Chương 6
Tôi còn chưa kịp nói xong lời ước nguyện thì Cố Thời An đA Trúc tiếp lấy muỗng gõ vào đầu tôi, lông mày mang chút nghịch ngợm của anh ấy hơi nhướng lên, giọng nói trong trẻo nhưng lại mang theo sự ngang tàng: "Ngốc quá, lời ước nguyện mà nói ra thì chẳng linh nữa đâu."
Nếu vậy thì điều ước trong lòng tôi chắc chắn sẽ thành hiện thực đúng không?
Tôi muốn thay đổi.
Tôi muốn vĩnh viễn được ở bên Cố Thời An.
"Anh ơi, anh có tin là em đã từng đến năm 2023 không..." Trong lúc ăn bánh, tôi ngẩng đầu lên giả vờ vô tình nói nhỏ ra bí mật đã giấu kín trong lòng mình.
"Ồ, vậy em nhìn thấy gì rồi?" Cố Thời An trả lời qua loa, anh ấy cúi đầu ngồi trên ghế sofa, không biết đang nói chuyện với ai mà trông có vẻ rất bận.
"Em nhìn thấy..."
Cảm giác như một cơn ác mộng bóp nghẹt lấy tôi khiến tôi không thể thở nổi, giống như chỉ cần tôi nói ra thì mọi hy vọng sẽ vỡ tan.
"Em nhìn thấy... ba mẹ đã bán căn nhà hiện tại của chúng ta đi, chúng ta chuyển đến một ngôi nhà lớn hơn có thể chứa được cả piano nữa."
"Em nhìn thấy anh trở thành một ca sĩ nổi tiếng, mỗi buổi livestream của anh có thể thu hút hàng triệu người xem..."
Nghe đến đây, cuối cùng Cố Thời An cũng ngẩng đầu lên, anh ấy nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm, còn trêu chọc tôi: "Mơ cũng phải biết quy tắc cơ bản chứ."
Sau khi tôi ăn xong thì Cố Thời An để điện thoại xuống, anh ấy nhanh chóng dọn dẹp bát đũa trên bàn rồi đi vào bếp.
Lúc này, một tiếng "ting" vang lên, màn hình điện thoại dưới chiếc gối bỗng sáng lên, tôi không thể kiềm chế được sự tò mò của mình nên lén lấy điện thoại của anh ấy.
Thông báo hiện ra: "Con suy nghĩ cho kỹ đi, cuộc sống không phải trò đùa đâu."
Tên người liên lạc chỉ có một từ: Ba.
Mật khẩu màn hình khóa của Cố Thời An rất dễ đoán, là 0725, đó là ngày sinh của anh ấy.
Tôi run rẩy mở WeChat của anh ấy ra rồi vội vàng lướt qua cuộc trò chuyện giữa anh và ba, lúc này tôi mới biết anh thực ra đã nghỉ học được một năm rồi.
Chính vì để có thời gian chăm sóc cho tôi.
Ba muốn anh sang Mỹ, ba cũng đã sắp xếp cho anh học tại Curtis.
Ba nghĩ rằng Cố Thời An từ chối chuyện này là quá ngu ngốc, ba cho rằng tôi đã 18 tuổi rồi nên có thể tự chăm sóc bản thân.
Ba nói tiền bán nhà sẽ để lại cho mẹ tôi, ông ấy sẽ không lấy một xu, điều kiện là sau này tôi chỉ có thể theo mẹ, ông ấy sẽ không lo tiền học và sinh hoạt phí của tôi nữa.
Ba nói đã chuẩn bị hết mọi thủ tục giấy tờ, chỉ đợi Cố Thời An gật đầu là đi.
Trước khi Cố Thời An quay lại, tôi đã ấn trả lời: "Được, con sẽ đi."
"Vậy mới đúng chứ, trước Tết ba sẽ về và dẫn con đi làm visa."
Ba tôi gần như trả lời tin nhắn ngay lập tức, thể hiện ở phía bên kia ông ấy rất vui mừng.
Trước khi Cố Thời An quay lại, tôi đã vội vã xóa ba dòng tin nhắn cuối rồi đặt điện thoại về vị trí cũ.
Tôi hoảng loạn chạy vào phòng ngủ, tựa lưng vào cửa thở hổn hển.
Mặc dù tôi biết khi Cố Thời An biết chuyện thì chắc chắn anh ấy sẽ nổi cơn thịnh nộ, nhưng tôi sẽ không hối hận.
So với việc luôn ở bên Cố Thời An thì tôi mong anh ấy sẽ tỏa sáng giống như tương lai của Thẩm Trú vậy.
17.
Sau đêm Giáng sinh là ngày lễ Giáng sinh.
Cố Thời An treo món quà Giáng sinh là một chiếc mũ len đỏ lên tay nắm cửa phòng tôi.
Kiểu dáng thật sự rất trẻ con, tôi nghi ngờ có phải anh ấy đã mua nhầm cỡ trẻ em rồi không.
