Chương 5
Vì các thầy cô đều phải gấp rút chấm bài nên hôm nay được tan học sớm hơn bình thường, chúng tôi còn chưa ra khỏi cửa lớp thì Từ Tuế Nhiên đã chặn tôi lại và kéo tôi đi ăn lẩu.
"Hiếm hoi không có bài tập, đi thư giãn chút đi." Cô ấy nắm chặt tay tôi, nhỏ giọng ngọt ngào thì thầm vào tai tôi: "Ôi, kỳ thi tháng này khó quá, mình không làm xong câu cuối cùng luôn."
Cô ấy chỉ không làm xong bài cuối, còn tôi thì thậm chí còn chưa kịp nhìn hai câu cuối cùng là gì.
Tôi còn chưa kịp từ chối thì cô ấy đã kéo tôi lên taxi.
Từ trường đến Wanda phải tốn kha khá tiền taxi, nhưng khi quét mã thanh toán thì Từ Tuế Nhiên rất hào phóng, quét mã không hề chớp mắt.
Cô ấy kéo tay tôi đi thẳng đến thang máy bằng kính, tôi dùng tay kia nắm chặt lan can, ánh mắt của tôi khi nhìn ra ngoài hơi không thoải mái.
Vào lúc này có một bóng dáng quen thuộc bỗng hiện lên trước mắt tôi, bà ấy đang đẩy xe đẩy em bé, nắm tay người đàn ông bên cạnh, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc.
Khi thang máy dần đi lên cao thì hai bóng dáng ấy cũng càng lúc càng xa, nhưng mắt tôi như tự động loại bỏ đám đông xung quanh, ánh mắt không rời khỏi họ.
Cho đến khi Từ Tuế Nhiên gọi tôi: "Ninh Ninh, đến rồi."
Tôi chớp mắt, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng trái tim thì không thể nói dối, nó đập mạnh trong lồng ngực tôi, đập mạnh đến mức mũi tôi cũng trở nên chua xót.
"Xin lỗi…" Tôi rút tay khỏi tay Từ Tuế Nhiên rồi giả vờ nhìn điện thoại: "Đột nhiên mình có chút việc, mình phải về nhà một chuyến."
"Hả?" Từ Tuế Nhiên tròn mắt kinh ngạc, vẻ mặt hơi vô tội: “Việc quan trọng lắm sao? Sao đột ngột vậy chứ?"
"Xin lỗi nhé." Tôi cảm thấy hơi áy náy nên quay mặt đi: "Lần sau mình mời cậu ăn cơm."
Nói xong, tôi quay người đi vào thang máy, cũng chẳng quan tâm thang máy đang đi lên hay đi xuống, tôi lại lấy điện thoại ra và gọi đi.
"Ninh Ninh, có chuyện gì sao?"
Giọng nói lâu lắm mới được nghe vang lên.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh nói: "Mẹ à, sắp đến Tết rồi..."
Tôi chưa nói hết câu đã bị mẹ tôi mất kiên nhẫn cắt ngang: "Ninh Ninh, con và anh trai ở nhà ngoan nhé, mẹ vẫn còn ở Thâm Quyến, năm nay có thể không về được."
"À."
Tôi nhìn xuống bóng dáng hai người ở phía dưới thang máy rồi bình tĩnh tắt điện thoại.
Lúc này thang máy đã đầy người, tôi lặng lẽ đứng sau đám đông, để mặc cho từng giọt nước mắt to rơi xuống.
Hóa ra "Thâm Quyến" lại gần tôi đến thế.
Trước khi về nhà, tôi đã đi vòng qua gần cửa hàng tiện lợi nơi Cố Thời An làm việc, cách một con đường tôi nhìn thấy Cố Thời An đang đứng ngoài cửa tiệm, anh ấy đang cúi đầu xin lỗi người đàn ông trước mặt.
Tôi không thể nghe rõ họ đang nói gì, nhưng tôi cảm thấy lúc này Cố Thời An hơi lúng túng, hoàn toàn khác với Cố Thời An mà tôi biết.
14.
Từ nhỏ thì tính tình của anh ấy đã không tốt, anh ấy thích đánh nhau, hơn nữa lúc nào anh ấy cũng mắng tôi.
Tôi còn nhớ khi tôi sáu tuổi, chúng tôi vừa chuyển đến nhà mới, nhiều đồ đạc vẫn chưa kịp sắp xếp.
Cô bé nhỏ xíu như tôi muốn giúp nhưng chẳng thể di chuyển được những chiếc thùng lớn, sau đó tôi làm vỡ một hộp đĩa khiến đĩa vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Tôi rất sợ nên cúi người nhặt lên, nhưng ngón tay lại bị mảnh sứ cứa phải, máu chảy ra không ngừng, tôi quá sợ nên khóc rất lớn.
Cố Thời An vừa mắng tôi là đồ ngốc vừa lo lắng gọi ba mẹ.
