Chương 7
Tôi lùi lại một bước, chưa kịp tìm thấy số nhà thì đã nghe thấy giọng nói bình tĩnh của Thẩm Trú vang lên: "Khu biệt thự Tây Sơn, tòa nhà 68."
Nhờ cứu chữa kịp thời mà ba của Thẩm Trú rất nhanh thoát khỏi tình hình nguy kịch, trong lúc kiểm tra sức khỏe cho ông ấy, bác sĩ còn phát hiện ra một khối u, tôi không hiểu rõ bệnh tình cụ thể như thế nào nhưng tôi chỉ nhớ bác sĩ nói: "May mà phát hiện sớm."
Đó là may mắn trong bất hạnh.
Tôi đứng ở cửa phòng khám nhìn thấy Thẩm Trú bước ra, nước mắt của tôi bỗng trào ra, tôi nhẹ nhàng kéo góc áo của anh ấy, không biết là vui mừng hay xúc động: "Tương... tương lai có thể thay đổi… đúng không...?"
"Ừm." Vẻ mặt của anh ấy hơi tái nhợt, giọng nói yếu ớt, rõ ràng vẫn chưa hồi phục tinh thần, nhưng anh ấy vẫn dịu dàng xoa đầu tôi rồi đáp lại câu hỏi của tôi.
Tôi đi theo Thẩm Trú vào phòng bệnh, lúc này đột nhiên mí mắt của ba anh ấy khẽ động đậy, dường như ông ấy đang dần khôi phục lại ý thức, tôi cũng không biết vì sao lại thốt ra một câu "Ba...".
"Chú không sao chứ?"
Cửa phòng bệnh bỗng nhiên bị đẩy mở.
Khi nghe thấy giọng nói quen thuộc, tôi cứng người lại, tôi muốn chui ngay xuống gầm giường.
"Đã qua cơn nguy kịch rồi." May mà Thẩm Trú bước lên một bước, kịp thời che giấu tôi ở sau lưng: "Cảm ơn em gái cậu."
"Nếu cần giúp gì thì cứ nói với tôi." Cố Thời An vỗ vai anh ấy rồi vượt qua anh ấy đi đến trước mặt tôi: "Cố Thời Ninh, về nhà với anh."
Tôi vội vàng gật đầu.
Khi tôi đi ngang qua Thẩm Trú, tôi lén lút nhét chiếc bánh quy cho anh ấy, còn nhỏ nhẹ nói: "Giáng sinh vui vẻ."
Không biết anh ấy có ghét tôi không.
Trên chuyến tàu cao tốc trở về, tôi cảm thấy như mình đang ngồi trên đống lửa, thi thoảng tôi liếc nhìn Cố Thời An ngồi bên cạnh giống như nhìn một ngọn núi lửa sắp phun trào.
"Cố Thời Ninh, thật sự không tin em nổi mà." Anh ấy hơi hé mắt, đôi mắt hẹp dài như loài thú săn mồi đang nhìn con mồi: "Thi giữa kỳ làm không tốt mà còn dám trốn học..."
Tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần để bị anh ấy la mắng.
"Làm gì cũng chậm hơn người khác một bước, sắp tốt nghiệp trung học rồi mà mới bước vào giai đoạn nổi loạn à?"
Nói đến đây, Cố Thời An bỗng giơ tay ra, tôi tưởng anh ấy sẽ đánh tôi nên tôi theo phản xạ cúi người xuống, không ngờ anh ấy chỉ chỉnh lại chiếc mũ bị lệch của tôi rồi nói: "Từ tuần sau, anh sẽ bảo A Trú dạy lại cho em mới được."
"Hả?" Tôi gần như nghĩ mình nghe nhầm: "Không phải là không cho phép em..."
"Đang nghĩ gì thế hả?" Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt cảnh cáo: "Ngày xưa A Trú là thủ khoa của khoa khoa học tự nhiên, bắt cậu ấy dạy cho một đứa dốt toán như em, thật sự là làm khổ cậu ấy rồi đấy."
"Phải học cho tốt, đừng có những suy nghĩ không nên có."
"Sau này không được làm phiền A Trú nữa."
Tôi hỏi anh ấy: "Anh và Thẩm Trú quen nhau từ khi nào thế?"
"Không nhớ sao?"
Anh ấy hừ một tiếng, giọng có vẻ chua chát: "Lúc đó không phải em còn gọi cậu ấy là “anh” suốt à?"
Tôi nhìn anh ấy bằng ánh mắt mơ hồ rồi lắc đầu.
Bốp, anh ấy đột ngột gập bàn ăn nhỏ lại rồi bỏ lại một câu "Đến trạm thì gọi anh”, sau đó anh ấy bắt đầu ngủ gật trên bàn, có vẻ như không muốn nói chuyện với tôi nữa.
21.
Việc giả ốm trốn học không biết bị ai tiết lộ, giáo viên chủ nhiệm gọi tôi vào văn phòng để giáo huấn một trận, còn bắt tôi viết một bài kiểm điểm nộp lại cho cô ấy.
