cáo tôi: "Sau này, tránh xa em gái tôi ra."
Tôi bật cười.
Chẳng lẽ tôi không phải là "em gái" của anh ấy sao?
Đứng trước tượng phật, tôi đã âm thầm cầu nguyện.
Có lẽ tôi cần một kế hoạch chu toàn hơn để đảm bảo điều ước này thành sự thật.
Trên đường về, tôi nhắn tin cho Cố Hồng Nghị: "Họ không có nhà, chú đến lấy sổ đỏ đi."
…
Kế hoạch của tôi không suôn sẻ như dự tính, tất cả là tại Thẩm Trú cứ thích xen vào.
Như thể anh ta đã biết trước tôi sẽ làm cái gì vậy.
Được thôi, vậy thì tôi sẽ làm như họ mong muốn, tôi sẽ tránh xa Cố Thời Ninh.
Nhưng loại học sinh kém như cô ta, ngoài gian lận ra thì sao có thể đột nhiên có điểm số tăng cao như thế được?
Tôi tiện miệng nói với cô Dương một câu, cô ấy lập tức tin là thật, nếu không phải có người lo chuyện bao đồng thì chắc chắn sự tự tin của cô ta sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Tôi lén nhìn danh sách nguyện vọng thi thử của cô ta, lại dám điền Thanh Hoa, Bắc Đại cơ đấy?
Cô ta lấy đâu ra can đảm như thế hả?
Hôm đó, tôi kiên nhẫn chờ rất lâu, cuối cùng cũng đợi được cô ta ở cầu thang.
Trước camera giám sát, tôi giả vờ như bị cô ta đẩy ngã, rồi mạnh mẽ ngã ngửa ra sau.
Cánh tay đau nhói nhưng tôi lại rất muốn cười.
Cộng với những tin đồn tôi đã cố ý lan truyền ra trước đó, lần này cô ta nhất định không thể biện hộ được nữa.
Chỉ là tôi không ngờ rằng cô ta lại mang theo máy ghi âm, còn biết chuyện của mẹ tôi.
Cô ta lại một lần nữa cướp đi tất cả mọi thứ của tôi.
Tôi sắp phát điên rồi.
Tôi nhất định phải khiến cô ta biến mất.
Ngày đầu tiên của tháng sáu, khu vực trường học sẽ mất điện hai tiếng, đây chính là cơ hội trời ban cho tôi.
Cô ta vẫn ngu ngốc như thường lệ, lừa được cô ta lên sân thượng thì mọi chuyện sẽ dễ như trở bàn tay.
Tôi đẩy cô ta đến sát lan can, liệt kê từng tội lỗi của cô ta.
Ban đầu tôi không có ý định đẩy cô ta xuống, là chính cô ta tự trượt chân thôi.
Tôi bình tĩnh lấy điện thoại của cô ta rồi xóa sạch tin nhắn, lau dấu vân tay bằng khăn giấy rồi ném nó đi.
Sau khi xóa sạch mọi dấu vết của tôi trên sân thượng, tôi khóa cửa lại như cũ.
Nhưng đúng lúc quay người đi, tôi chợt nghe thấy… Tiếng còi cảnh sát gào thét vang trời.
Ngoại truyện: Thẩm Trú
Từ nhỏ tôi đã bị bỏ mặc ở nhà, ba mẹ thuê một bà giúp việc đến chăm sóc tôi.
Bà ta rất dữ, luôn nhốt tôi một mình trong nhà rồi lén đi đánh mạt chược.
Vì muốn bớt tiền ăn của tôi mà thậm chí bà ta còn thường xuyên không nấu cơm cho tôi.
Những lúc đói đến không chịu nổi, tôi chỉ có thể ôm đầu gối ngồi co ro ngoài ban công, cầu nguyện ba mẹ xuất hiện.
Nhưng họ đều quá bận rộn, nào có thời gian để ý đến tôi.
"Anh ơi, sao anh lại ngồi một mình ngoài ban công thế?"
Một bé gái nhà hàng xóm chớp chớp đôi mắt to tròn, ghé sát lan can nhìn tôi.
Tôi quay mặt đi không để ý đến cô bé.
Không ngờ cô bé lại đạp lên bệ cửa sổ rồi trèo hẳn qua đây.
Đây là tầng sáu đấy…
Tôi trừng mắt nhìn cô bé, vừa định đuổi cô bé đi thì cô bé đột nhiên lấy từ trong túi ra một gói mì giòn rồi nhét vào tay tôi, cất giọng non nớt nói: "Anh ơi, em mời anh ăn nè."
Tôi thầm nghĩ ai mà thèm ăn cái thứ đồ ăn vặt rác rưởi này chứ.