Ba mẹ lại tưởng Cố Thời An đang bắt nạt tôi, tôi lại nghĩ anh ấy sẽ mách với ba mẹ, cho nên lúc họ mắng anh ấy thì tôi chỉ khóc càng to hơn.
Khi đó, Cố Thời An kiêu ngạo ngẩng cao đầu, không chịu nhận lỗi.
Lúc bảy tuổi, tôi bắt đầu đi học tiểu học.
Trường mới to lắm, lúc nào tôi cũng không nhớ đường đi, tiết học khoa học phải đi tới tòa nhà thực nghiệm nhưng mà tôi lại chẳng biết tòa nhà đó ở đâu.
Thế là tôi buộc lòng phải bỏ học một tiết, lại còn bị bạn cùng bàn chọc ghẹo là không học được gì, tôi buồn đến mức hôm sau nhất quyết không chịu đi học.
Không biết Cố Thời An làm sao mà biết được chuyện này, sau khi tan học thì anh ấy chạy đến lớp tôi, ấn bạn cùng bàn của tôi xuống đất và đánh cho cậu ta khóc ầm lên.
Cô giáo chủ nhiệm lập tức gọi phụ huynh, nhưng dù họ có trách mắng thế nào thì Cố Thời An vẫn không chịu xin lỗi bạn cùng bàn của tôi, về nhà lại chẳng tránh được một trận đòn của ba mẹ.
…
Ba mẹ nói Cố Thời An là đứa cứng đầu, mắng không nghe, đánh cũng không chịu thua, nhưng họ không biết thật ra Cố Thời An cũng là người biết cúi đầu.
Anh ấy chỉ hơn tôi có hai tuổi, đã thi đỗ vào trường nghệ thuật từ hai năm trước, đáng ra anh ấy phải tỏa sáng như một ngôi sao trên màn hình như Thẩm Trú trong tương lai, thay vì đứng bên đường bị một người đàn ông thấp hơn anh ấy một cái đầu dạy dỗ.
Tôi đứng yên tại chỗ nhìn đèn đỏ chuyển thành xanh nhiều lần, cuối cùng vẫn quay người chọn con đường ngược lại.
15.
Ngày mà kết quả thi tháng được công bố lại đúng vào đêm Giáng sinh.
Giáo viên chủ nhiệm gọi từng người lên văn phòng để nhận bảng điểm, mỗi người đến nhận thì giáo viên đều nói chuyện riêng với họ khá lâu.
Bảng điểm ghi rõ điểm số từng môn, thứ hạng lớp, thứ hạng khối, thứ hạng thành phố, và cả thứ hạng tỉnh ước tính.
Đến lượt tôi, giáo viên chủ nhiệm đặt mạnh tờ giấy vào lòng bàn tay tôi, nghiêm túc nói: "Cô có thể dẫn dắt nhiều thế hệ học sinh, nhưng chỉ có cơ hội lần này thôi, em phải tập trung vào việc học nhiều hơn, hiểu không hả?"
Không cần nhìn cũng biết, lần này tôi vẫn không làm tốt, dù tôi đã cố gắng hết sức rồi.
Nhưng có những thứ trong cuộc sống mà dù có nỗ lực đến đâu cũng không thể đạt được.
Nghĩ đến việc tôi có thể sẽ không sống để thi đại học được, thậm chí trong lòng tôi đã nảy sinh ra ý định buông bỏ.
Cảm xúc tiêu cực dần ăn sâu vào trong tim tôi, tôi luôn giả vờ không để ý nhưng nó vẫn luôn tìm cách đè nén tôi.
Trong giờ nghỉ, Từ Tuế Nhiên bất ngờ đến lớp tôi, cô ấy mang cho tôi quả táo Giáng sinh và vở ghi chép môn toán, cô ấy như một thiên thần phát sáng đang mỉm cười động viên: "Còn nửa năm nữa mà, cố lên nhé Ninh Ninh."
Cuốn sổ ghi chép rõ ràng các công thức, cách giải các dạng bài cơ bản, và vài trang cuối còn ghi chi tiết các bước giải đề thi tháng lần này.
Chỉ có điều kết quả thi tháng không được công khai, nhưng tại sao cô ấy lại biết kết quả thi của tôi tệ đến thế?
Có lẽ tôi đã suy nghĩ quá nhiều, vì dù sao thì lần này đa phần mọi người đều bị điểm toán kéo điểm tổng xuống.
Hôm nay khi tôi về nhà thì nhìn thấy hiếm khi Cố Thời An cũng có mặt ở nhà, không biết anh ấy lấy đâu ra một cây thông Giáng sinh nhỏ, khi tôi mở cửa ra thì nhìn thấy anh ấy đang bày biện đồ trang trí.
Vừa nhìn thấy tôi về thì anh ấy lập tức sai bảo: "Còn không mau đưa kéo cho anh?"