Quay lại lớp, cuốn bài tập tôi đã nộp mấy ngày trước đã được trả lại, vừa mở ra tôi đã thấy tên mình bị người khác khoanh tròn bằng bút bi đỏ, bên cạnh viết đầy hai chữ "Chết đi."
Tôi đứng ngẩn ra một lúc lâu, bạn ngồi cùng bàn kéo tay áo tôi bảo tôi ngồi xuống, tiếc là cô ấy nhắc nhở hơi muộn, thầy giáo môn Toán đã cầm thước tam giác đã đi đến gần tôi rồi.
Thầy ấy nhìn theo ánh mắt của tôi rồi nhìn vào cuốn bài tập, con ngươi của thầy ấy bỗng co lại rồi nhẹ nhàng an ủi tôi: "Cứ ngồi xuống học tiếp đi."
Khi tiếng chuông tan học vang lên, thầy ấy gọi tôi vào văn phòng rồi hỏi tôi có biết là ai làm không, hỏi tôi có cần tư vấn tâm lý không.
Tôi lắc đầu.
Thầy giáo môn Toán là một thanh niên trẻ vừa mới tốt nghiệp nhưng rất nghiêm túc, khi các thầy cô khác cho rằng không cần làm lớn chuyện thì thầy ấy vẫn nhất quyết đi kiểm tra camera giám sát, còn đổi cuốn bài tập toán của mình cho tôi, bảo tôi học cho tốt đừng để bị chuyện này làm ảnh hưởng.
Tiếc là camera ở cửa văn phòng không mở, cuối cùng chuyện này cũng chẳng có kết quả gì.
Sau buổi tự học buổi tối, tôi vẫn chạy vội đến trạm xe buýt như thường lệ, đột nhiên có người gọi tôi: "Ninh Ninh!"
Tôi dừng bước thì nhìn thấy Từ Tuế Nhiên quấn khăn quàng cổ màu hồng đang chạy về phía tôi.
Khăn quàng có đầy logo LV, chắc chắn là rất đắt.
Khi nhận ra tôi đang nhìn vào nó thì cô ấy mỉm cười giải thích: "Đẹp không? Chú của mình nhờ người gửi từ Mỹ về, là mẫu mới nhất đấy."
"Để chú của mình đưa cậu về nhé." Cô ấy kéo tay tôi rồi chỉ vào chiếc Cadillac màu đen đỗ cách đó không xa: "Muộn thế này mà đi xe buýt một mình không an toàn đâu."
Cửa sổ xe hạ xuống một nửa để lộ ra một bóng dáng một người có vẻ rất quen thuộc, tôi vội vàng kéo mũ xuống, cố gắng che mặt mình đi.
"Không cần đâu." Tôi rút tay ra khỏi tay cô ấy: "Xe buýt đến rồi, mình đi trước đây."
Sau khi lên xe, tôi dùng tay che mặt rồi lén nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi thấy ba của tôi và một người phụ nữ khác bước xuống xe, họ mỉm cười nhận lấy chiếc cặp sách từ trong tay của Từ Tuế Nhiên, ông ấy còn tự tay mở cửa xe cho cô ấy.
Chiếc xe mà tôi đã ngồi rất nhiều lần trước đây, giờ lại chở người khác, từ từ rời xa khỏi tầm mắt của tôi.
22.
Mở cuốn sổ ghi chép mà Từ Tuế Nhiên cho tôi mượn ra, chữ viết đẹp đẽ cứng cáp hoàn toàn khác biệt với chữ viết nguệch ngoạc trong cuốn bài tập của tôi.
Có lẽ người đó không phải là cô ấy.
Đẹp, học giỏi… Cô ấy có thể làm được mọi thứ mà tôi không thể.
Chắc người đáng ghen tị phải là tôi mới đúng.
Năm 2017 dài dằng dặc cuối cùng cũng sắp qua, trước khi năm nay kết thúc, đột nhiên Thẩm Trú xuất hiện trước cửa nhà tôi làm tôi hoảng hốt tưởng mình vào nhầm nhà.
Trước đây rõ ràng còn không cho phép tôi qua lại với anh ấy, sao giờ lại bảo anh đến dạy tôi học…
Những bài kiểm tra toàn dấu X đỏ chót đó của tôi, làm sao tôi dám mang ra ngoài cho người ta xem.
Nhưng Cố Thời An ngay lập tức cướp lấy cặp sách của tôi, anh ấy kéo khóa rồi ném cuốn bài tập đã chỉnh sửa sẵn vào tay Thẩm Trú.
Tiếng lật giấy vang lên bên tai tôi.
Thẩm Trú hỏi tôi: "Sao lại làm không tốt?"
Thực ra, tôi đã làm hết sức mình rồi.
Với người có học lực bình thường như tôi mà có thể vào được trường cấp ba tốt nhất, như lời Cố Thời An nói thì tôi toàn nhờ vào phúc đức tổ tiên nhà họ Cố để lại.