Tôi không có nhiều tiền tiêu vặt để chuẩn bị quà Giáng sinh cho anh ấy nên chỉ có thể dậy sớm vào bếp nướng bánh quy.
Một phần dành cho Cố Thời An, một phần nhét vào túi giấy rồi cho vào cặp sách, tôi đội mũ rồi đến trường.
Trong giờ học buổi sáng, tôi gần như chỉ có ngủ gật, cuốn sổ ghi chép đầy những hình vẽ nguệch ngoạc bằng bút bi, trong khi tôi cúi đầu suýt thì ngủ quên, bỗng nhiên bên tai tôi vang lên một câu nói.
"Thẩm Trú luôn hối hận vì không ở cùng ba của cậu ấy trong ngày Giáng sinh."
Mà hôm nay chính là Giáng sinh.
Tôi bừng tỉnh.
Tôi nói dối giáo viên chủ nhiệm để xin nghỉ ốm rồi vội vã chạy ra khỏi cổng trường, lúc này tôi mới nhớ mình hoàn toàn không có thông tin liên lạc của Thẩm Trú, nếu hỏi Cố Thời An thì chẳng khác nào tự sa vào bẫy.
Tôi ngồi đợi xe buýt rất lâu, cuối cùng nghĩ đến Từ Tuế Nhiên.
"Đợi chút nhé, mình gửi cho cậu ngay."
Trước khi gửi thông tin liên lạc cho tôi, Từ Tuế Nhiên còn gửi cho tôi một bản sao cuộc trò chuyện.
Cô ấy nói: "A Trú là người rất tốt."
Hóa ra tối qua họ vẫn còn chúc nhau “Giáng sinh vui vẻ”.
Phía sau tên A Trú còn có một trái tim nhỏ có phần hơi mờ ám.
Tôi cảm thấy hơi chán nản, tôi muốn từ bỏ nhưng cuối cùng tôi vẫn cắn chặt môi, căng thẳng di chuyển ngón tay lên chữ "Thêm", sau đó điền tên mình vào phần thông tin yêu cầu.
Tôi nhìn thấy vài chiếc xe buýt dừng lại rồi đi quphía trước mặt, không biết qua bao lâu, cuối cùng đối phương cũng chấp nhận yêu cầu kết bạn của tôi.
Vì quá căng thẳng thậm chí tôi còn gõ nhầm "Anh ở đâu?" thành "Anh đâu rồi?"
Muốn thu hồi lại nhưng tiếc là đối phương đã hiển thị "Đang nhập".
Quả thật là một lời mở đầu tệ hại.
18.
"Phòng thí nghiệm." Đối phương thẳng thắng trả lời.
Hình như tôi được tiếp thêm chút dũng cảm rồi, tôi dám nói với anh ấy: "Em có chuyện muốn tìm anh."
Một lúc sau, anh ấy mới trả lời: "Hôm nay tôi rất bận, để ngày mai đi."
"Không được, phải là hôm nay."
Câu này còn tệ hơn lời mở đầu nữa.
Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để nhìn thấy biểu tượng chấm than đỏ nhưng Thẩm Trú lại bảo tối nay anh ấy sẽ về.
Thực sự là một người dễ gần hơn tôi tưởng.
Sau vài lần chỉnh sửa, cuối cùng tôi gửi đi một câu: "Anh có thể gửi cho định vị cho em không? Hôm nay em được nghỉ."
Đây là lời nói dối thứ hai tôi nói trong ngày hôm nay.
Ban đầu Thẩm Trú từ chối, tôi cứng rắn gửi lại một lần nữa, tôi lấy cớ là đi cùng bạn thì anh ấy mới gửi định vị cho tôi.
Tàu cao tốc đến Thượng Hải gần nhất phải đến 5 giờ chiều, nhưng tôi không có thời gian để đợi.
Tôi chọn chuyến tàu 12 giờ, quyết định lên tàu rồi mới mua vé.
Hai giờ đi tàu, không có chỗ ngồi nên tôi phải dựa vào hành lang, điện thoại trong tay tôi nóng ran, tôi đã đọc đi đọc lại mấy dòng tin nhắn ngắn ngủi này mấy lần mà vẫn muốn đọc thêm lần nữa.
Tôi muốn nói với anh ấy là tôi đang trên đường đến gặp anh ấy, nhưng dũng khí vừa mới vay mượn được đã cạn kiệt.
Trường đại học của Thẩm Trú lớn đến mức đáng sợ, tôi hạ mũ xuống thấp hơn, hoang mang dõi theo định vị trên điện thoại, rẽ trái rồi rẽ phải, cuối cùng tôi đã tự làm cho đầu óc mình mơ hồ.
May mà tôi gặp được một người bạn học của Thẩm Trú trên đường, cô ấy mỉm cười nói với tôi: "Đi theo tôi đi, tôi cũng đang đi đến phòng thí nghiệm đấy."