Nhưng bụng tôi lại rất thành thật, sôi ầm lên một tiếng rõ to.
Hết cách rồi, tôi đói quá.
Không lâu sau lại có một cậu bé cũng ló đầu từ ban công bên kia sang, tức giận chỉ vào cô bé: "Cố Thời Ninh, sao em lại trèo sang đó? Em không cần mạng nữa hả?"
Nói xong thì cậu ấy cũng định trèo qua nhưng tôi vội vàng ngăn lại: "Chìa khóa bà giúp việc để dưới tấm thảm đấy."
…
Từ đó, hai anh em họ thường xuyên đến tìm tôi chơi.
Biết được hoàn cảnh của tôi nên mỗi ngày họ đều mang cơm sang, thỉnh thoảng còn mang theo chút đồ ăn vặt.
Khoảng thời gian đó là những ngày tháng hạnh phúc hiếm hoi trong tuổi thơ ngắn ngủi của tôi.
Cho đến khi ba mẹ tôi về nhà nhìn thấy ba đứa trẻ ngồi trên ghế sô pha vừa xem TV vừa ăn vặt.
Họ rất tức giận, nhưng là những người được giáo dưỡng tốt nên họ phải lịch sự tiễn Cố Thời Ninh và anh trai về trước, sau đó mới bắt đầu trách mắng tôi là đồ ăn vặt rất bẩn, con không được ăn, không được xem TV sẽ hỏng mắt, lại càng không được chơi với lũ trẻ hư hỏng.
Họ đặt kỳ vọng rất lớn vào tôi, và đương nhiên họ cũng tước đoạt mọi tự do của tôi.
Khi họ còn đang lải nhải trách móc thì đột nhiên cô bé nhỏ nhắn kia xông vào, cô bé ngẩng cao đầu, bướng bỉnh cãi lại: "Anh ấy bị oan, bọn cháu không phải trẻ hư!"
Trước ánh mắt kinh ngạc của ba mẹ tôi, cô bé kể hết mọi chuyện về bà giúp việc, kể không sót một chi tiết nào.
Cô bé còn nhỏ như thế, tôi không biết cô bé lấy đâu ra dũng khí mà đứng ra đối đầu với người lớn.
Sau đó ba mẹ tôi lắp camera giám sát trong nhà, phát hiện sự thật thì họ báo cảnh sát rồi đổi người giúp việc, sau đó lại dẫn tôi sang nhà Cố Thời Ninh xin lỗi.
Đáng tiếc, không lâu sau thì họ chuyển nhà đi.
Rồi sau đó tôi cũng theo ba mẹ đến một thành phố khác sống.
…
Nhiều năm qua, tôi vẫn luôn giữ liên lạc với Cố Thời An, nhân cơ hội đó dò hỏi tin tức về cô bé ngày xưa.
Chẳng bao lâu thì cậu ấy phát hiện ra điều bất thường nên cảnh cáo tôi: "Đừng có mà nhắm vào em gái tôi."
Tôi mỉm cười đồng ý.
Trong những góc khuất mà cô bé không thể nhìn thấy, tôi lặng lẽ dõi theo cô bé ấy trưởng thành.
Rồi một ngày tôi mơ thấy một giấc mơ.
Trong mơ là đám tang của cô ấy.
Di ảnh đen trắng treo trên tường, nhạc tang lễ réo rắt hòa cùng tiếng khóc nức nở chói tai.
Cố Thời An đứng đó, ánh mắt trống rỗng, cả người giống như một con rối mất đi linh hồn.
Khung cảnh đáng sợ ấy chỉ thoáng qua trong chớp mắt nhưng lại chân thực đến mức như đã khắc sâu vào trong trí nhớ tôi.
Đây có lẽ là một lời nhắc nhở từ số phận.
Nhưng cô ấy vẫn còn đang học cấp ba, nếu tôi vội vàng xông vào cuộc sống của cô ấy, ngược lại có thể sẽ gây phiền phức cho cô ấy.
Vậy nên tôi đã liên hệ với một người họ hàng xa.
Con gái của anh ấy là Thẩm Diệu Diệu cũng tình cờ cũng học ở trung học số 1.
Nói cũng khéo, Thẩm Diệu Diệu lại chính là bạn cùng bàn của cô ấy.
Cô bé vỗ ngực cam đoan với tôi: "Trời giao trọng trách cho cháu, cháu nhất định sẽ trông chừng cậu ấy thật tốt.”
…
Một buổi tối nọ, Từ Tuế Nhiên đột nhiên dẫn theo cô gái nhỏ của tôi đến Cube.
Rõ ràng cô ấy nhát gan như vậy, vậy mà vẫn dám đứng ra bảo vệ bạn bè.
Cô ấy suýt chút nữa làm tôi sợ chết khiếp.