Bây giờ tôi khó mà thốt ra được câu này, tôi chỉ có thể ngượng ngùng gật đầu.
Anh ấy mở cuốn bài tập của tôi ra rồi nhìn lướt qua một lượt, sau đó dùng bút chì nhẹ nhàng đánh dấu vài câu hỏi rồi đưa lại cho tôi: "Những câu này em làm lại nhé."
Định nghĩa miền và phương sai… phải tính như thế nào nhỉ?
Đầu óc tôi bỗng dưng trống rỗng, tôi nắm chặt tờ giấy nháp nhưng mãi không thể viết nổi câu trả lời.
Thẩm Trú thở dài một tiếng, anh ấy ngồi xuống bên cạnh tôi, trên người anh ấy có mùi bạc hà nhẹ nhàng tỏa ra.
"Câu này có thể áp dụng công thức này..."
Sau khi giải thích xong bài điền vào chỗ trống đó thì anh ấy lật qua một trang mới, ngón tay thon dài chỉ vào chỗ trống rồi nói: "Em làm xong câu này đi."
Là một học sinh kém nên bốn câu cuối tôi thường sẽ bỏ qua luôn, nhưng tôi không dám nói ra.
Nôi vội vàng viết từ “Giải” rồi lại bắt đầu lưỡng lự, cuối cùng tôi vẫn phải nhờ Thẩm Trú chỉ dẫn.
"Ngồi gần lại đây một chút, đừng chen giữa anh và cậu ấy." Khi tôi làm xong bài tập thì Cố Thời An cầm hộp cơm đến, anh ấy cố tình chen vào tạo ra một "ranh giới" giữa tôi và Thẩm Trú: "Đến ăn khuya đi."
Cố Thời An dạy Thẩm Trú: "Như thế này, dùng que lấy ra là được."
Tôi ngồi ở phía xa xa chỉ có thể học lén.
Bốp…
Khi tôi còn chưa mở được càng cua thì Cố Thời An đột ngột đẩy một đĩa cua đã bóc vỏ sẵn đến trước mặt tôi.
Rõ ràng anh ấy là người dịu dàng nhất nhưng suốt ngày lại chỉ biết mắng tôi: "Ăn xong rồi học cho tốt, nghe rõ chưa?"
"Em nghe rồi."
23.
Dưới sự đấu tranh của thầy giáo môn Toán, cuối cùng các camera giám sát ở các góc trong trường cũng không còn vô dụng nữa, mọi thứ có vẻ đang phát triển theo hướng tốt.
Trường cho nghỉ sớm nửa ngày để đón Tết Nguyên Đán, tôi chậm chạp thu dọn sách vở, đợi đến khi cả tòa nhà lớp học vắng lặng thì tôi mới khóa cửa sổ và đi ra ngoài.
"Ninh Ninh, lớp các cậu tan học muộn quá."
Mới bước ra khỏi lớp được vài bước thì cánh tay của tôi đã bị ai đó vòng qua.
"Chắc cậu chưa có kế hoạch gì cho Tết đâu đúng không?" Từ Tuế Nhiên mỉm cười ngọt ngào, khóe mắt cong lên thành hình trăng lưỡi liềm xinh đẹp: "Đi Hàng Châu chơi với chúng mình nhé."
Thực ra tôi không muốn gặp cô ấy.
Sợ tôi từ chối nên cô ấy lại bổ sung thêm một câu: "Thẩm Trú cũng đi đấy."
"Thôi, mình về nhà làm bài tập còn hơn..." Tôi chưa kịp nói hết câu thì Thẩm Trú và Cố Thời An đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt tôi.
Hóa ra "chúng mình" mà cô ấy nói là họ.
Cô ấy quen thuộc vẫy tay với họ rồi nói nhỏ: "Lại đây."
Đến bãi đỗ xe, cô ấy vô thức định kéo cửa ghế phụ nhưng Cố Thời An nhanh hơn cô ấy, anh ấy nghiêm túc nhắc nhở: "Em và em gái của anh ngồi phía sau đi."
Cô ấy ngẩn người ra một giây rồi mỉm cười ngây thơ: "Thì ra Ninh Ninh là em gái của anh à."
Diễn xuất thật vụng về.
Chuyến đi này kéo dài gần ba tiếng, tôi viện cớ không khỏe để nhắm mắt giả vờ ngủ, cố gắng tỏ ra như mình không bị bỏ rơi.
Giữa đường đi có hơi tắc đường hồi lâu, chúng tôi tranh thủ thời gian đến viếng chùa Linh Ấn trước khi kết thúc chuyến đi.
Trong ngôi chùa cổ đông nghịt người, do mải mê nhìn xung quanh nên tôi vô tình đi lạc, tôi không biết phải làm gì, đột nhiên tôi rất muốn khóc.
"Bao nhiêu tuổi rồi mà còn đi lạc thế hả?"