Cửa phòng thí nghiệm hóa học bị cô ấy đẩy ra, vô số ánh mắt lạ lẫm đổ dồn về phía tôi, tôi vội vã nép mình sau lưng cô ấy, tôi nghe thấy một giọng nói vang lên: "A Trú, cô bé mũ đỏ này đang tìm cậu đấy."
Cô ấy tự động nhường chỗ, nháy mắt với tôi rồi ghé sát tai tôi, nửa đùa nửa thật nhắc nhở: "Thẩm Trú khó theo đuổi lắm đấy."
19.
Lộp bộp, lộp bộp…
Tôi không thể phân biệt được đây là tiếng tim tôi đập hay là tiếng bước chân của Thẩm Trú đang tiến lại gần tôi.
Anh ấy mặc bộ đồ thí nghiệm màu trắng, mái tóc xám bạc rủ xuống trên trán, lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang, đôi mắt màu hổ phách trong suốt của anh ấy đang nhìn tôi chằm chằm.
Giữa ánh mắt nóng bỏng của mọi người, đột nhiên anh ấy nắm lấy tay tôi, không nói lời nào đã kéo tôi ra ngoài.
Chỉ đến khi ra tới góc cầu thang thì anh ấy mới buông tay tôi ra, vẻ mặt bất lực nói với tôi: "Tôi đưa em về."
Có vẻ như anh ấy đang vội vàng thoát khỏi phiền phức là tôi.
"Xin anh, tin em đi." Tôi dồn hết dũng khí ngẩng đầu lên, nhưng khóe mắt tôi đã ướt đẫm: "Ba anh, anh mau về với ông ấy đi."
Vì quá căng thẳng mà tôi nói năng lộn xộn, lời cầu xin như vậy ai nghe xong cũng phải nghĩ tôi có vấn đề.
Nhưng Thẩm Trú chỉ nhìn tôi một lúc rồi cởi áo thí nghiệm ra khoác vào khuỷu tay, giọng nói của anh ấy có phần lười biếng: "Vậy em đợi một chút."
Không lâu sau, anh ấy đã thay đồ xong rồi quay lại: "Đi thôi."
Trong một ngày mà tôi di chuyển từ đến thành phố khác nhau, lại còn vì một người mà tôi có thể dùng từ “người lạ” để miêu tả, đây có lẽ là chuyện điên rồ nhất tôi từng làm trong suốt 18 năm qua.
Lúc này Thẩm Trú đang ngồi bên trái tôi, nhưng tôi chỉ dám nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng tôi cũng không thể tập trung vào phong cảnh bên ngoài được.
"Sáng nay tôi đã gọi điện cho ba của tôi." Tôi không ngờ Thẩm Trú lại chủ động mở lời: "Có người giúp việc ở nhà, chắc sẽ không có vấn đề gì đâu."
Không chỉ tầm nhìn mà cả thính giác của tôi cũng dần mờ nhạt.
Anh ấy nói cả một câu dài như vậy nhưng tôi chỉ dám lén nhìn khuôn mặt nghiêng tuấn tú của anh ấy mà thôi.
"Ừm." Tôi run rẩy đáp lại.
Khi tàu đi qua một đường hầm dài, trong bóng tối không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì này, trong tiếng ồn ào huyên náo, tôi từ từ dài rồi hỏi Thẩm Trú: "Nếu cuộc đời anh chỉ còn lại nửa năm thì anh sẽ làm gì?"
Tôi nghĩ anh ấy sẽ không nghe thấy, nhưng khi tàu ra khỏi đường hầm, ánh sáng rực rỡ từ bên ngoài chiếu vào, trong vầng hào quang màu vàng kim óng ánh, anh ấy quay đầu nhìn tôi rồi nghiêm túc trả lời: "Cố gắng sống thôi."
Một câu trả lời ngoài sự mong đợi của tôi.
"Nhưng nếu đây là kết cục đã định..." Tôi lắp bắp nói.
Anh ấy mỉm cười nhẹ nhàng rồi cắt ngang lời tôi: "Không thử sao biết được chứ?"
Xuống tàu cao tốc, lại ngồi xe đi thêm nửa giờ nữa, cuối cùng chúng tôi cũng đến được nhà của Thẩm Trú.
20.
Đó là một căn biệt thự đơn lập, chỉ cần nhìn một lần là có thể đoán được giá trị của nó không hề nhỏ, tôi đứng lùi phía sau Thẩm Trú, không dám tiến lên.
Cho đến khi tôi nghe thấy tiếng thở gấp gáp đầy lo lắng của Thẩm Trú: "Ba..."
Lúc đó tôi mới ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy Thẩm Trú đang cúi mình xuống đất, thực hiện sơ cấp cứu cho người đàn ông ngã quỵ trên mặt đất.
Tôi vội vàng lấy điện thoại gọi 120, nhưng khi nhân viên hỏi tôi địa chỉ thì tôi lại lúng túng: "Địa... chỉ..."