"Anh..." Tôi ngồi xuống bên cạnh anh ấy, vừa mở miệng thì cổ họng đã bắt đầu thắt lại.
Cố Thời An mất kiên nhẫn nhướng mày, quay lại nhìn tôi rồi hỏi: "Có chuyện gì nữa?"
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng không để mình khóc: "Lần thi tháng này em lại làm không tốt..."
"Không làm tốt thì thôi." Đột nhiên anh ấy đưa tay ra rồi mạnh tay xoa đầu tôi, làm tóc tôi rối lên: "Có lẽ gia đình chúng ta không có duyên với 985 đâu."
"Còn không mau đi rửa tay à? Anh đã gọi đồ ăn ngoài rồi."
Tôi khó khăn gật đầu rồi đứng dậy đi vào phòng tắm, tôi vừa rửa tay xong bước ra thì đã thấy cây thông Giáng sinh trong phòng khách bỗng nhiên trở nên rất to, một bóng người bất ngờ nhảy ra từ phía sau cây thông, khi nhìn thấy tôi thì anh ta ngạc nhiên há hốc miệng rồi ngồi thụp xuống đất.
"Trời ơi!" Quản lý của Thẩm Trú run rẩy chỉ tay về phía tôi: "Cô là người hay là ma thế hả?"
Tôi nhận ra mình lại quay lại năm 2023, vì thời gian cấp bách nên tôi nuốt một ngụm nước bọt rồi hỏi: "Anh với Thẩm Trú quen nhau lâu chưa?"
Anh ta tự mãn ngẩng đầu lên rồi trả lời: "Tất nhiên chúng tôi là anh em tốt mười mấy năm rồi."
Nếu vậy thì liệu anh ta có biết chuyện của Thẩm Trú không nhỉ?
Tôi run rẩy hỏi: "Anh có biết năm 2017 đã xảy ra chuyện gì không?"
Quản lý nhìn tôi với ánh mắt hoài nghi rồi trả lời: "Năm đó có khá nhiều chuyện xảy ra, sao sô lại hỏi cái này?"
"Tôi hỏi thì anh cứ nói đi.” Tôi gần như đã mất kiểm soát.
Anh ta bị thái độ quyết liệt của tôi làm cho tức giận, anh ta quay đi không muốn nói chuyện với tôi nữa, tôi nóng ruột đến mức hai mắt cay cay, tôi nhìn vào đồng hồ trên tường vừa rơi nước mắt vừa cầu xin: "Làm ơn, xin anh phải nói nhanh lên, không kịp nữa rồi..."
"Ôi trời ạ, tiểu tổ tông của tôi..." Cuối cùng khi nhìn thấy tôi như thế thì anh ta cũng động lòng, anh ta thở dài rồi tiếp tục câu chuyện: "Đó đều là chuyện buồn của Thẩm Trú, sau này cô đừng nhắc đến nữa."
Anh ta nói Thẩm Trú có một người bạn thân, nhưng người này gặp tai nạn xe.
Anh ta thở dài: “Thật đáng tiếc cho người đó mà."
"Chẳng lẽ là Cố Thời An..." Cơ thể tôi bắt đầu run rẩy, tôi vội vàng hỏi "Thời gian, địa điểm ở đâu? Có nghiêm trọng không?"
"Cái đó thì tôi không rõ…" Anh ta lắc đầu: "Sau đó hình như cậu ấy đã đi cùng ba mình sang Mỹ rồi."
Anh ấy còn nói năm đó ba của Thẩm Trú qua đời vì bệnh, Thẩm Trú luôn cảm thấy tiếc nuối vì không thể đón Giáng sinh cùng ba mình.
"Thẩm Trú ấy à, vốn dĩ ba của cậu ấy không đồng ý để cậu ấy đi theo con đường này, sau khi ba của cậu ấy mất thì gần như cậu ấy đã muốn bỏ cuộc, khi đó cậu ấy đã mua vé máy bay sang Mỹ rồi."
"Tại sao..."
Những từ còn lại nghẹn lại trong cổ họng tôi, không thể thốt ra được, nhưng anh ta hiểu được những gì tôi muốn nói.
Anh ta nói với tôi: "Bởi vì Thẩm Trú đã hứa với một người, hứa với người đó sẽ không bỏ cuộc."
16.
Đèn trang trí trên cây thông Giáng sinh nhấp nháy ánh sáng, ánh mắt của tôi không tự chủ được mà bị thứ ánh sáng đó cuốn hút, khóe môi bất giác bắt đầu cong lên.
Cảnh vật trước mắt cũng bắt đầu dao động, tôi nhìn thấy Cố Thời An cúi xuống thắp nến trên chiếc bánh kem rồi nghiêng đầu nhìn tôi thúc giục: "Làm gì đấy? Mau qua đây cầu nguyện đi này."
Tôi lẩm bẩm nói nhỏ, tôi dùng mu bàn tay lau đi giọt nước mắt ở khóe mắt rồi bước lại gần anh ấy.