Tôi giúp cô ấy chặn chai rượu, nhìn thấy cô ấy hoảng loạn khóc nấc lên, miệng không ngừng lẩm bẩm hai chữ "tương lai".
Cái tương lai này… có phải là cái tương lai mà tôi đã nhìn thấy không?
…
Không biết có phải tôi suy nghĩ quá nhiều hay không, nhưng xung quanh Cube có rất nhiều cửa hàng tiện lợi, vậy mà Từ Tuế Nhiên cứ nhất quyết dẫn cô ấy vào đúng cửa hàng nơi Cố Thời An làm việc.
Từ khi cô ta xuất hiện, dường như cô gái nhỏ của tôi trở nên càng tự ti hơn.
Tôi âm thầm thăm dò Từ Tuế Nhiên.
Cô ta chỉ làm vẻ mặt vô tội trả lời: "Em và Ninh Ninh là bạn rất thân."
Cô ta là một trong những người hâm mộ đầu tiên của tôi, luôn âm thầm ủng hộ tôi, trông cũng rất ngoan ngoãn.
Tôi tạm thời tin tưởng cô ta.
Nếu không phải hôm đó khi tôi quay lại Cube lấy đồ rồi vô tình bắt gặp cô ta ngồi cùng đám người từng quấy rối Cố Thời Ninh thì có lẽ tôi đã bị lừa thật rồi.
Tôi trốn trong bóng tối nghe thấy cô ta nói: "Đinh Gia Thụ, cậu giúp tôi thêm một lần nữa đi."
Đinh Gia Thụ đẩy cô ta ra: "Người ta đâu có chọc gì đến cậu, cậu đừng có quá đáng."
…
Không lâu sau, tôi lại có một giấc mơ.
Trong mơ, tôi đến một bệnh viện tâm thần.
Từ Tuế Nhiên mặc bộ đồ bệnh nhân màu trắng tinh, hai tay ôm lấy đầu, co rúm ở góc phòng bệnh.
Bác sĩ nói: "Cô ấy đã gần một năm không nói chuyện rồi."
Không biết cô ta đang mắc kẹt trong nỗi ám ảnh gì nên không thể tiến hành trị liệu tâm lý sâu hơn.
Bác sĩ từng thử thôi miên nhưng sự cảnh giác của cô ta quá mạnh, thôi miên cũng không thành công.
"Có thể là do áp lực thi đại học năm đó quá lớn."
Hình ảnh trong mơ bắt đầu rung lắc.
Trước khi giấc mơ kết thúc, cô ta đột nhiên quay đầu lại rồi run rẩy nói: "Là tại cô ta… tất cả là tại cô ta!"
…
Vào hôm Giáng Sinh, đột nhiên cô gái nhỏ gửi tin nhắn cho tôi, cô ấy nói muốn đến gặp tôi.
Tôi vui mừng đến mức suýt nhảy dựng lên trong phòng thí nghiệm.
Tôi rất muốn gặp cô ấy.
Nhưng tôi không thể.
Cho dù như vậy thì cô ấy vẫn chạy đến, đôi mắt của cô ấy đỏ hoe, cầu xin tôi tin tưởng cô ấy.
Cô ấy đã đưa tôi đi cứu ba tôi, vừa khóc vừa hỏi tôi trong tuyệt vọng: "Tương lai có thể thay đổi đúng không?"
Rõ ràng người cần được cứu rỗi là cô ấy mà…
Vậy mà cô ấy lại liều mạng chạy đến để cứu lấy cuộc đời tôi.
Cô gái nhỏ của tôi, tại sao lại luôn lương thiện như vậy chứ?
…
Lần này đến lượt tôi ra tay rồi.
Khi giúp cô ấy ôn tập, tôi vô tình lật mở cuốn sổ tay của cô ấy.
Không ngờ lại thấy tên của chính mình…
Những nét chữ ấy bị lớp bút xóa chồng lên nhiều lần, nhưng mặt sau trang giấy vẫn lờ mờ hiện rõ.
Đó là một bí mật được cô ấy cất giấu cẩn thận.
Giống như bức ảnh tôi đã cất giữ bao năm qua…
Ánh sáng hư ảo chiếu lên bóng hình chúng tôi đan xen vào nhau trông như thể chúng tôi đang trao nhau một nụ hôn.
Tôi quyết định nhận vai diễn trong bộ phim mà người quản lý đề cử.
Sau khi nhận được tiền thù lao tạm ứng, tôi nhờ người quản lý mua lại căn nhà của gia đình Cố Thời Ninh.
Từ nay về sau, tất cả những thứ quan trọng nhất của cô ấy… Tôi sẽ thay cô ấy bảo vệ.
(Hoàn)